Blog tôi viết, tôi tâm sự

  • Trang chủ
  • Chủ đề tôi viết
  • _Câu chuyện
  • _Tình yêu
  • Podcast
  • Bức thư của bạn


Hello xin chào bạn!

Chào mừng bạn đã đến với: Blog tôi viết, tôi tâm sự

Mình là Thanh Lê, tác giả của blog này

Bài trước mình có kể về trải nghiệm ở một môi trường làm việc khá "sóng gió", và nhận được rất nhiều phản hồi từ các bạn. Có một câu hỏi mà nhiều người nhắn tin hỏi mình nhất: "Biết là môi trường xung quanh toxic rồi đó, nhưng làm sao để mình không bị cuốn vào những câu chuyện tiêu cực ấy mỗi ngày?"

Thú thực, việc đứng ngoài một đám đông đang xì xào rầm rộ là điều không hề dễ dàng. Môi trường toxic có một lực hút rất mạnh. Nếu không cẩn thận, chúng ta rất dễ bị "thôi miên" và trở thành một phần của nó lúc nào không hay.

Hôm nay, mình xin chia sẻ 4 "bộ lọc" giúp mình giữ cho tâm trí luôn trong lành giữa một tập thể nhiều thị phi. Chúng ta cùng bắt đầu luôn nhé!

--------------------------

1. Mù - Điếc linh hoạt

Nói một cách dễ hiểu: Những gì không liên quan trực tiếp đến công việc hay giá trị sống của mình thì hãy tập coi như không thấy và không nghe.

  • Khi ai đó bắt đầu mở lời: "Này, biết tin gì về bạn này, bạn kia chưa?", hãy chủ động ngắt nhịp bằng một lý do chính đáng, có thể là: "Chờ chút nha, mình đang làm dở việc", "à thế à", "ừ..." hoặc đơn giản là mỉm cười nhẹ rồi quay lại với công việc.

  • Lưu ý: Câu trả lời đừng tỏ ra là mình đang tò mò và hứng thú với câu chuyện đó. Sự tò mò chính là chiếc cầu nối nhanh nhất đưa bạn bước vào câu chuyện của người khác. Khi bạn không cho phép thông tin rác đi vào tai, nó sẽ không thể làm bẩn tâm trí bạn.

2. Nguyên tắc: "Cần thì hợp, cong thì tan"

Có kinh nghiệm xem phim cung đấu nhiều nên mình nhận thấy nguyên tắc này vô cùng thực tế và đơn giản, dễ ứng dụng. Ở nơi làm việc, mối quan hệ giữa chúng ta và đồng nghiệp bản chất là hợp tác để hoàn thành nhiệm vụ.

  • Trong công việc: Trao đổi rõ ràng, lịch sự, chuyên nghiệp, hỗ trợ hết mình trong phạm vi trách nhiệm.

  • Ngoài công việc: Hạn chế tham gia vào các hội nhóm tám chuyện riêng tư, không hùa theo những lời cảm thán, chê bai hay bàn tán về một ai đó.

Khi bạn thiết lập được một ranh giới rõ ràng: "Tôi ở đây để làm việc, không phải để xây dựng mối quan hệ bạn bè hay phe phái", tự khắc những năng lượng tiêu cực sẽ né bạn ra vì chúng thấy bạn... không cùng tần số!

3. Đừng trở thành "Thùng rác cảm xúc" của người khác

Có bao giờ bạn gặp một đồng nghiệp ngày nào cũng tìm đến bạn chỉ để than thở, trách móc sếp, phàn nàn công ty? Ban đầu bạn lắng nghe vì lịch sự, nhưng dần dần bạn thấy người mình trĩu nặng và mệt mỏi? Mình gặp nhiều rồi, trước thì cà nể nghe, nhưng nghe nhiều quá mình mắc mệt và cảm thấy trùng năng lượng.

Thấu cảm là tốt, nhưng ôm đồm cảm xúc tiêu cực của người khác là dại. Hãy nhớ: Bạn không có trách nhiệm phải giải tỏa hay gánh vác sự bất mãn của bất kỳ ai.

Nếu họ than thở quá nhiều, bạn có thể nhẹ nhàng chuyển hướng câu chuyện sang một chủ đề tích cực hơn, hoặc gợi ý họ tìm giải pháp thay vì chỉ chìm đắm trong lời phàn nàn. Khi thấy bạn không phản hồi bằng sự đồng điệu tiêu cực, họ sẽ tự tìm "thùng rác" khác.

Tuy nhiên, điều này không hẳn có kết quả ngay lập tức, đòi hỏi bạn phải có thái độ cứng rắn và quyết liệt. Như mình thì mình có thể nhưng với bạn mình thì khác, bạn mình cũng có người khá là cà nể và không đủ dứt khoát nên vẫn bị giằng co trong chuyện của người khác trong khi nó chẳng hề liên quan tới mình.

4. Xây dựng "nội lực" và thế giới riêng sau giờ làm

Tại sao một chiếc thuyền lại bị chìm? Không phải vì nước ở xung quanh nó, mà vì nước chui được vào bên trong nó.

Để năng lượng độc hại không chui được vào người, bạn cần một nội lực đủ vững. Khi bước ra khỏi cửa công ty, hãy trả lại toàn bộ chuyện công sở cho văn phòng. Dành thời gian chăm sóc thế giới riêng của bạn:

  • Lắng nghe những bản nhạc nhẹ nhàng hoặc podcast chữa lành.

  • Tự tay nấu một món ăn ngon, chăm chút cho bản thân.

  • Đọc một cuốn sách hay, học thêm một kỹ năng mới.

  • Có thể ra ngoài đi uống trà, ngắm cảnh

  • Đi xem phim

  • Đi làm tóc, mua sắm

  • Hoặc đi bất cứ đâu mà bạn cảm thấy thoải mái

Khi cuộc sống cá nhân của bạn phong phú và tràn ngập niềm vui, bạn sẽ thấy những drama công sở trở nên nhỏ bé và chẳng đáng để mình tốn dù chỉ là một phút suy nghĩ.

Sống giữa một môi trường nhiều bùn đất mà vẫn giữ được sự trong sạch cho tâm hồn, đó là một loại năng lực. Bạn không cần phải chống lại đám đông, cũng không cần phải tỏ ra thượng đẳng hay xa cách. Bạn chỉ cần kiên định với chính mình: Xong việc thì về, sống tử tế, và thương lấy bình yên của bản thân.

Mong rằng những chia sẻ nhỏ này sẽ giúp bạn có thêm một "lớp giáp" vững vàng nơi công sở.

Chúc bạn luôn giữ được sự an yên và năng lượng tích cực! Hẹn gặp lại bạn ở bài viết tiếp theo nhé 💚

  • 0 Comments



Hahaha... Hôm nay bạn thấy hình nền của mình chất chơi chưa? Đây có lẽ là một phiên bản tinh nghịch mới, khác xa với sự nghiêm túc và có phần "một màu" trước đây.

Gần đây mình ít check blog mà chủ yếu tập trung làm podcast. Ai dè mở ra mới thấy các bạn vào đọc còn nhiều hơn cả lượt nghe podcast nữa. Thật sự bất ngờ và cũng rất tò mò! Trước đó mình nghĩ mọi người thích nghe hơn, nhưng hiện tại hai xu hướng nghe - đọc gần như song song và không còn chênh lệch mấy. Là một người luôn biết lắng nghe và sẵn sàng thay đổi, đợt tới này mình sẽ chăm viết nhiều hơn trên kênh nhé 💚

Hôm nay, mình muốn chia sẻ câu chuyện về nơi mình đang làm việc — một trải nghiệm vô cùng chân thực và sát với thực tế. Mình tin ít nhiều bạn cũng từng gặp trường hợp tương tự và từng thắc mắc về lý do đằng sau. Không chần chừ nữa, chúng ta bắt đầu luôn nha!

Ngày đầu tiên bước chân vào đây, mình đã không nhận được sự chào đón — theo đúng nghĩa đen. Lý do gói gọn trong hai điều:

  • Một là, mình được sếp phỏng vấn trực tiếp mà không thông báo qua HR. Bình thường quy trình công ty phải qua hai vòng: HR trước rồi mới tới sếp. Nhưng mình thì "đi tắt" luôn bước hai.

  • Hai là, nguồn năng lượng toxic ở đây quá lớn. Ngay từ hôm mình đến phỏng vấn, khu lễ tân ở sảnh đã rầm rì truyền tai nhau. Sau đó khối văn phòng cũng nhộn nhịp bàn tán và phán xét (điều này mãi sau một thời gian quan sát các trường hợp giống mình, mình mới nhận ra).

Vào làm vỏn vẹn một tuần, mình đã muốn bỏ cuộc. Môi trường không người hướng dẫn, không ai chào đón, đồng nghiệp chẳng buồn nói chuyện với nhau nhưng xung quanh lúc nào cũng vang lên tiếng gõ bàn phím liên hồi.

Một kinh nghiệm nhỏ cho bạn khi đi làm: Hãy dành thời gian quan sát và chuẩn bị tâm lý trong những ngày đầu. Cảm nhận của bạn trong 10 giây đầu tiên thường là cảm xúc thật và chính xác nhất về một môi trường.

Đúng như linh cảm, mới tuần đầu mình đã gặp rắc rối. Muốn dĩ hòa vi quý, trong lúc chờ sếp hướng dẫn thì mình chủ động làm quen với đồng nghiệp. Ai ngờ đâu, mình lại kết thân đúng "con rắn" tâm cơ nhất phòng. Thời gian đó mình có lên podcast kể lại, thấy hơi "xu" nhẹ vì chọn nhầm người, nhưng giờ nghĩ lại thì đó là bài học đắt giá về lòng người.

Họ lợi dụng mình là người mới, chưa có điểm tựa để sai vặt đủ thứ. Còn mình dù khó chịu nhưng vẫn cố nhẫn nại. Chẳng lẽ mới vào lại né tránh, rồi sau này làm việc kiểu gì? Nhưng đây cũng là bài học thứ hai: Khi đi phỏng vấn, hãy hỏi kỹ xem ai là người có thẩm quyền giao việc và chỉ đạo bạn. Đừng vì lòng tốt hay muốn làm quen mà gồng mình giúp đỡ tất cả. Để rồi khi không gánh nổi nữa, thứ bạn nhận lại chỉ là sự chỉ trích và vô ơn.

Sau một thời gian, "con rắn" đó bị cho thôi việc. Nhưng mọi thứ vẫn không khá hơn, chỉ là sự chuyển giao từ người này sang người khác. Ở một môi trường quá rộng, những điều trái ý là khó tránh khỏi.

Bạn có tò mò lúc đó mình nghĩ gì không?

... Đúng vậy! Mình muốn nghỉ việc. Mình muốn dừng lại để tìm một nơi tốt đẹp hơn.

Trước đó mình từng trải qua 2 tháng thất nghiệp, nên nghĩ nghỉ thêm chút nữa cũng chẳng sao. Nhưng sau cùng, mình đã không chọn ra đi — dù đơn nghỉ việc đã viết và gửi xong. Sếp gọi mình vào trao đổi và may mắn là mình được chuyển sang vị trí mới với nhiệm vụ khác, dù phòng làm việc và chỗ ngồi giữ nguyên.

Không sao cả! Chỉ cần không liên quan công việc, hạn chế tiếp xúc thì sẽ bớt phiền phức.

Ở đây, hễ có nhân viên mới vào là họ lại lập nhóm riêng để rêu rao, bàn tán và "dự đoán" xem người mới sẽ trụ được bao lâu. Môi trường ấy toxic đến mức năng lượng độc hại không bộc lộ lộ liễu ra ngoài mà âm ỉ bên trong, kéo tụt năng lượng của bất kỳ ai bước vào. Nếu không có nội lực vững vàng, bạn rất dễ bị lôi kéo và "thôi miên" tinh thần.

Kể sơ vậy thôi nha, nói nhiều quá lại thành tiêu cực. Mình không muốn nhắc lại những chuyện không vui. Ngay cả khi viết nhật ký, mình cũng chỉ viết chi tiết về niềm vui, còn nỗi buồn chỉ gạch vài đầu dòng nhắc ý. Để sau này đọc lại, cảm xúc tệ sẽ không dội ngược về nữa.

Vậy sau tất cả, câu hỏi đặt ra là: Chúng ta nên hòa tan vào họ, hay chấp nhận cô độc trong chính thế giới của mình?

Câu trả lời của mình là: Tập trung vào chính mình.

  • Về công việc: Nếu có liên quan, hãy chỉ trao đổi trong phạm vi công việc. Ngoài ra không cảm thán, không tâm sự, không hùa theo. Cần thì hợp, xong thì tan.

  • Về tâm trí: Chỉ tập trung vào nhiệm vụ của mình và người giao việc cho mình. Đừng lãng phí thời gian diễn tập trong đầu xem người ta đang nói xấu hay âm mưu gì với mình. Đừng phức tạp hóa nội tâm, kẻo người ta chưa làm gì mà tâm mình đã tự dằn vặt chính mình.

  • Về nhân quả: Hãy tin rằng nhân quả diễn ra rất nhanh. Tinh ý một chút bạn sẽ thấy, những người trục lợi hay sống sân si rồi cũng phải trả giá. Tội lỗi không chỉ tính bằng pháp luật, mà còn tính bằng lương tâm. Họ sống sai là việc của họ. Mình sống tệ là tội của mình. Việc gì phải biến mình thành người xấu vì họ? Rất không đáng!

Còn ý định rời đi? Ai cũng muốn tìm nơi tốt hơn. Nhưng hãy tỉnh táo và lý trí: Nếu bạn chắc chắn môi trường mới tốt hơn, đãi ngộ ổn hơn, sếp coi trọng nhân tài hơn... thì đừng ngần ngại "enter next" ngay. Còn nếu chỉ vì một phút bốc đồng, giận dỗi mà xin nghỉ thì đừng vội vàng. Nó chỉ khiến bạn hoang mang và tự dồn mình vào thế khó.

Hãy quán chiếu bản thân như một đóa hoa sen. Hoa sen đâu có chọn nơi nước trong để mọc, xung quanh toàn bùn đất nhưng vẫn vươn mình ngát hương, giữ trọn vẻ đẹp và phẩm chất riêng.

Chẳng cần phải giống ai, cũng không cần nghe quá nhiều lời khuyên hay tâm sự từ người khác. Cuộc đời mình là do mình chọn. Hãy xác định rõ bản thân đang cần gì, yếu tố nào giúp mình sống tốt và kiên định đi theo lộ trình đó.

Mong bạn luôn vững tâm và hạnh phúc. Hẹn gặp lại bạn ở bài viết lần sau nha!

  • 0 Comments

 

Đọc tiêu đề và nhìn ảnh bạn đã thấy nóng trong người hay chưa?

Mình nghĩ vấn đề này đã từng nhiều bạn trẻ nghĩ đến, có thể 1 lần duy nhất trong đời hoặc là vài 3,4 lần gì đó

Không dài dòng văn tự, vào podcast đi, mình kể cho bạn nghe câu chuyện này💚

  • 0 Comments

 

Có bao giờ bạn đứng trước gương, nhìn vào khuôn mặt mệt mỏi của chính mình sau một cơn thịnh nộ hay một trận lôi đình, rồi tự hỏi: 'Tại sao mình lại nói ra những lời kinh khủng đó?' hay 'Tại sao mình lại hành động nông nổi đến thế?'. Chúng ta thường bao biện rằng đó chỉ là 'phút giây không kiềm chế được', là do 'tâm trạng quá tệ' nên mới lỡ lời. Thế nhưng, cuộc đời vốn dĩ không vận hành theo cơ chế của một bản nháp để ta có thể tẩy xóa và viết lại. Một câu nói sát thương bắn ra trong lúc nóng nảy có thể kết thúc một mối quan hệ mười năm; một quyết định thôi việc bốc đồng trong lúc uất ức có thể đóng sập cánh cửa sự nghiệp mà bạn đã dày công xây dựng; hay một cái gạt tay thiếu kiên nhẫn với người thân có thể để lại vết sẹo lòng chẳng bao giờ lành lặn.

Sự thật nghiệt ngã là, cảm xúc có thể chỉ kéo dài trong vài phút, nhưng 'hóa đơn' mà nó để lại đôi khi chúng ta phải mất cả đời để thanh toán. Chúng ta dành quá nhiều thời gian để học kỹ năng, học kiến thức, nhưng lại quên mất việc học cách làm chủ 'con quái vật' cảm xúc đang ngự trị bên trong. Bài viết này không phải để trách cứ những phút giây yếu lòng của bạn, mà là một lời nhắc nhở tỉnh táo về những cái giá đắt đỏ mà chúng ta vô tình phải trả khi để mặc tâm trạng xấu cầm lái cuộc đời mình. Bởi lẽ, người trưởng thành hơn nhau không phải ở chỗ ai ít buồn giận hơn, mà là ở chỗ ai biết dừng lại đúng lúc trước khi những cảm xúc nhất thời kịp phá hủy đi những giá trị vĩnh cửu.

Mời bạn vào podcast và chia sẻ cùng mình nha 💓

  • 0 Comments

 

Ngày đầu tiên đi làm, bạn bước vào văn phòng với nụ cười rạng rỡ và tinh thần sẵn sàng cống hiến. Nhưng chỉ sau một tuần, bạn nhận ra mình đang quay cuồng trong một mớ bòng bong: chị kế toán nhờ in sấp tài liệu, anh kinh doanh nhờ check giúp cái đơn hàng, còn sếp tổng đi ngang qua cũng tiện tay đưa cho bạn một việc 'không tên'. Bạn gật đầu với tất cả, để rồi đến cuối ngày mới bàng hoàng tự hỏi: Rốt cuộc, mình đang làm việc cho ai và ai mới thực sự là người quyết định tương lai của mình tại đây?

Hãy vào podcast để nghe mình chia sẻ kỹ hơn nha các bạn iu💓

Podcast: Blog tôi viết, tôi tâm sự

  • 0 Comments



Hello xin chào bạn!

Chào mừng bạn đã đến với: "Blog tôi viết, tôi tâm sự"

Mình là Thanh Lê, tác giả của blog này

Hôm nay bạn cảm thấy sao?

Tâm trạng như thế nào?

Thời tiết chỗ bạn đã chuyển mùa chưa?

Hì... tại sao mình lại hỏi vậy, vì khu mình sống đã có gió mùa về và mình cực kỳ thích không khí này. Bởi vì sao á, có lẽ là vì mình là cô gái được sinh vào mùa đông và cũng có thể là mình thích các sự kiện diễn ra trong những tháng lạnh. Mình dễ có tâm trạng và cảm hứng hơn khi mùa này đến. Mặc dù năm nay mình cũng ít lên bài, số lượng người theo dõi cũng giảm nhưng không sao cả, tất cả là do mình và mình quan niệm rằng, nếu chưa đủ chín thì chưa vội bứt. Chỉ đơn giản vậy thui 💓

Hôm nay mình muốn nói về trải nghiệm đi làm ở môi trường mới của mình. Và phần này mình muốn trải nhiều hơn là note, vậy nên hãy qua podcast để lắng nghe bạn nhé!

Chúc bạn một ngày an lành

  • 0 Comments

 


Hello xin chào bạn!

Chào mừng bạn đã đến với: "Blog tôi viết, tôi tâm sự"

Mình là Thanh Lê, tác giả của blog này!

Dành cho bạn nào chưa biết thì Blog tôi viết, tôi tâm sự là nơi mà chúng ta có thể ngồi lại, thảo luận và chia sẻ về mọi khía cạnh trong cuộc sống, những câu chuyện vui hoặc cả là những câu chuyện buồn, những niềm hạnh phúc khát khao hay cả những nỗi thất vọng trầm lắng,... nó có thể là bất cứ thứ gì. Không theo khuôn mẫu, không theo tiêu chuẩn, chỉ đơn giản là mình được làm theo phong cách của chính mình.

Các bạn ạ, đôi khi cuộc sống không màu hồng như chúng ta mong đợi. Trong những thời điểm khó khăn nhất, khi ánh sáng dường như biến mất, chúng ta thường cảm thấy cô đơn và mất phương hướng. Nhưng không, đừng lo lắng - chúng ta không cô đơn trong cuộc hành trình này. Hãy xem Blog tôi viết, tôi tâm sự giống như là một gia đình lớn, nơi mà mỗi giọt nước mắt và mỗi tiếng thở dài đều được chia sẻ và thấu hiểu, không phán xét, không chê bai, không miệt thị, không khinh khỉnh,... tất cả chỉ là nghe và hiểu.

Đừng coi đây chỉ là nơi để trút bỏ những gánh nặng, mà hãy coi đây như là một không gian để tìm thấy sự hy vọng và sức mạnh từ những câu chuyện của bản thân mình hoặc từ chính các bạn. Bởi vì mọi khía cạnh đều có tính hai chiều, ví dụ như trong buồn bã cũng có sự học hỏi và lớn lên trưởng thành.

Chúng ta hãy đồng hành cùng nhau trong chặng đường khó khăn đầu đời này. Hãy cho phép mình được mở lòng, nói lên tiếng nói mà mình muốn nói và cùng nhau thắp lên ngọn đèn trong những bóng tối và tạo ra một không gian của sự đồng cảm và chia sẻ.

Cảm ơn bạn đã đến và mở cửa trái tim để chia sẻ!

-----------------------------------

Lâu rồi mình không có làm một phần mở bài nào nó dài như vậy. Kiểu hôm nay cũng hơi tâm trạng, cảm xúc lẫn lộn chút, kiểu lâu lâu sến sến ý mọi người. Tính từ thời điểm ngày hôm nay trở đi (8/4/2024) là còn chính xác 2 tháng nữa là mình ra trường rồi mọi người ạ. Tự nhiên trong lòng cảm thấy lâng lâng, bỡ ngỡ, lạc lõng mà còn xem chút tiếc nuối nhẹ. Mình tự hỏi bản thân rất nhiều những câu hỏi để trả lời cho những cảm xúc như kia, mà cuối cùng thì cũng chưa đưa ra được đáp án chính xác là tại sao. Nếu sâu chuỗi câu chuyện lại từ khi mở đầu tới lúc kết thúc thì có lẽ đó là cái cảm giác của người trưởng thành, đúng hơn là của một con người sắp bước chân ra xã hội bao la rộng lớn. Sẽ không thể biết trước ngày mai thế nào, con đường đang đi hiện tại có thật bền vững để mình đi đến cuối đời không, sẽ không thể biết được ai với ai là thật lòng, ai là dối trá, ai là lừa bịp, ai là bất hạnh, ai là khổ đau, ai là sung sướng,... Không thể biết mọi thứ qua đánh giá bề ngoài, và càng không thể biết chính xác ở bên trong. Không - không, một cặp đi đôi song ca với nhau từ đầu tới cuối, tất cả chỉ là vô thường, có đến rồi đi, không bao giờ là mãi mãi, không bao giờ là vĩnh cửu. Chính vì mông lung kèm theo vô định ấy, khiến ta trở nên yếu đuối và hèn nhát hơn mọi khi. Khi ta không biết điểm tới sẽ đi đâu, thì lựa chọn tốt nhất là trân trọng và cố níu nơi ở hiện tại. Và đây đích thị là cái cảm xúc của mình ngay lúc này các bạn ạ.

Tuổi của mình mấy ai là không có những nỗi khổ niềm đau. Ai mà chả biết là thời này sống đã sung sướng hơn trước rất nhiều rồi, chẳng lo cơm ăn áo mặc, chẳng lo chạy nạn khi chiến tranh, chẳng phải sáng tối lên rừng đốn củi, chăn trâu cưỡi bò, cắt cỏ ngoài đồng và những câu vè văn thời xưa. Chẳng còn phải lo nhà dột mưa dầm ban đêm, chẳng lo sáng mai trời mưa nắng thất thường thế nào,... Nhưng thực sự, mình cảm nhận thấy những điều trên chẳng hề sai nhưng cơ bản chưa đủ. Đúng là những điều kia ít khi nào lo nghĩ đến, nhưng có phải hoàn cảnh của ai cũng giống nhau đâu, có người này người kia, người this người that cả chứ, không lo cái này thì lo cái khác, sống ở đời ai chẳng có một nỗi lo phải không bạn?. 

Đặt mình vào hoàn cảnh hiện tại, mình mỗi ngày tỉnh giấc đều lo lắng đến công việc tương lai sẽ như thế nào. Luôn luôn nghĩ trong đầu và tưởng tượng ra vô vàn các viễn cảnh khác nhau:

"Ngày mai mình mặc đồ gì?"

"Mai trang điểm lồng lộn hay nhẹ nhàng nữ tính"

"Ngày mai sẽ gặp ai, người đó là người như thế nào, đối xử với mình có tốt không, nhiệt tình giống mình không,..."

"Sếp mình là người như thế nào, có ý chí khát vọng và nâng đỡ nhân viên không, có công bằng không?"

"Mình sẽ trở thành ai trong tương lai, một người sếp tốt hay nhân viên trách nhiệm, trung thành?"

"Mình ơi... ngày mai thế nào nhỉ???"

.....

Hmm... hỏi quá nhiều về ngày mai mà chưa hề có lời hồi đáp hay một phương tiện, một con người hay một dấu điểm để chỉ đường, dẫn bước cho bản thân. Tất cả chỉ là tưởng tượng và mơ mộng. Mình không muốn và không còn thích chìm trong sự ảo đó nữa, mình muốn thực. Mình muốn thật nhanh chóng có công việc mới, muốn được đi làm, muốn có cảm giác bận rộn để cơ thể không bị ù lì, chóng vánh như vây giờ. Muốn có cảm giác mệt nhọc khi làm công việc mình đam mê, yêu thích, mình thích và trân trọng điều này hơn cái mệt do suy nghĩ, cho tâm thức ảo mộng vẽ ra dọa nạt bản thân bởi những câu chuyện không có thực. Còn đôi khi mình chỉ muốn một điều đơn giản đó là người khác nhìn vào mình, họ đánh giá là người có ích cho xã hội. Sự thật thì quá phũ phàng và khó diễn tả, trong khi hiện tại mình còn chưa học xong, cớ sao lại quá lo lắng về công việc trong tương lai đến như vậy, bạn có thắc mắc là vì sao không?

Một chú gà lạc mẹ sẽ đứng giữa ngã 4 đường kêu gào thảm thiết mà không biết đi đâu về đâu. Còn giả sử như, có một ai đó tốt bụng, chỉ cho chú con đường đi tới chỗ mẹ, nhưng thực chất chú vẫn khóc vì con đường ấy chú chưa từng đi và không chắc là có thể tới được điểm mình muốn để tìm mẹ hay không. Hoặc có thể là khi, chú biết được quá nhiều con đường để đến, thế nhưng vẫn loay hoay không biết đi đường nào cho nhanh và chuẩn xác. Bạn ạ, mình hiện tại y hệt chú gà này không khác một chút nào cả.

Mình đã chia sẻ rất nhiều ở các bài viết cũng như podcast trước đó, mình sinh ra và lớn lên trong một gia đình bình thường có bố mẹ làm công chức nhà nước với những đồng lương ít ỏi và cuộc sống mưu sinh. Bố mẹ mình luôn mong muốn và hướng mình vào các cơ quan nhà nước để làm việc. Bố mình nói: "Con là con gái, bố không muốn con phải sống bươn trải việc ngoài, để nay đây mai đó, cuộc sống lông bông, mai kia chồng con gia đình sẽ khó khăn". Mình thì để nói thẳng thừng ra thì thời điểm này, mình không hề thích môi trường nhà nước một chút nào cả, và tất nhiên mình có lí do chính đáng.

1- Việc ổn định <-> lương bổng ít -> thái độ linh hoạt

Mình không hề muốn nói xấu một cơ quan đoàn thể, tổ chức nào, không muốn bôi nhọ danh dự hay miệt thị, mỉa mai bất kì ai. Mình chỉ nói dựa trên thực tế mình quan sát và trải nghiệm cá nhân của mình thôi bạn nhé!

Khi một ai đó giới thiệu cho mình một công việc gì thì điều đầu tiên là mình sẽ đi tìm hiểu xem công việc đó làm như thế nào và tiêu chí nào để có thể làm tốt được công việc đó. Mình có tìm hiểu qua các trang mạng truyền thông hiện nay và cả những người từng trải, ai cũng nói làm nhà nước được cái ổn định, đến giờ đến tháng lên lĩnh lương rồi về. Việc thì dập khuôn đấy, nay làm hay mai làm đều được cả, không quá xô bồ, vồ vập như ở tư nhân. Làm có thâm niên thì sẽ được tăng lương, mỗi lần khoảng vài trăm nghìn đồng. Nếu như mà không có bị lo lắng nhiều về kinh tế thì đi là NN là okay. Khởi điểm sinh viên ra trường tùy các ngành nghề sẽ có sự khác nhau nhưng cơ bản mức trung bình sẽ là 3-5 triệu VNĐ. 

-> Tìm hiểu tới đó là mình đủ chán rồi mọi người ạ, không chê bai gì đâu nhưng mình thấy con số này thực sự là vô cùng khó khăn đối với một người sinh hoạt, huống chi là mai kia có cả gia đình lớn, gia đình nhỏ. Cứ cho là 5tr đi, thuê nhà chung hết 1tr5, tiền ăn 1tr, đi lại 1tr, mua quần áo mới cũng phải hơn 1tr. Nói chung là mình thấy không hề ổn một chút nào, ra trường mà sống trụ được với con số đó thì chỉ có là dọn nhà về ở với bố mẹ, gia đình bao nuôi thì tiền kia gửi tiết kiệm vài năm sau lấy chồng vô tư, không vấn đề gì😁 

Còn nữa, sáng nay trước khi đi công việc cá nhân, mình có ghé qua tiệm làm nail quen để vẽ bộ móng mới. Móng mình hơn 1 tháng nay không có đi chăm sóc lại rồi, mặc dù nghèo thật nhưng mình vẫn luôn chú trọng đến vẻ bề ngoài và sự sạch sẽ, trau chuốt ý mọi người. Trong lúc làm thì mình có tâm sự, kể chuyện với mọi người cùng làm đẹp ở đó. Thì có một chị gái chắc tầm ngoài 30 rồi, chị ý làm trong NN và thời điểm ấy, chị có chia sẻ với mình vài điều này:

"Con gái vào đâu cũng phải hy sinh nhiều thứ em ạ. NN thì nhàm chán lắm, nếu không khéo léo, không biết nịnh nọt thì khó sống, có khi chán quá mà tự ra ngoài làm. Chị giờ già rồi nên cố trụ về hưu là xong. Bọn em còn trẻ vào sớm làm gì, cứ bay nhảy đi, ngoài 30 mà không thấy khá lên được thì hãng làm đơn vào"

"Dạ, thế à chị. Em cũng phân vân lo lắm, biết là ở đâu cũng có cái khó rồi nhưng cơ bản em không hiểu được là cái khéo léo cụ thể là cái gì và hy sinh cái gì chị ạ"

"Cái này thì khó nói khi mà em chưa có sự trải nghiệm. Ra đời ý mà, đừng quá thân hoặc tin bất kỳ kẻ nào, chơi vừa phải thôi. Vì có thể họ sẽ là người đâm sau lưng, kiện cáo em với sếp. Em có tí miệng mồm thì ra việc, còn không thì phải chịu nhục, khổ và ấm ức thôi. Ra ngoài xã hội nó khác trong sách vở em ạ"

"..."

"Thật thà quá không tốt em ạ. Như chị đây này, chị chơi thân với ông sếp mà chị cũng có nói ra đâu, chả ai biết. Mấy đứa mỏ khoét, kền kền ở cty chị cứ bảo chơi thân với ông này, ông kia, bọn nó mõm hết cả đấy. Hỏi ra mới biết ông sếp còn chả biết đến mặt mũi nó là ai mà đòi thân với chả quen. Khi nào cần khoe hãy khoe, còn không thì cứ bình thường mà sống"

"Bọn em trẻ mới ra ngoài, cứ chăm và ngoan, ý thức, biết điều. 11h họp rồi mà 10h30 đây chị vẫn ngồi làm móng tay được với em chứ bây giờ mấy đứa mới vào non xanh nó chạy cong cả mông đi làm ối việc em ạ..."

...

Mình tỉnh luôn mọi người ạ, mình chỉ muốn hét lên là tại sao lại như thế? vì sao lại như vậy và bây giờ phải làm sao??? Thực là khó chịu quá đi mất, tại sao không được sống với chính những gì mình muốn, vì sao lại phải chịu nhục trong khi người sai không phải mình? phải làm sao để thoát khỏi những điều tệ hại như này?

-> Có vẻ như chỉ cần mồm mép, dẻo dai, uyển chuyển, có thâm niên đủ lâu là được khoản 10h30 vẫn ung dung vẽ móng rồi về lấy đại một lí do em bận việc nên đến họp muộn à mọi người? Cứu tui, tại sao câu chuyện nó lại lệch đi xa tới vậy rồi. Mình bắt đầu suy nghĩ đến cụm từ "Thái độ linh hoạt" mọi người ạ.

Nhắc đến thái độ một cái là mình lại nhớ đến câu chuyện tiếp theo là câu chuyện mình đi làm thủ tục tạm trú tạm vắng ở phường. Hôm đó là ngày trong tuần, thứ 5 thì phải mình khá rảnh nên sáng sớm có đi ăn, chơi và làm việc cá nhân xong cả rồi, ngồi uống nước nghĩ bụng hôm bữa công an phường tới khu trọ để làm tạm trú tạm vắng nhưng mình vắng nhà không làm được. Nên thôi, nay rảnh thì qua làm luôn vậy. Nghĩ là làm, mình phi xe qua công an phường để làm luôn mà không hề nghĩ ngợi gì. Nhưng bạn ạ, làm gì cũng phải nghĩ và tính thật kỹ, đừng nghĩ việc to mới cần nghĩ, việc nhỏ cũng rất cần đấy. Nếu không là việc hỏng được luôn và ngay ví dụ như chuyện của mình. Mình tới nơi lúc đó khoảng hơn 12h trưa, khi đó là giờ nghỉ làm việc rồi, nhưng mình lại gặp trường hợp như thế này! Mình không rõ là làm thủ tục ở công an hay là bên phường vì hai nơi ấy sát cạnh nhau. Mình không biết nên để xe ở bên này hay bên kia. Và nhớ lời gia đình dạy từ thuở nhỏ, không biết thì phải hỏi. Mình để tạm xe ở ngoài cổng và đi thẳng vào trong CA phường để hỏi, vào phòng tiếp dân thì có một anh trong khá trẻ, chắc hơn mình 2-3 tuổi là cùng đang dán 2 con mắt vào điện thoại, hai ngón cái bấm muốn thủng cái màn hình. Mình gõ cửa 3 tiếng và hỏi:

"Anh ơi, cho em hỏi là mình làm tạm trú tạm vắng ở đâu ạ?"

...

"Anh ơi..."

"Gì đấy?"

"... nhắc lại câu hỏi trước một lần nữa"

"Làm ở đây" -> đến đây mình vui rồi nha vì đáp án cần biết là đây rồi, thế nhưng mà bao lâu thì ở đây mới làm việc phụ vụ

"Anh ơi, mấy giờ em vào làm được ạ"

"... tách tách tách... bấm lia lịa"

"Anh ơi..."- mình là mất kiên nhẫn rồi đấy 

" Hơn 2h chiều quay lại nhá" ông này nói to xong liếc mắt nhìn mình cái nhìn đầu tiên

Ôi... có phải là mình dễ bị điên máu không, hay là mình quá là già, cổ hủ để hay để ý các chi tiết nhỏ hả mọi người. Chả biết làm gì, chẳng lẽ về nhà thì lại mất công quá. Mình đành đi loanh quanh in ảnh thẻ và gội đầu, xong thì cũng hơn 2h. Mình quay lại đó thì tiếp mình là một cô tầm ngoài 40, cô này bảo là về phải đăng ký online trước xong rồi lại mang giấy tờ qua đây, mà qua cũng chả làm được. Về tự tìm ai là CA quản lí khu vực mình ở, tự liên hệ người ta, người ta tự làm cho. 

Eo.... thủ tục này trước giờ khó khăn thế này sao hả mọi người, mất thời gian mà lằng nhằng quá vậy. Mình chọn đi về ngủ, khỏi làm nha

-> Có phải việc nhàn, ít, lương về nhận đều tay là người ta có thái độ làm việc như vậy đúng không hả? Càng sâu chuỗi mình càng thấy mình sẽ không hợp với môi trường như thế này đâu😔

2- Ù lỳ, mất nhiệt huyết, việc thành hay bại dựa trên quan hệ 

Cái này thì cả hai môi trường NN hay là ngoài thì đều có cả thôi, vấn đề là nó ít hay nhiều. Công khai hay riêng tư, nó công bằng hay ngược lại. Mình rất khó chịu khi nghe các câu chuyện từ những người đi trước như anh chị, gia đình mình có người làm NN nói rằng, nhiều khi mình làm nhiều nhưng kết quả không bằng một đứa dẻo miệng. "Thẳng thắn thường thua thiệt" đích thị nó là vậy luôn ý mọi người ạ. Và dự đoán thử xem, nếu tiếp diễn dài, việc mình làm nhiều không đem lại kết quả mong muốn thì dễ thôi, mình sẽ mặc kệ, mất nhiệt huyết. Để rồi một ngày nào đó, không chịu được nữa thì muốn out cũng rén vì nhiệt còn đâu mà ra ngoài chạy đua với đời.

3- Nhiều cái chưa rõ ràng

Có thể cái mình biết mới chỉ là 1/10 những thứ thực tế ngoài kia. Có thể những mặt tối hiện ra rõ nhưng mặt sáng thì mình chưa biết rõ thì sao. Mình không vội nhận định điều này tốt, điều kia xấu. Mà mình đang quan tâm đến cái gọi là cảm nhận, trực giác của mình để đánh giá tổng quan câu chuyện thôi. Trước mắt là chưa có nhiều thiện cảm, về sau thế nào thì mình cập nhật sau nha

Phần 1 tới đây thôi, dành phần sau nói tiếp cái câu chuyện này tiếp nha mọi người.✋✋


  • 0 Comments



Hello xin chào bạn!

Chào mừng bạn đã đến với: "Blog tôi viết, tôi tâm sự"

Mình là Thanh Lê, tác giả của blog này.

Hôm nay chúng ta chính thức bước đến tháng 5 rồi. Mùa của hoa phượng nở đỏ rực, mùa của cái nắng nhuộm vàng, của những âm thanh ve sầu ca hát và còn là mùa của khát vọng ước mơ. Bạn đã chuẩn bị kế hoạch gì cho mình vào tháng 5 hay chưa? Bạn sẽ có những dự định và mong muốn như thế nào? Bạn tính làm gì trong tháng tới này?...

Mình luôn luôn hỏi mọi người rất nhiều câu hỏi mỗi khi đăng bài blog mới, lí do đơn giản là mình mong muốn được lắng nghe những chia sẻ của bạn, những câu chuyện giấu kín có thể bạn chưa từng tâm sự, kể chuyện với ai. Mình luôn ở đây, luôn sẵn sàng lắng nghe và trò chuyện cùng với bạn. Tháng 4 vừa rồi hầu hết các nội dung mình đăng tải đều liên quan đến tâm trạng, cảm xúc rất nhiều. Vì chính mình đã và đang trải qua những cảm xúc đó, mình chỉ muốn nói hết ra cho nhẹ lòng, nói lên những điều mình đã và đang thực hiện để giúp cho bản thân có một cuộc sống tốt đẹp hơn. Mình nói nhiều về stress, áp lực, tiêu cực và có lẽ tháng 5 này mình sẽ giảm lượng nhỏ về những vấn đề đó và chêm thêm một vài các câu chuyện vui khác đan xen nữa. Mình biết rằng thời gian vừa qua bạn cũng đang mệt mỏi, nhiều nỗi suy tư, lo lắng không hồi kết. Nhưng hãy nhớ rằng, chúng ta trưởng thành là đều từ đây mà ra, không thể chín chắn, trầm lặng được nếu như không có những câu chuyện bất ngờ này. Mình mong rằng bạn sẽ cho những cảm xúc, trải nghiệm này là một món quà của vũ trụ, một gam màu của cuộc sống, cho bạn thêm tô vẽ bức tranh của cuộc đời nhé.

Hôm nay đầu tháng, mình muốn nói về một chuyên mục từ lâu chưa chia sẻ đó là "Gà mờ đi làm", cụ thể mình sẽ nói về dự định của bản thân trong tháng này. Đây sẽ là một tháng mình bận rộn nhất trong năm, cũng như là phải hoàn thiện nhiều đầu việc nhất. Mình sẽ kết thúc môn sớm, chuẩn bị thi cuối học kỳ, thi những chứng chỉ cần thiết để ra trường, tìm một công việc nào đó sớm nhất để đi làm và quan trọng hơn hết là mình muốn hoàn thiện một dấu ấn đặc biệt của bản thân. Mấy hôm nay, thời tiết thay đổi như chong chóng, lúc thì nóng, lúc thì mưa lạnh rất đột ngột nên nó cũng ảnh hưởng đến sức khỏe của mình nhiều. Có một câu nói mình được nghe ở đâu đó trên một bộ phim là: "Tâm trạng tốt thì sức khỏe tốt, sức khỏe tốt thì làm gì cũng hiệu quả". Vậy đối chiếu nó sang câu chuyện của mình thì liệu hiện tại mình có đang làm việc hiệu quả hay không đây?

Một đầu mục khiến mình đau đầu và cảm thấy nhiều phiền muộn đó là tìm công việc mới cho bản thân. Nếu bạn chưa theo dõi mình từ đầu, thì mình xin giới thiệu lại một chút, mình hiện đang là sinh viên năm 3 của một trường đại học tại Hà Nội, mình đam mê truyền thông, những nơi môi trường năng động và nhiều người, đặc biệt là mình đã từng có rất nhiều đầu công việc làm hồi năm 2. Thế thì lí do gì bây giờ mình lại loay hoay, trăn trở đi tìm một công việc mới cho bản thân?

Có nhiều lí do khiến mình xin nghỉ toàn bộ các công việc trước kia mình làm, mặc dù mình yêu thích nó. Hồi năm 2, đỉnh điểm vào tháng 5-6-7 sau kì thi cuối kì là mình lập tức lao đi tìm việc và có rất nhiều chiến tích vào 3 tháng này. Mình nhận một lúc rất nhiều việc, có thể kể "sương sương" là đi làm gia sư, làm truyền thông cho 2 doanh nghiệp đó là việc chính, còn lại là rất nhiều công việc phụ, mình nhận làm CTV thu âm, viết kịch bản thuê, nhận làm tiểu luận,... Giờ nghĩ lại, mình không hiểu là tại sao mình lại có thể làm nhiều đầu việc cùng một lúc nhiều như thế. Thời gian một ngày của mình khi đó chỉ có đi làm và về nhà trọ để ngủ. Sáng dậy rất sớm để chuẩn bị tắm giặt đồ từ hôm qua, trang điểm, diện đồ, trang điểm cá nhân. Sau đó đều đặn 6h40 ra điểm bus, ngồi trên bus 1 tiếng 30 phút thì đến điểm làm. Ở tại công ty cho đến giờ tan tầm chiều là 17h30'. Lại tiếp tục lên bus đi thẳng đến điểm làm thứ 2 là dạy học vào buổi tối. Khoảng 21h30' tan thì 22h hoặc có khi muộn hơn mới về đến nhà. Ròng rã như vậy 3 tháng trời, những điều mình nhận lại nhiều vô số kể, mình đã chia sẻ ở các phần bài viết và podcast của "Gà mờ đi làm", bạn có thể vào chuyên mục đó để tìm hiểu nhé. Tổng kết lại khi đi làm thì mình có một số tiền để ra là rủng rỉnh, có thể mua sắm bất cứ thứ gì bản thân thích mà không cần phải xin bố mẹ tài trợ như trước. Đợt đấy váy áo, đồ make up, ăn uống không phải là nỗi bận tâm của mình. 

Có phải bạn đang đặt câu hỏi là tại sao tuyệt như thế, ổn định như vậy mà mình lại không tiếp tục làm nữa đúng không? Cái gì cũng có lí do của nó cả, mình sẽ từ từ kể và giải thích cho bạn hiểu. Kể từ khi mình đi làm, mình cảm thấy sức khỏe của mình giảm đi trông thấy, nói đúng hơn là sáng thì năng lượng, còn càng trở về sau thì càng tụt mood dần, mất cân đối. Mình thấy những bài học, kỹ năng mình học được nó chưa đủ sâu sắc, mình chỉ đang lao thân đi để kiếm tiền là chính. Mình thậm trí bất chấp cả cảm xúc, tâm lý để làm một công việc luôn đem lại cho mình stress và áp lực. Và một lí do cuối cùng đó là hết kì nghỉ hè, đương nhiên để phục vụ tốt cho việc học một cách tập trung nhất đó là mình phải dừng lại tất cả các công việc lại để tiếp tục ước mơ đại học lớn lao. 

Nhưng bạn biết không, cái cảm giác trong tay trống rỗng không có gì nó khiến cho mình cảm thấy bị trống vắng. Đang có một khoản tiền kha khá, tự nhiên không còn mình cảm thấy bị hụt hẫng nhiều. Không trách ai được cả, chỉ là trách bản thân chưa sắp xếp được thời gian và quản lí bản thân sao cho hợp lí mà thôi. Vả lại, bản thân mình hiểu rằng, mình chỉ có thể làm tốt và tập trung được 1 công việc, không thể nào làm quá nhiều cùng một lúc được. Bắt đầu bước vào năm 3 đại học, mình dừng lại tất cả các đầu công việc đang làm, chỉ quay lại về trường học, chỉ có học và học. Đến gần đây, mình bước sang kỳ 2, nhiều lúc ngồi không ở phòng trọ cảm thấy buồn chán và tẻ nhạt. Mình còn cảm thấy mọi hoạt động, suy nghĩ của mình cũng trở nên chậm và kém hoạt bát hơn trước. Hằng ngày chỉ có giao tiếp với lũ bạn ngoài ra thì chẳng còn ai để mà bộc bạch và phát triển bản thân.

Mình suy nghĩ đến việc đi tìm một công việc mới cho bản thân để làm những khi rảnh rỗi. Đương nhiên là không phải những đầu việc trước kia mình từng làm, mình không muốn đi vào con đường trước kia đã từng, hơn nữa nó lại chẳng phải là đường bằng phẳng gì, đầy gay góc và sân si. Muốn làm được thì mình chỉ có thể tìm các công việc part time để làm, lên các group thì thôi rồi, toàn là những đầu việc nghe đến tên thôi cũng phải rùng mình. Đọc jd lại càng thấy nản hơn, full công việc không giới hạn thời gian, không đòi hỏi kinh nghiệm nhưng lại phải cọc, lương thấp hoặc làm nhiều nhưng hưởng ít, đa cấp, tài chính,... Thật sự là mình bị rối mòng mòng trong công cuộc đi tìm một công việc mới.

Mình không đặt quá nhiều tiêu chuẩn cho một công việc mình yêu thích. Chỉ đơn giản là việc đó mình có khả năng làm được, mình vui vẻ khi làm điều đó và có một khoản tài chính tương xứng với công sức mình bỏ ra. Vậy mà đến bây giờ mình vẫn chưa tìm được công việc nào ưng ý mọi người ạ. Chưa kể là mấy lần thử apply công việc, phỏng vấn dở khóc dở cười và cả những sự bất lực.

Quay đi quay lại, mình thấy không chỉ có mỗi mình, mà còn có cả các bạn mình nữa. Nói ra mới biết, bằng tuổi nhau và có nỗi lo lắng y như nhau vậy. Mông lung trước mọi thứ mình đang làm, nhiều khi nghi ngờ chính mình, không biết đây có thực sự là con đường mình sẽ đi trong tương lai lâu dài không. Có nên đi làm không? Thiếu tiền nhiều thực sự bí bách quá. Nhìn người người cười nói vui vẻ mà sao lòng mình nặng trĩu. Ở tuổi này thật chênh vênh, mọi thứ gần mà xa lạ quá, với mãi mà không thể tới.

Có khi nào, mình chưa đủ duyên để đến với nhau chăng. Chắc hẳn là vậy rồi, hoặc cũng có thể là mình còn rất nhiều lựa chọn tuyệt vời hơn nữa ở phía sau đang chờ, chỉ cần kiên trì một chút nữa là được thôi. Mình tin là như vậy, chẳng thể nào có công việc nào đó có thể làm cho mình hài lòng, chỉ có bản thân mình vì yêu mà thay đổi vì nó thôi. Trong cuộc đời, sẽ có những lúc mình bị ghét bỏ và xem thường, ai cũng phải trải qua những lần như thế, để rồi biết được cách nhìn người, nhìn người, để biết đâu là thật giả, trắng đen.

Mình viết bài này chỉ với một vài dòng tâm trạng ngắn như vậy, mình chỉ mong rằng những bạn đang giống như mình thì hãy bớt lo lắng đi, bởi vì khó khăn này là của chung với tất cả, không chỉ riêng bạn. Chúng ta có thể chia sẻ với nhau nhiều điều, có khó khăn thì tìm đến nhau chia sẻ. Mọi chuyện dù có thế nào đi nữa, nếu nó xảy đến với mình thì đích thực là của mình, vì thế không lảng tránh, ghét bỏ mà vui vẻ chấp nhận. Mặc dù chấp nhận thật khó, nói thì dễ mà làm thì khó, nhưng không có nghĩa là không làm được. Việc stress vì chưa có tài chính, chưa có việc như mong muốn thì đừng điên cuồng lao đi tìm trong vô định nữa, việc đó không giúp cho mình khá lên được. Thay vào đó hãy hoàn thiện các đầu việc nhỏ trước, sau đó khi ổn định lại thì chúng ta lại đi tìm tiếp. Quá trình này không phải ngày một, ngày hai mà có thể hoàn thiện nhanh chóng được. Mình mong rằng những ai chưa có công việc như mong muốn thì tháng 5/2023 này sẽ có được công việc như ý.

Đêm nay hãy ngủ thật ngon, ngủ thật sâu, không mơ mộng, hoài niệm về bất cứ điều gì. Hãy để mọi chuyện diễn ra một cách tự nhiên nhất có thể, điều gì cần đến sẽ đến. Hy vọng bạn sẽ có một tháng 5 thật tuyệt vời. 




  • 0 Comments



Lẽ ra là mình định để tuần sau nữa mới viết chuyên mục này, nhưng mà hôm nay mình cực kỳ bức xúc sau khi xem được một đoạn video ngắn trên tik tok của một chị gái up lên và mình cực kỳ là không thích và không đồng tình một chút nào. Thực ra nếu nói về một cá nhân nào đấy thì mình sẽ hạn chế nhưng mà khi nói chung chung, không tập trung vào một ai và có những cái thái độ cực kỳ toxic, mình rất sợ khi mà những bạn nhỏ hơn đang còn lửa nhiệt huyết mà xem được thì mình thật sự thấy lo lắng cho các bạn ý. Không cần biết mục đích của video là gì, là vui hay là nửa đùa nửa thật nhé. Mình cũng có chụp được 2 bức ảnh các bình luận bức xúc trong một video phản ánh về video đó, link của chị ấy mình cũng để ở đây. Mọi người có thể vào xem tham khảo để yên tâm hơn nhé.




Mình đang không tìm được video gốc của video đó ở đâu, nhưng nội dung như sau:


Đi làm sợ nhất mấy bé nhân viên mới kiểu...


"Ôi chị ơi thế hả chị?"


"Em chưa bao giờ gặp trường hợp này luôn ý"


"Thật ý chị nhờ, ui sợ thế"


Và sau đó biểu cảm của chị đó là "buồn nôn" đó mọi người.


Cũng chưa cần biết video đó để đùa hay góp vui hay gì nhưng mà mình thấy nếu như để một ai đó nhất là các bạn trẻ xem được, các em ý áp lực rồi có một suy nghĩ tiêu cực về công việc nơi công sở thì không ổn một chút nào. Mà nếu đây là trò đùa thật thì "chắc vui".


Môi trường nào cũng có những người này, người nọ và mọi người khi làm trong một nhóm, một bộ phận nào đó thì chắc hẳn ai cũng sẽ có ý thức để làm tốt và hoàn thành trách nhiệm và bổn phận công việc của mình. Nếu gắn kết tốt hơn nữa thì có thể trò chuyện thêm về  cuộc sống ngoài lề của nhau. Vì thế nên mọi người đừng có quá căng thẳng khi mà mình làm việc trong một công ty nào đó nhé, ai cũng đều là từ nhân viên mới mà thôi, quan trọng là mình thể hiện bản thân như thế nào.


Mình sẽ chia sẻ cho bạn nghe về câu chuyện đi làm của mình và bài học mình đúc rút ra khi làm việc.


(1) Thẳng thắn và chắc chắn ngay từ đầu



Đây là một điều cực kỳ quan trọng và nó sẽ thể hiện một phần cá tính của bạn. Dù là làm ở bất kỳ môi trường nào thì mình cũng thấy điều này là thực sự cần thiết. Nếu mà nói theo sơ đồ, quá trình bạn làm ở công ty thì nó khá là nhiều khâu. Đầu tiên là bạn phải tìm hiểu công ty đó, vị trí công việc định ứng tuyển, chuẩn bị CV cá nhân,..., sau đó là đi phỏng vấn, những thành viên phỏng vấn bạn sẽ là những người trực tiếp chấm điểm và ấn tượng với bạn từ khi bạn đến phỏng vấn, CV thì mình nghĩ họ không chú ý nhiều đâu, các tấm bằng cũng thế, quan trọng là họ xem và nhìn thái độ của bạn, cách bạn xử lí tình huống như thế nào. Thường là vào những phút cuối của buổi phỏng vấn thì các anh chị sẽ cho bạn thời gian để bày tỏ quan điểm và đưa ra các câu hỏi còn thắc mắc. Đây là khâu mình thấy quan trọng và cũng là hồi hộp nhất luôn ý, nhiều bạn sẽ trả lời là em không có câu hỏi gì thêm. Có người thì đa nghi, hỏi quá nhiều và thiếu trọng tâm, có người thì ít khéo léo chỉ hỏi về lương và thưởng như thế nào. Có người thì chia sẻ câu chuyện của mình khi nghỉ việc ở công ty cũ, nói về lí do với hy vọng công ty mới sẽ không mắc phải các lỗi như vậy và bla bla.... 


Stop.... bình tĩnh nào mọi người, đừng nóng vội như thế. Thẳng thắn là cái tốt, thể hiện mình cũng là cái tốt nhưng mà thứ gì quá đều không ổn nha. Làm gì thì mọi người cũng hãy biết đặt mình vào người khác, từ đó hãy nói sao cho hợp tình hợp ý và người nghe cảm thấy dễ chịu khi nghe bạn trình bày. Đừng có thái độ lồi lõm như cái cô gái từng là đồng nghiệp của mình bày tỏ quan điểm cá nhân mà mình "máu dồn lên não"🧠.


Đó cũng là một ý từ việc thẳng thắn thế nào, còn nữa những điều cần thẳng ngay từ đầu là nội dung công việc, nội dung hợp đồng lao động và trao đổi về giờ làm nếu bạn có thể. Mình đã trách bản thân rất nhiều và cũng bị cáu lên khi mà công ty đưa ra những quy định muộn và lúc đó gần như là mình chỉ còn phương án là đồng ý thôi. Ví dụ như là khi đi làm full time hay part time ở một công ty nào đó thì bạn sẽ đều được nhận hợp đồng lao động online hay offline từ công ty. Nhưng cá nhân mình thì làm đến một nửa chặng rồi thì công ty mới xin lỗi và gửi hợp đồng đó. Một câu xin lỗi thì cũng chỉ là xoa dịu thôi, chứ vấn đề khác trong quy định nếu mình làm được một nửa rồi dừng lại thì hỏi xem mình có làm nổi không. Không đồng tình thì cũng phải đồng tình thôi vì mình đã nhận công việc đó rồi (quan trọng là có làm thì mới có bát cơm ăn 🍚🍙🍘) . À lưu ý một chút, hãy chú ý với những công việc thoải mái thời gian, bởi vì có thể bạn sẽ bị sếp gọi bất cứ lúc nào kể cả khi không phải giờ hành chính (vì thời gian này linh hoạt😆). Bạn mình nó bị thế chứ trường hợp này thì mình chưa bị nhưng cũng muốn chia sẻ lại. Nội dung công việc cũng vậy nha, đừng để khi bị làm thêm việc nào đó rồi ngồi đó mà "Ủa chị", "Ủa em" nha. Không muốn cầm bát cơm chan nước mắt thì hãy chắc chắn những điều kia nhé.


(2) Hãy thấu hiểu 



Thấu hiểu ở đây là khả năng hiểu biết và nhận thức của bạn về một ai đó. Có thể là sếp, đồng nghiệp, cô lao công, chú bảo vệ, anh lau dọn gương kính, cô thu gom rác... Đùa chứ mình lại thấy thích tiếp xúc với những người như chú bảo vệ hoặc những người làm công tác dọn dẹp kia. Họ làm công việc rất cực, nếu không muốn nói là quá khổ, nhưng họ vẫn luôn lạc quan, vẫn luôn có tinh thần vui vẻ và luôn có những câu chuyện trải nghiệm cuộc đời cực kỳ hay và họ có thể chia sẻ với bạn bất cứ lúc nào. Nếu chưa thử thì bạn cứ dành thời gian một ngày để nói chuyện với họ mà xem, bạn sẽ có một cách nhìn rất khác về họ đấy. 


Khi con người kết nối với nhau nhiều hơn thì bạn sẽ biết được đối phương có tính cách như thế nào, thích điều gì, ghét điều gì mà quan điểm cuộc sống như thế nào. Thấu hiểu chỉ đơn giản là như vậy thôi. Còn việc bạn kết nối như thế nào thì đó là tùy cách của mỗi người, không có một công thức chung nào. Quan trọng là bạn hãy chân thành và chịu mở lòng, khi bạn mở lòng thì mọi thứ tự nhiên sẽ đến với bạn theo mong muốn. 


(3) Hãy chân thành, thật thà và công bằng



Biết là môi trường nào cũng có những thành phần này thành phần kia, nhưng thái độ của bạn quyết định bạn được làm trong môi trường như thế nào. Mình chưa tốt, chưa ổn thì đừng nói người khác. Mình còn đang sân si, mình còn đang ích kỷ, mình còn ghen ghét, đố kị thì cũng đừng cố nghĩ đến việc người khác hiểu và cảm thông cho mình. Chính mình phải thay đổi trước và thế giới xung quanh sẽ dần dần thay đổi theo bạn. 


Đừng gian dối, đừng lẻo miệng và cũng đừng chia sẻ cuộc sống nhiều quá (kể cả với những người bạn cho đó là người tốt). Cuộc đời luôn có xác xuất và miệng nói nhiều thì họa cũng từ đó mà ra. Khi không vừa lòng với ai thì cũng đừng tỏ thái độ rõ nét hoặc đi nói xấu người ta, nó sẽ gây sự tổn thương với họ và nghiệp cho mình. Cố gắng hít thở sâu và tránh lại gần họ khi không có việc cần thiết. Làm cùng nhau thì chắc chắn sẽ có những công việc cần nhau để xử lí, và tránh những việc không cần thiết để thêm mâu thuẫn. Tin tưởng là thành phần sân si, toxic thì kết quả của họ cũng chỉ ở mức đó thôi, đừng bận tâm nhiều. Hãy chân thành nhiều hơn và chân thành.


Hy vọng sau khi đọc xong bài viết này bạn sẽ có một tư duy và trải nghiệm mới mẻ hơn về công việc của mình, hoặc chưa đi làm thì đó sẽ là một kinh nghiệm cho sau này.


Hẹn gặp bạn ở bài viết lần sau nhé !









  • 0 Comments


 

Chào mừng bạn đã quay trở lại với chuyên mục: "Gà mờ đi làm"


OMG thật sự luôn ý, mình không biết nói gì vì chuyên mục này của mình đang được các bạn tương tác rất nhiều (bật mí là chuyên mục này xếp hạng sau mục tình yêu thôi). Nhiều lúc mình tự hỏi là, mấy cái chủ đề tâm huyết còn lại tại sao lại ít tương tác thế, mấy chủ đề tình yêu này lại được tương tác nhiều đến vậy, mình rất rất muốn viết thêm nhưng lại chưa có nhiều ý tưởng và trải nghiệm nhiều. Chúng ta không thể viết xuông và nói phét, mình cũng cần phải có trải nghiệm thì bài nó mới có giá trị chứ nhỉ. 


Nhưng mà có một điều cực kỳ hay ho ở đây là, chúng ta chưa trải qua nhưng chúng ta cũng có thể nhìn nhận và đánh giá thông qua chứng thực của ai đó đã từng trải. Nó giống như kiểu là bài học rút ra ý. Mình hứa với bạn là thứ 6 này mình sẽ có một chuyên mục tình yêu (đặc sắc hay không thì mình chưa biết nhớ) nhớ theo dõi đấy.


Trở lại với chuyên mục ngày hôm nay, chú gà mờ muốn chia sẻ với các bạn chủ đề: "Sức khỏe bản thân". Nghe nó nghiêm túc thực sự, cơ mà đúng như thế. Sức khỏe chúng ta không thể đùa giỡn được.





1 tuần nay mình bị một tình trạng sau khi học hay làm việc xong đó là nhức mỏi mắt và đau lưng và hai bả vai. Mình cũng đang muốn tìm cách cải thiện tình trạng này nhưng mà nó càng ngày mình càng thấy không ổn. Có một lần đọc được một cái cap trên facebook mà mình thấy nửa đùa, nửa thật: "Thanh niên 20 tuổi, đôi mắt chân chim, cột sống như người già, lúc nào cũng lờ đờ, mệt mỏi, không hứng thú chơi bời nhảy nhót vì sợ gãy xương khó lành". Thật ư, mình đọc cái này sao mà giống mình thế không biết được nữa, mình già thật rồi á? Đúng thế, già thì có già nhưng chưa phải già. Ông bà cha mẹ mình có nói, tuổi này là tuổi đẹp nhất của đời người, nếu có thời gian, ước mơ, hoài bão gì thì phải thực hiện cho bằng được. Muốn đi du lịch, muốn học hỏi hay làm gì thì làm ngay lúc này. Lo ngại nhất là con gái, thường sau 25 tuổi lập gia đình, rồi mọi thứ sẽ khó làm hơn.


Mình nghe cái này nhiều nên cũng không bất ngờ, cái bất ngờ là sức khỏe của mình chưa được tốt. Làm gì có người thanh niên nào mà dẹo dặt như mình. Ra đường gió thổi một chút là về nhà hắt xì rồi, thời tiết miền bắc nơi mình ở cũng chưa phải rét lắm nhưng mỗi khi đi ngủ mình không có gối sưởi thì cả đêm không ngủ được vì run. Mùa đông chân tay mình lúc nào cũng lạnh, mặc dù có đeo tất ấm và găng tay. Dịch bệnh, ngày 24 giờ thì gần như lúc nào cũng kề kề máy tính, điện thoại, không nghỉ (trừ khi đi ngủ, ăn uống, vệ sinh cá nhân). Mắt tiếp xúc với ánh sáng xanh, mỏi mắt nheo liên tục, da mặt nổi nhiều mụn, xạm hẳn đi. Lưng ngồi nhiều mỏi nên gù lúc nào không biết, vai đau mỏi dã rời. 



Tự hỏi không biết mình đã chăm sóc bản thân như thế nào vậy? Xem lại thì mình thấy có một vài lỗi cơ bản là: "ngồi không đúng tư thế, vẹo cột sống, không cho mắt nghỉ ngơi, không sử dụng vitamin bổ sung và ít vận động giữa quãng". Chưa nhé, khi mà nhận ra được những lỗi này, mình chưa nhận ngay đâu ý, còn một chút nghi ngờ và bao che bản thân. Ngồi không đúng mình cho là tại cái ghế (hình ảnh ghế mình sẽ để mô phỏng ở bên dưới), tại nó làm mình ngồi không thể đúng được, muốn ngồi là cứ phải vặn người liên tục. Rồi mình cho mắt nghỉ ngơi không đúng cách, học online thì các thầy cô sẽ cho nghỉ giữa quãng tầm 10 - 15 phút, nếu như biết chăm sóc bản thân thì mình sẽ phải đứng dậy để vận động nhẹ, vài động tác đơn giản như vươn vai, xoay cổ, mát xa vai gáy và kéo giãn cột sống. Mình thì nghỉ bằng cách mở video youtube xem hoặc lướt facebook. Cuối cùng là vấn đề từ mắt, mắt mình không đều nhau, mắt trái 10/10 nhưng mắt phải tầm 7, 8/10 thôi. Mình bị cận một mắt, nhưng không cắt kính đeo vì khi nhìn cả hai mắt mình vẫn nhìn rõ như bình thường. Xong còn kiểu này nữa, trước ngủ bao giờ cũng cầm điện thoại xem tik tok ít nhất 1 tiếng, sợ bố mẹ quát lại tắt hết điện rồi cho ánh sáng màn hình ít sáng nhất có thể. Sáng ngủ dậy hay bị đau mắt,...


Có ai giống mình không? Hãy cho mình biết là mình không cô đơn đi. 


Nếu giống như mình thì người lớn sẽ nói là không biết chăm sóc bản thân đó. Biết bệnh mà không chữa sớm, để lâu sẽ gây ra kết quả khó lường được. Tuy chưa phải to tát gì nhưng dần dần bạn mới thấm lời này. Mình 1 tuần nay chưa đi mua lại thuốc nhỏ mắt, chưa mua omega 3 và chưa thể dục đều đặn. Và vừa nãy, trước khi viết bài này, mình có xem được một đoạn video ngắn tik tok như thế này, đây là một đoạn trích nhỏ trong tâm thư chủ tịch tập đoàn Samsung, qua đời sau 6 năm nhập viện vì một cơn đau tim và đây là lá thư ông để lại:



Sau khi chủ tịch Samsung qua đời, mạng xã hội bắt đầu lan truyền hình ảnh được cho là di thư của ông. Ảnh: YTN.

"Gửi những người khỏe mạnh đang đọc thư của tôi, ngay cả khi bạn không bị ốm bạn có thể đi kiểm tra sức khỏe hàng năm. Uống nhiều nước ngay cả khi bạn không khát, học cách giũ bỏ mọi phiền muộn. Cuộc sống phải biết cho đi và cho đi không có gì là xấu, vì vậy hãy sống đi. Nếu bạn có tiền và quyền lực, đừng tự hào. Hãy biết rằng bạn hài lòng với những điều nhỏ bé ngay cả khi bạn không giàu. Chỉ cần bạn biết cách nghỉ ngơi thì sẽ không mệt mỏi. Dù bận rộn đến đâu hãy vận động và tập thể dục trở lại. Bạn có biết điều gì chứng minh giá trị của một người không? đó là một cơ thể khỏe mạnh, đừng có tốn tiền chi tiêu cho sức khỏe của bạn bằng máy tính, số tiền khi bạn khỏe mạnh được gọi là tài sản, số tiền bạn nắm giữ sau khi ốm chỉ là di sản. Có rất nhiều tài xế trên thế giới lái xe giúp bạn, sẽ có ai đó trên thế giới kiếm tiền cho bạn, nhưng không ai có thể chịu tổn thương thay thế cho thân thể bạn. Nếu bạn đánh mất thứ gì đó, bạn có thể tìm lại hoặc mua nó. Chỉ có một sinh mệnh vĩnh viễn không thể lấy lại được. Tiền có ích gì khi tôi ở đây, việc theo đuổi sự giàu có đã khiến tôi là một ông già tham lam. Khi tôi chết, biệt thự sang trọng của tôi sẽ giành cho người khác không phải tôi. Khi tôi chết, chìa khóa chiếc xe sang trọng của tôi sẽ rơi vào tay ai đó. Nhiều thứ mà tôi đã từng biết và tận hưởng một cách hiển nhiên: tiền bạc, quyền lực và chức vụ giờ chỉ còn là rác. Vì vậy, những người sống trong nửa đầu đừng sống quá tệ, những người sống trong nửa sau vì trò chơi vẫn chưa kết thúc vì họ đang vui vẻ, yêu bản thân. Và bây giờ, tôi, người đã chiến thắng chói sáng trong hiệp 1, hiệp 2 không thể vượt qua cơn bão bệnh tật và kết thúc thất bại. Tuy nhiên, tôi cảm thấy niềm vui ấm áp khi có thể gửi bức thư này cho bạn, những người đang bận rộn sống trên thế giới, yêu và chăm sóc bản thân. Bất lực của tôi bây giờ chỉ cầu chúc cho bạn may mắn."


Bạn có thể xem video đó ở đây


Để đọc toàn nội dung, bạn hãy bấm vào link này


Mình khẳng định với bạn đây là mình vô tình lướt qua, không có ý chủ động tìm kiếm gì hết, video này xuất hiện ngẫu nhiên và mình cảm thấy cực kỳ lo lắng về sức khỏe bản thân. Nghĩ lại bản thân đang đuổi theo điều gì, sức khỏe của mình bị làm sao thế, mình cần cải thiện như thế nào đây. 


Trước mắt việc đau lưng của mình không phải nặng, nó chỉ là một chút đau nhẹ. Mình nghĩ tập yoga sẽ ổn. Về mắt thì mình sẽ mua thực phẩm uống bổ sung. Quan trọng nhất là mình sẽ uống thật nhiều nước và kiểm tra sức khỏe định kỳ. Cuối cùng là xin lỗi bản thân vì thời gian qua chăm sóc bạn không tốt, mình đã ép bạn ăn và uống những thứ mà bạn không thể tải nổi. Xin lỗi dạ dày vì thói quen không ăn sáng khiến bạn bị đau quặn thắt. Xin lỗi vì đã không uống nước nhiều,... Mình hứa thời gian tiếp theo đây mình sẽ lên kế hoạch công việc thật chỉn chu để giành thời gian chăm sóc bạn nhiều hơn.


Chia sẻ chỉ ngắn gọn như vậy thôi, hy vọng những ai giống như mình, hãy chú ý và quan tâm đến sức khỏe của mình nhiều hơn. Hẹn một ngay gần nhất chúng ta sẽ nói về sức khỏe nhiều hơn nhé !






  • 0 Comments


 

Hello, xin chào bạn


Chào mừng bạn đã đến với: "Blog tôi viết, tôi tâm sự"


Mình là Thanh Lê, tác giả của blog này


Hai tuần vừa qua thực sự là khủng khiếp đối với mình, mình có đi tiêm vắc xin và sau đó bị ốm hai tuần. Khản giọng, sốt, ho, mệt mỏi và vài chục cái deadline dồn dập từ trường học và công ty. OMG thực sự là mình cảm thấy rất chán khi mà không thể thực hiện cái công việc thu âm và viết bài thường xuyên. Tuần trước mình cũng có thu âm nhưng mà cái giọng nghe chán quá nên mình quyết định dừng và để giọng khôi phục như ban đầu rồi thu tiếp. Đến hôm nay thì nó cũng khá ổn rồi, không còn quá ồm ồm như trước nên mình ngay lập tức viết và thu âm luôn.


Tối hôm qua mình có ngồi làm bài và làm mấy việc linh tinh, mở podcast của bản thân lên tự nghe, tự cảm nhận, đột nhiên mình cảm thấy có một điều gì đó hạnh phúc, vui vẻ. Công nhận là bản thân tự theo dõi mình một thời gian và cũng đã có những suy ngẫm, tâm sự, trải nghiệm của một người trưởng thành. Nỗi buồn khi không chia sẻ được cùng ai, nỗi cô đơn khi phải ở một mình, cảm giác không biết phải làm gì để qua một ngày,... giờ đây những thứ đó không còn nữa. Mình đã biết quản lý thời gian cũng như sắp xếp các công việc hợp lý nên tình trạng không có việc để làm là không thể. Giờ thì lại có rất nhiều việc đan xen nhau và mình cũng đang thích nghi dần. Mình nhận ra trước kia mình hay bị áp lực, hay bị stress là do mình tự áp lực bản thân, tất cả là do mình. Do mình tự tạo một cái áp lực vô hình cho bản thân là phải như thế này, phải như thế kia. Mình tự áp khuôn mẫu nhất định và cứng nhắc với bản thân. Giờ này làm việc này, giờ kia làm việc kia, cho đến khi có việc phát sinh và cần phải xử lý gấp thì lại đâm ra stress và hận cả thế giới. 


Kể ra thì cũng buồn cười, không hiểu tại sao mình lại trở thành một người quá cảm xúc, nhạy cảm đến như thế. Việc gì cũng có mặt tích cực và hạn chế, mình nhạy cảm nên sự quan sát và cảm nhận của mình rất tốt. Mình cảm nhận được những người xung quanh, những thành viên trong đội nhóm và những cộng sự thân thiết với mình. Có khả năng chia sẻ, kể chuyện và tâm sự. Đó cũng là một điều tuyệt vời phải không? 


Quay trở lại với chuyên mục: "Gà mờ đi làm", vừa rồi thì mình cũng đã khái quát tình hình về bản thân trong thời gian qua. Mình ở đâu, đi đâu làm gì và sức khỏe. Nó chỉ là khái quát thôi, và giờ mới là câu chuyện chính mình muốn chia sẻ, mình sẽ nói sâu hơn về "việc làm trong mơ" của bản thân. Hãy cùng đọc và lắng nghe nhiều hơn nhé. 20s giới thiệu nếu như bạn là người đầu tiên đến với blog, podcast của mình, mình tên là Thanh, hiện tại mình đang là sinh viên năm 2 của một trường đại học tại Hà Nội. Là một con người nhiều cảm xúc và nhạy cảm, mình tạo nên blog và kênh podcast này là để trò chuyện, tâm sự và chia sẻ. Các chủ đề của mình sẽ không cố định nhưng thường xoay quanh những gì diễn ra trong cuộc sống của mình. Nếu như có bất cứ câu hỏi, tâm sự muốn được chia sẻ thì liên hệ với mình qua trang facebook hoặc blogtoiviettoitamsu@gmail.com. Link facebook thì mình để ở đây nhé. 



Trong vài tuần đầu tiên của tháng 10 này là một khoảng thời gian mà mình đã phải đắn đo suy nghĩ và đấu tranh tư tưởng với bản thân rất nhiều về công việc hiện tại. Mình đã xin nghỉ và dừng công việc dạy học online tại trung tâm. Sẽ có nhiều bạn hỏi là nghỉ là nghỉ thế nào? nghỉ full việc không làm nữa hay chỉ nghỉ phần nào thôi?. Bình tĩnh nha, mình biết là bạn sẽ sốc khi nghe đến việc mình xin nghỉ việc, hãy chậm lại một vài giây để mình giải thích và trình bày kỹ càng nhé. Ở công ty mình có làm hai vị trí với hai công việc khác nhau, một là giáo viên dạy online 1:1 và leader sale (bán sản phẩm). Mình thấy công việc dạy học nó là một việc gì đó rất cao cả và ý nghĩa. Chưa bao giờ mình nghĩ là mình có thể đứng lớp, trực tiếp dạy học viên và giúp đỡ họ có lại tình yêu học ngoại ngữ. Lại còn chưa kể đến việc mình đã bình tĩnh, kiên trì và chăm chỉ hơn khi cùng học và đồng hành cùng học viên của mình. Nó sẽ là một quãng thời gian ý nghĩa đối với mình. Lí do tại sao mình chọn nghỉ việc làm này nó cũng có nhiều nguyên nhân. Mình sẽ đi từ từ vào từng nguyên nhân và giải thích rõ ràng lí do tại sao.


(1) Bất đồng quan điểm với sếp



Bất đồng quan điểm này nghe nó có vẻ hơi ghê nhưng mình thì chưa nghĩ ra được cụm từ nào khác để diễn đạt. Trước đó ở các bài viết khác thì mình cũng có chia sẻ và khen ngợi khá nhiều về sếp của mình và giờ mình cũng chính là người bất đồng quan điểm với họ. Nghe thật buồn cười nhưng nó là thật và mình cũng không giấu diếm hay chia sẻ nửa vời. Mình muốn từ mình các bạn sẽ rút ra được kinh nghiệm cho bản thân và có một cuộc sống lành mạnh. 


Mình tham gia giảng online vào cuối tháng 7, hiện tại thì cũng gần được 3 tháng rồi. Khóa học của mình và hai bạn học viên cũng đã học sắp xong thế nhưng đến hiện tại mình mới nhận được những quy tắc, thông báo về mức lương, quy chuẩn đạo đức và một số lưu ý trong hợp đồng lao động. Không những thế, công ty còn có rất nhiều thứ yêu cầu dài dòng, khắt khe và mình cảm thấy không vui vẻ. Các sếp sau khi thông báo thì cũng đã nhận được những sự không đồng tình của những người đang tham gia dạy học như mình nên cũng đã tổ chức một cuộc họp nội bộ để giải thích và xin lỗi. Và sau khi nghe lời xin lỗi đó mình vẫn cảm thấy không vui. Lí do các sếp nói gửi hợp đồng muộn cũng là một phần chậm trễ, thứ hai nữa là vì các sếp đã có sự tin tưởng với những giáo viên như mình rồi nên họ có một phần chủ quan nên đã gửi muộn. 


Các bạn thấy sao? 


Không biết mình có phải quá kỹ tính hay không nhưng vấn đề là mình thường thấy người ta đi "vào nhà trước rồi đóng cửa sau" chứ mình chưa thấy ai "đóng cửa trước rồi vào nhà sau" cả. Nghe nó kỳ kỳ sao á. Sau khi nhận được lời xin lỗi thì mình và các đồng nghiệp cũng thông cảm và chấp nhận lời xin lỗi muộn màng. Nhưng mình vẫn muốn chia sẻ để cho bạn, những ai chưa đi làm và chưa có kinh nghiệm nắm bắt để tránh đi cái sự không vui vẻ như mình. 


Quan điểm của mình là "càng tin tưởng thì càng phải rõ ràng". Sẽ không có chuyện là thân nhau, tin nhau qua cách nói chuyện, cách làm mà giao toàn bộ quyền cho họ. Lấy ví dụ thực tế như đôi bạn thân (nam hay nữ không quan trọng), một trong hai đã có người yêu. Vào một một lần người này đi công tác xa, bận rộn nên nhờ người bạn thân còn lại qua chăm sóc người yêu vài ngày chờ mình về. Đều đều mỗi tháng như vậy, và đến lúc chia tay, mâu thuẫn và hiểu nhầm nhau. Sau đó quay ra sáng tác câu "tình yêu không có lỗi, lỗi ở bạn thân". Nghe nó buồn cười lắm lắm luôn ý, mình nghĩ càng thân lại càng phải rõ ràng. Để họ biết rằng là dù thân đến mấy nhưng cái gì cũng có giới hạn của nó. Họ sẽ biết được vai trò cũng như vị trí, giá trị của mình ở đâu. Từ đó sẽ cống hiến bản thân hết mình vì những mục tiêu đó. 


Nếu như bạn đang chuẩn bị upline vào công ty nào làm việc thì cũng nên chú ý điều này nhé. Phỏng vấn là khi bạn có thể trao đổi trực tiếp những mong muốn và yêu cầu đối với nhà tuyển dụng, hãy tận dụng thời gian để tìm hiểu và trao đổi về những quy tắc, yêu cầu công việc, khả năng bản thân nữa nhé. Đừng sợ, họ là con người và bạn cũng như thế, họ có quyền nói, đưa ra yêu cầu thì bạn cũng hãy nên như vậy. Đừng sợ làm họ mất lòng hay gì mà không dám hỏi, đương nhiên là hỏi thì cũng cần có nghệ thuật và "chú gà" sẽ chia sẻ ở các bài lần sau.


(2) Mức lương không thỏa mãn với sức lực mình bỏ ra


Bất đồng quan điểm là khi đưa ra những yêu cầu, quy định nhiều bước, làm rất rắc rối và lằng nhằng nhưng số tiền lương lại không đủ để mình "chi trả cuộc sống", chứ nói đến ước mơ "tự chủ cuộc sống". Sơ qua công việc dạy học của mình thì cần phải làm một số các công việc gach đầu dòng như sau: Quay video bài giảng, up video lên youtube, nhắc nhở học sinh làm bài tập trên hệ thống, vui vẻ, niềm nở, tươi cười, cho học sinh làm bài tập trước khi hết các giai đoạn và ...v...v. Đó là một số việc chính thôi nhé, chưa kể những việc phát sinh thêm và các cuộc họp nội bộ để thông tin. Việc này từ ban đầu mình xác định là làm vì đam mê, làm vì muốn cống hiến chứ chưa bao giờ nghĩ việc này sẽ giúp mình tự chủ được cuộc sống. Và có lẽ giới hạn của mình đến đây, mình không muốn làm tiếp mặc dù khả năng của mình có thể. Mặc dù chúng mình cũng tham gia họp, nêu ý kiến và mong muốn được tăng mức lương hiện tại nhưng không thể, vì chi phí it, sale và ... rất lớn. 


Ở chú gà mờ 2, mình cũng đã chia sẻ tiêu chí khi chọn một công việc của mình đó là: Mình có khả năng làm công việc đó, mình hạnh phúc khi làm việc và cuối cùng là tài chính đủ cho mình tự chủ cuộc sống. Mình suy nghĩ rất kỹ để nói về quan điểm này, thiếu 1 trong 3 thì công việc đó không phải là công việc lý tưởng rồi.


(3) Mình ít có thời gian tự học và làm những điều mình mong muốn


Chính vì dạy học và bỏ một quỹ thời gian vào đó nên mình đã đánh mất rất nhiều các công việc, hoạt động khác mình muốn tham gia. Đợt này có rất nhiều các lớp học được tổ chức nhằm giúp định hướng, định vị và phát triển bản thân. Mình rất thích các hoạt động đó và muốn tham gia nhưng chỉ được lúc này lúc không, mình không có toàn thời gian để quyết định mình sẽ làm việc này, việc kia như ý. Hoặc đơn giản là mình muốn đi chơi cùng gia đình nhưng chưa làm được. 


Không phải mình trách móc vì công việc này nên mình mới abcd. Tất cả là do mình lựa chọn mà, chỉ có thể trách bản thân chưa cẩn thận nên mới vậy. Không ai có thể lấy thời gian của mình đi khi mình không cho phép.


(4) Mình cần thời gian và thiết lập lại mục tiêu của bản thân



Cuối cùng chốt lại vấn đề là mình cần thêm thời gian để thiết lập lại mục tiêu cũng như những gì mình mong muốn. Nói về các mục ở trên không phải là muốn chê trách, lên án hay bôi nhọ gì công ty, mình chỉ muốn chia sẻ để cho các bạn có thêm kinh nghiệm để đúc rút. Vì vậy, làm ơn đừng hiểu lầm mục đích của mình nhé.


 Hiện tại thì mình vẫn dạy nốt hai khóa học sinh còn lại trước khi kết thúc công việc này. Sau đó thì mình sẽ chỉ tập trung vào công việc sale bán hàng tại công ty. Công việc sale trước mắt mình cảm thấy khá hài lòng. 


Có lẽ câu chuyện sẽ dừng lại tại đây thôi, ngày hôm nay chúng ta cũng đã tâm sự trò chuyện khá nhiều rồi. Hy vọng bạn sẽ cảm thấy thích khi nghe hoặc đọc nó trên kênh của mình.


Chúc bạn có sức khỏe dồi dào, khát khao cháy bỏng và công việc như mơ ước trong tương lai gần nhé.


I love you so much.


  • 0 Comments
Bài đăng cũ hơn Trang chủ

Nhãn

  • 12 ơi! Có gì muốn nói?
  • Bạn vàng hay bạn than?
  • Bức thư của bạn
  • Câu chuyện
  • Độc giả chia sẻ
  • Gà mờ đi làm
  • Luật hấp dẫn
  • Series Tết 2022
  • Series Tết 2023
  • Series Tết 2024
  • Series Tết 2026
  • Sinh viên
  • Tâm trạng
  • Thanh và những trải nghiệm
  • Tình yêu

About me

a


Thanh Lê

"Do you smile today?.

Try to keep your smile because your life is beautiful, right!”


Follow Me

  • Facebook
  • instagram

Banner spot

Bài viết gần đây

Labels

12 ơi! Có gì muốn nói? Bạn vàng hay bạn than? Bức thư của bạn Câu chuyện Độc giả chia sẻ Gà mờ đi làm Luật hấp dẫn Series Tết 2022 Series Tết 2023 Series Tết 2024 Series Tết 2026 Sinh viên Tâm trạng Thanh và những trải nghiệm Tình yêu

instagram

Template Created By : ThemeXpose . All Rights Reserved.

Back to top