Blog tôi viết, tôi tâm sự

  • Trang chủ
  • Chủ đề tôi viết
  • _Câu chuyện
  • _Tình yêu
  • Podcast
  • Bức thư của bạn

 


Chào mừng bạn đã đến với phần cuối cùng của Series tết: "Ong đi tìm mật" của Blog tôi viết, tôi tâm sự.


Viết đến phần 5 này mình thật sự nhẹ nhõm, vì mình đã hoàn thành nó đúng kế hoạch đề ra mà không bị cái lười, cái thèm ăn, cái thứ thích chụp ảnh... mà quên đi nhiệm vụ. Hôm nay là ngày 2/2/2022, một con số nhìn rất cuốn hút đúng không. Tục ngữ có câu: "Mùng 1 tết cha, mùng 2 tết mẹ, mùng 3 tết thầy", mùng 2 hôm nay bạn đã đi tết mẹ của mình hay chưa? Nếu chưa thì hãy mau đi bày tỏ niềm thành kính và những câu chúc đặc biệt đến mẹ của mình nhé. 


Ngày mùng 1 của mình đã diễn ra với không khí xe lạnh của miền bắc, với một chút nắng ấm nữa, mặc lên mình bộ trang phục đẹp, đôi dày mới đã được đi sắm sửa từ những hôm trước thật là hạnh phúc quá đi mà. Vậy bạn có biết rằng, chuyên mục tôi kể bạn nghe là mình sẽ kể gì và nói gì hay không?. Mới tết xong thì kể cái gì được nhỉ, kể chuyện chúc tết, lì xì, chuyện hát karaoke hay là chuyện mập lên do ăn quá nhiều bánh trưng.... Khi mà ngồi lên kế hoạch cho series thì mình chỉ định lên 4 phần thôi, căn bản là thời gian lúc đó gấp quá, mình sợ không hoàn thành đúng hạn và thêm cả tháng 2 có rất nhiều sự kiện đặc biệt. Nhỡ đâu kể hết, tâm sự hết, cái gì cũng nói ra rồi thì lấy đâu ra nội dung để viết nữa. Nhưng mà không, một khi mình đã muốn thì sẽ có cách thôi. Mình muốn thêm một phần thứ 5 nữa, trước mắt là con số này rất đẹp và tiếp theo là mình cũng muốn ở bên cạnh các bạn nhiều hơn như đã hứa, sẽ không còn để mọi người phải xa mình. Mình sẽ đến thật gần để kết nối với bạn. 


Hôm nay mình sẽ kể câu chuyện gì nhỉ?


Kể câu chuyện lời hứa đầu năm nhé. Định bụng sẽ không chia sẻ lên vì mình thấy hơi ngại. Nhưng mà không sao, toàn người thân quen ở đây, có việc gì mà phải ngại. Hoặc là trước ngại thì sau quen. Chúng ta muốn trở thành một cộng đồng nhỏ thì việc kết nối với nhau này là hết sức bình thường.


Viết lên đây cũng để nhắc nhở bản thân và để mọi người theo dõi, có người bên cạnh túc trực, kiểm tra cũng thú vị. Mình đã chuẩn bị một bức thư ngọt ngào gửi bản thân, thời hạn trong một năm sẽ mở ra đọc từ tháng 12 năm 2021 rồi cơ. Nó là bức thư gửi trong tương lai, khi kết thúc năm 2022 thì mùa xuân năm sau mình sẽ mở nó ra để đọc, để kiểm chứng lại những lời hứa đó. 


Trong bức thư mình có để cập đến một số khía cạnh năng lượng, tâm hồn, tâm linh, sức khỏe, công việc, mối quan hệ, tài chính, phong cách sống,... Nó viết ra 10 mặt giấy trong cuốn sổ của mình. Và mình sẽ sơ lược lại một chút những điều này qua podcast nhé (mình sẽ đọc lên thôi, nên việc ghi lại ở dưới này không tiện cho lắm) qua podcast để nghe nhé.


Chúc bạn một ngày vui vẻ!
  • 0 Comments

 


Hello xin chào bạn!


Chào mừng bạn đã đến với Blog tôi viết, tôi tâm sự


Mình là Thanh Lê, tác giả của blog này.


Hiện tại là tối 30 Tết rồi, bạn đang làm gì vậy?


Năm nay bạn đón Tết ở đâu? Đón tết ở nhà với gia đình, đón tết ở quê nội, quê ngoại hay là bạn đang đón tết một mình...


Ngày hôm nay bạn đã làm gì, chuẩn bị sắm sửa đồ đẹp để ngày mai đi chúc tết hay chưa?


Mình sẽ rất vui vì nếu biết được các bạn đang vui vẻ, hạnh phúc và đón một cái tết an lành.


Bản thân mình hiện tại đang ngồi chuẩn bị xem Táo Quân với gia đình. Tối rồi mình cũng không đi đâu cả, chỉ ngồi ăn bánh mứt tết và trò chuyện với người thân thôi. Hạnh phúc hơn nữa là được nói vài câu, được viết vài dòng lời chúc năm mới trước khoảnh khắc giao thừa này. Mình muốn biết các bạn độc giả, thính giả có đang hào hứng như mình hay không.


Tết này gia đình mình về quê ngoại ăn tết với bà, năm nào gia đình mình cũng thế. Ở cạnh nhà ông bà nội quanh năm rồi nên nhà mình chỉ tranh thủ những dịp tết hay hè mới về nhà ngoại, khoảng cách địa lý cũng khá xa và công việc của bố mẹ cũng bận rộn nữa. Mỗi lần được trở về nhà bà ngoại mình đều cảm thấy phấn khích và vui sướng. Cũng đúng thôi, vì mỗi lần về ngoại là lần mình được nghỉ, được chơi mà không cần phải làm gì cả (chắc chỉ trừ việc rửa bát, quét nhà thôi). Nấu nướng thì khỏi bàn vì có người lớn phụ giúp.


Okay thôi được rồi, bài ngày hôm nay mình cũng chỉ viết ngắn ngọn và xúc tích thôi. Vì còn thời gian cho mọi người với gia đình nữa. Năm mới này khác năm xưa, mình không còn phải ngồi nói chuyện một mình nữa, không còn cảm thấy cô đơn nữa. Bên cạnh mình là các bạn, những người đã đồng hành cũng Blog tôi viết, tôi tâm sự trong suốt 1 năm qua. Mình thực sự biết ơn các bạn vì luôn tin tưởng và ủng hộ mình trên cuộc hành trình mới này.


Sang năm mới 2022, mình chúc các bạn và gia đình có một năm mới an khang, thịnh vượng. Sức khỏe dồi dào, gia đình ấm no, hạnh phúc. Chúc cho mọi điều như ý đến với các bạn!


Mình có một bức thư nho nhỏ này gửi đến bạn. Hãy đọc nó vui vẻ nhé!



  • 0 Comments

 



Hello, xin chào bạn


Chào mừng bạn đã đến với Series Tết: "Ong đi tìm mật" của Blog tôi viết, tôi tâm sự.


Sau khi mình đã viết và đăng tải xong phần 1 và phần 2, đến phần 3 này mình lại thấy tay đánh máy có chút ngập ngừng. Mình không nghĩ là bản thân sẽ chia sẻ ý định "Gap year" này lên trên blog hay podcast. Bởi vì mình cũng chưa có rõ, chưa có chắc là mình có thực hiện được hay là không, liệu mình có còn bị cuốn hút bởi thêm những công việc mới gì khác, những điều thú vị gì đó hoặc là cơ hội mới chẳng hạn. 


Cuối cùng thì mình cũng phải xác định và chắc chắn thôi, cuộc đời này không thể tiếp diễn mãi như năm cũ được. Mình phải làm như thế nào để cải thiện và biến nó tốt lên nhất có thể, không tốt nhiều thì cũng phải hơn năm cũ. Phần 3 này sẽ là phần dự định và kế hoạch năm mới của mình trong năm 2022 (nốt hôm nay kể chuyện năm cũ thôi đấy nhé).


Đến thời điểm hiện tại thì mình đã dừng tất cả các công việc (trừ việc giáo viên part time, mình còn dạy một chị học viên 10 buổi nữa rồi mình sẽ dừng). Làm thì phải đến nơi đến chốn, đưa đò thì phải chở khách đến tận bờ mới quay về được. Đùa chút xíu thôi, nó cũng không căng thẳng lắm. Mình hoàn thành xong nhiệm vụ là có thể nghỉ rồi.


Hồi đầu tháng mình có ngồi lên kế hoạch cho năm mới 2022, viết bức thư gửi bản thân, plan công việc, sức khỏe và hành động... Trong đó phần công việc là phần mình suy tư nhiều nhất, mình còn để trống một khoảng nhỏ về nó để nghĩ dần rồi điền tiếp. Thật sự mà nói thì mình cảm giác mình chưa nên đi làm vội, mình chưa có nhiều kiến thức và cũng chưa có nhiều kinh nghiệm. Tuy nhiên, để mà tích lũy những thứ kia thì phải có trải nghiệm mới làm được. Thiếu nữa là phần ứng xử. 


Dạo trước mình nghe một anh chị nào đó khóa trên nói về việc giao tiếp, ứng xử trong công ty. Nghe có vẻ nó cồng kềnh và quan trọng hóa vấn đề. Mình nghĩ là như vậy, trong đầu mình ứng xử nó đơn giản lắm, chỉ cần hòa đồng và không làm gì sai trái là được chứ gì. Nhưng đó chỉ là một suy nghĩ của đứa còn "non xanh", "những tấm chiếu mới" chưa trải sự đời mà thôi. Xã hội này rất nhiều các loại người, tốt, xấu, 50/50 hoặc tỉ lệ nào cũng có cả. Không có ai là tốt hoàn toàn và cũng không có ai là xấu hoàn toàn. Chỉ là do hoàn cảnh hoặc lí do gì đó mà khiến họ trở thành một con người như vậy. 


"Những người còn trẻ, còn có nhiều thời gian, cơ hội cho nên không cần gì mà phải vội vàng cả" đó là lời của người đi trước để lại. Cứ bình tĩnh, nâng cấp bản thân nhiều lên và cơ hội sẽ gõ cửa. Quan điểm của mình cũng dẫn được tỉnh và thực tế hơn rồi. Mình nghĩ trong năm nay mình sẽ làm lại, bắt đầu quay trở lại bên trong, chăm chút bản thân nhiều hơn và hứa hẹn năm 2023 thật rực rỡ. Năm 2022 mình sẽ gap year.


Dành cho bạn nào chưa rõ "gap year" là gì thì bạn có thể hiểu một cách đơn giản là năm khoảng trống hoặc năm nghỉ phép, khoảng thời gian kéo dài 12 tháng (1 năm). Trong thời gian này bạn có thể làm bất cứ công việc nào bạn thích, đi du lịch, khám phá thứ gì đó mới mẻ hoặc đơn giản là chăm sóc cho bản thân của mình. Lựa chọn của mình là sẽ không nhận hay upline công việc nào cả, mình sẽ dành thời gian cho con đẻ là blog, podcast, tiếp đến là chăm chỉ luyện tập thể dục thể thao, học ngôn ngữ và đọc sách.


Mình chú tâm vào 4 việc đó, những việc khác mình sẽ không phân tâm vào nữa. Đọc sơ qua có vẻ dễ, nhưng không, nó là một quá trình rèn luyện trong 1 năm. Mình đã lên kế hoạch chi tiết cho từng tháng và giờ chỉ có bám sát nó để thực hiện thôi. Những việc trên là những việc mình cho rằng nó thiết thực nhất ở thời điểm hiện tại. Bước qua được năm này và thực hiện đúng kế hoạch thì chắc chắn 2023 của mình sẽ rực rỡ.





Giải thích qua một chút về lí do tại sao lại chọn các công việc kia. Thứ nhất là dành thời gian cho "con đẻ" là blog, podcast. Năm mới không đi làm, không muốn nhúng tay vào công việc nào cả thì mình sẽ bị đơ mất, sẽ bị tụt năng lượng vì mình phải trở lại cuộc sống một mình, tự làm và tự chứng kiến tất cả những gì mình làm ra. Như thế thì không được, nó buồn chán lắm. Mình cần những người đồng hành vô danh như các bạn, những người theo dõi mình từ những ngày đầu tiên, những người chịu mở lòng tâm sự hay là những người thầm lặng. Mình rất biết ơn vì điều này và mình cũng muốn mở rộng thêm cộng đồng này, mình muốn các bạn đến với mình và cũng nắm tay dìu dắt nhau trên chặng đường này. Năm trước mình cũng không tin là bản thân sẽ xây dựng nên một kênh truyền thông cá nhân như thế này, lại còn được Mây và Soundio hợp tác phát triển. Đây như là một động lực giúp mình tự tin, là bàn đạp lớn để đưa mình đến đích nhanh hơn. Nhìn lại đến hiện tại thì mình đã có 59 bài viết và 42 podcast trên kênh truyền thông này rồi, một kết quả mình kiên trì trong một năm. Năm 2022 mình muốn nó được chăm sóc, được bồi dưỡng nhiều hơn để kết nối với mọi người tốt hơn. Các chủ đề sẽ vẫn là những gì diễn ra quanh cuộc sống của mình, mình sẽ chia sẻ lại hoặc có thể là tâm sự với mọi người về những bế tắc. Hy vọng sự quay trở lại này sẽ làm bạn hạnh phúc giống mình.


Tiếp đến là sức khỏe. Mình đã thấu hiểu được câu nói: "Có sức khỏe là có tất cả". Không có sức khỏe thì ý tưởng, kế hoạch cũng thành không. Bạn còn nhớ ở phần trước mình đã chia sẻ về tâm thư của cố chủ tịch tập đoàn Samsung để lại hay không? Ông ấy đã chia sẻ rất nhiều về các vấn đề chăm sóc sức khỏe bản thân. Tiền bạc người khác có thể kiếm giúp, nhà đẹp, xe sang người khác cũng có thể làm giùm nhưng đau đớn sức khỏe thì chỉ có bạn mới tự cảm nhận được thôi. 1 năm qua mình bỏ bê việc tập thể dục thể thao, thỉnh thoảng mới tập một chút còn đâu là bỏ. Nhớ hồi 12 mình chăm tập yoga, vì mình phải ôn thi sợ không có sức khỏe, sợ ốm, sợ đau bụng trong lúc thi,... nên rất ý thức về việc ăn uống đủ chất và luyện tập thể dục thể thao. Lên đại học xong rồi, ở xa bố mẹ, ở nhà trọ bé không gian hẹp nên mình càng có nhiều cớ để bỏ bê tập luyện. Đến hiện tại mình đang 52 kg và cao 1m58, người mình bắt đầu có hiện tượng nhức mỏi lưng, đau vai gáy và bước chân nặng nề hơn rồi. Mình sợ bị lão hóa sớm, mình sợ mắt mỏi hay nheo như người già và sức khỏe yếu ở tuổi đẹp này lắm. Ốm một chút phải uống thuốc là sợ lắm rồi. Năm nay có nhiều thời gian hơn nên mình sẽ nghiêm túc chấn chỉnh lại chế độ ăn và tập luyện của bản thân. Và hy vọng nhỏ là tới năm sinh nhật blog tôi viết tôi tâm sự lần 3 thì chúng ta sẽ tổ chức một buổi họp mặt offline với nhau tại Hà Nội nhé. Ghim câu này để ghi nhớ.





Năm 2023 mình sẽ trở thành sinh viên năm 3, mình sẽ phải đi thực tập và tìm công việc làm cho mình. Vì vậy mình muốn hiện tại ôn luyện ngoại ngữ để có thể thi lấy chứng chỉ, vì một mục tiêu ra trường đúng thời hạn. Ngành nào cũng thế và trường nào chắc cũng vậy, yêu cầu đầu ra đều cần chứng chỉ tin học, ngoại ngữ. Mà trường mình yêu cầu 4 kỹ năng cơ, hiện tại mình mới chỉ okay 2 kỹ năng nghe, nói thôi. Ngữ pháp của mình hơi tệ, mà thi cử phần lớn điểm ở chỗ này. Mình muốn có thời gian tập chung ôn lại kiến thức và luyện đề. Đủ cho 1 năm ôn và năm 3 thi chứng chỉ. Nếu bạn giống như mình thì cũng tính chuyện học và thi chứng chỉ dần đi là vừa nhé, đừng để năm cuối mới làm thì nó mệt mỏi lắm đấy.





Còn gì nữa nhỉ, điều cuối cùng mình muốn thực hiện trong năm 2022 là đọc sách. Mục tiêu của mình là đọc 15 cuốn sách trong năm này. Muốn có kiến thức, muốn đối đáp ngôn từ nhã nhặn dễ nghe thì không thể nào thiếu khâu đọc sách. Đọc sách ngày 1, 2 thì chưa thấy có gì đặc biệt đâu, những cứ rèn thói quen này 1, 2 hoặc nhiều năm, bạn sẽ thấy khác biệt. Như là một giỏ đựng cát khi được gột rửa nhiều lần sẽ sạch và trắng. Tâm hồn bạn sẽ được gột rửa như vậy khi có thói quen đọc sách. Để tránh việc thức khuya xem tik tok, youtube thì mình sẽ xem kẽ việc này trước khi đi ngủ. Mình sẽ luyện thói quen đọc sách trước khi đi ngủ để không bị đau nhức đầu óc, căng mắt khi sử đụng điện thoại nữa.


Nói chung là đơn giản vậy thôi chứ không có vấn đề gì. Năm nay mình hứa sẽ có thêm nhiều bài viết được chắt lọc và hay hơn. Còn bây giờ thì xin chào và hẹn gặp lại ở bài viết lần sau. Hãy về bên gia đình và chuẩn bị năm mới nhé, tuần sau là Tết rồi. Nhớ là chúng ta còn 2 phần nữa đó nha. 


Bye bye




  • 0 Comments


 

Chào mừng bạn đã quay trở lại với Series Tết: "Ong đi tìm mật" của Blog tôi viết, tôi tâm sự. Mình là Thanh Lê, tác giả của blog này, hôm nay mình cực kỳ hào hứng và vui vẻ khi ngồi lại đây để viết tiếp phần 2 của chuyên mục này.


Như buổi trước trong phần 1 thì mình cũng đang nói sơ qua 3 công việc mình đã gắn bó và làm trong một thời gian dài rồi. Phần đó mình mới sơ lược qua một chút, chưa có nói lí do tổng thể và nguyên nhân sâu xa ra sao. Ngày hôm nay sẽ là ngày mình sẽ chia sẻ, chi tiết nhất có thể về nó. Mình sẽ cố gắng truyền đạt một cách dễ hiểu nhất cho bạn. 


Lưu ý một chút là hãy học các bài học mình rút ra qua quá trình làm việc, mình không khuyến khích các bạn bỏ công việc giống như mình đâu nhé. Mình bỏ là có lí do riêng và con đường định hướng riêng.


Còn bây giờ thì bắt đầu phần 2!




Bài học đầu tiên mà mình rút ra được đó là: "Đừng đối xử với người khác một cách tốt đẹp mà quên đi chính mình cũng cần điều đó". Trước khi đi làm, mình đã có một thời gian lên mạng và tìm hiểu những cách ứng xử văn hóa, lịch sự tại công ty. Cũng có xem một số video trên các nền tảng xã hội, những anh chị trước đã chia sẻ những bài học vô cùng quý giá đó cho mọi người, trong đó có mình. Không nhớ cụ thể mình đã đọc ở đâu, đã xem ở đâu đó rồi và có một câu nhấn mạnh rằng: "Hãy đối xử tốt, hòa đồng với mọi người xung quanh". 


Nghe điều này xong mình cảm thấy rất tâm đắc, có thể đối với bạn điều này là điều bình thường, điều hiển nhiên và không cần nói thì chắc ai cũng biết. Hm... có thể là vậy đối với bạn, còn đối với mình thì nó là kiến thức mới luôn. Mình cũng đã từng đi làm ở một số nơi trước đó nhưng điều này mình chưa nghiệm ra được, mình chỉ nghĩ là đi làm là đi làm, đi làm mình chỉ cần yêu công việc và quản lí chi tiêu tốt số tiền mình kiếm ra. Chứ mình đi làm không cần phải thiện cảm, thảo mai hay là đối xử với người khác xung quanh một cách giả chân, không thật.


Bạn có hiểu không?


Mình khi đó không hiểu khái niệm "đối xử tốt" là như thế nào luôn. Mình còn suy nghĩ tiêu cực, ai nói điều gì ra là mình lập tức có thể chuyển nó thành xấu ngay lập tức. Đó là thời trước nhé, còn ở thời điểm 2 năm hiện tại, mình vẫn có đi làm tại các công ty và mình nghiệm ra khái niệm kia là chưa đủ vế. Một công ty đều có bên A, bên B, từ trong bản hợp đồng, từ bản ký kết với công ty hay trong môi trường làm việc cũng có phân bậc rõ ràng sếp và nhân viên. Một môi trường làm việc "sạch đẹp" là khi cả hai bên tôn trọng và lịch sự, văn mình với nhau. Nhìn cái khó khăn, vướng mắc để đi tìm giải pháp, cách thức giải quyết chứ không phải là sự cãi vã, tranh luận, dồn trách nhiệm cho một cá nhân nào đó. 




Nói đến đây làm mình lại nhớ đến bác chủ quán cà phê. Lần đó là mùa đông khá lạnh, mình trở về nhà và buổi chiều có hẹn bạn thân đi uống trà nhưng nó lại có lịch bận nên mình đi một mình tới quán. Ngồi uống một tách trà và ngắm không gian tại đó mình thấy rất thư giãn, vì là khách ruột ở đó nên mỗi khi mình tới bác chủ quán ở đây đều sẽ có một câu chuyện hay bài học gì đó dành cho mình. Bác rất quý các bạn học sinh, sinh viên ham học hỏi và bác cũng luôn sẵn sàng chia sẻ những thắc mắc cho mọi người. Hôm đấy hai bác cháu ngồi nói chuyện như mọi khi thì tự nhiên nghe thấy tiếng cãi vã rất là to.


"Tôi gọi cà phê ít sữa mà tại sao lại cho nhiều sữa như thế này?. Làm ăn đầu óc không nhập tâm được thì nghỉ luôn đi"


Nghe qua thì mọi người chắc cũng đoán được là vị khách đó đang mắng nhân viên vì mang nhầm đồ uống. Sau đó, bác chủ quán có rời bàn đi ra xử lí rồi quay trở lại sau. Bác lập tức bảo nhân viên làm lại đồ uống như yêu cầu của khách và đích thân mang ra xin lỗi họ. Xử lí êm đẹp xong mình cứ nghĩ là bác sẽ tra hỏi nhân viên về lỗi của họ nhưng không ngờ là bác lại ra nói chuyện tiếp với mình. Mình có nói là: 


"Bác cứ đi giải quyết công việc cho xong đi, kệ cháu ngồi đây cũng được"


Bác trả lời mình một cách thản nhiên:


"Xong rồi cháu ạ, khách họ có yêu cầu thêm gì nữa đâu mà xử lí"


Mình vẫn hơi ngạc nhiên một chút, bác có nói thêm


"Việc lỗi của nhân viên bác không hỏi và truy cứu trách nhiệm, vì ở đây oder bằng máy, họ nhập máy lỗi thì đường tuyền tới nhân viên cũng thế. Không thể trách họ tai điếc, không có mắt nhìn hay không nhập tâm được. Với lại khách hàng họ cũng đang bực tức nên mình phải xoa dịu họ trước đã. Còn chuyện nhân viên họ sẽ tự rút kinh nghiệm, bác không có đổ dồn cái sai cho họ như những người khác đâu cháu ạ. Ai làm cũng có cái sai, cái chưa đúng mà"


Woa... mình thấy có một kiến thức mới luôn ý. Mình cứ nghĩ sau những chuyện như kia thì nhẹ là nhân viên bị khiển trách hoặc không thì sẽ bị thôi việc. Cách xử lí của bác ý rất là nhân văn. Tuy nhiên việc nội bộ của họ thì không thể dễ dàng mà chia sẻ ra ngoài được, họ cũng cần có thông tin riêng và cách xử lí riêng nữa.


Quay trở lại với hiện tại, nói về công việc làm nhân viên đi. Mình đang thấy bản thân chưa có đủ cái khái niệm toàn diện về đối xử tốt đẹp với nhau. Trước mình có làm và có nghỉ, mình nghĩ là bản thân sai, vì cái tôi cao, nói chuyện chưa khéo léo và có một vài điểm gì đó khiến sếp và khách hàng chưa được hài lòng nên mới phải dừng lại công việc hiện tại. Và rút kinh nghiệm ở những lần sau, mình cảm giác không còn cái "chất" của mình khi làm công việc sale và giáo viên nữa. Mình được sếp training trước khi giao việc, mình phải học cách cười, học cách khen, học cách nhận xét lỗi và học cách tạo năng lượng vui vẻ. Nói thật là mình cảm thấy không còn vui như trước, mình thay đổi nhiều đến nỗi mình không còn được là chính mình nữa. Mình theo đuổi người ta chỉ để người ấy tin tưởng và trao sự tin tưởng, nhưng nhận lại là những sự im lặng, những lời lẽ thô thiển và những sự chỉ trích từ người lãnh đạo phía trên.


Rồi mình ngồi nghĩ lại, làm thế này không được, làm thế kia cũng không xong. Mình muốn làm thế nào để dung hòa được cả hai. Bản thân cũng là con người, cũng biết vui, biết buồn và cũng muốn được người khác đối xử tốt. Cho nên bài học ở đây là hãy đối xử tốt với bản thân trước khi làm điều đó với người khác. Mình không thể thương lấy mình thì đừng nói thương người khác. Mình còn đau thì người khác cũng không thể vui được đâu. Đừng có vì một vài cái lợi ích trước mắt, vì đồng tiền mà bỏ đi một vế khái niệm này. Làm gì thì làm, bản thân là phải ưu tiên lên hàng đầu.





"Hãy là người có giá trị và là người có khả năng tìm cho mình một người sếp có tâm và có tầm"


Mình không phải là người hồ đồ, không phải là người hay hờn dỗi và cũng không phải là người dễ đưa ra quyết định một cách nhanh chóng. Mình đã đi làm nhiều và rút kinh nghiệm nhiều, mình không thể nào mà đưa ra quyết định nghỉ việc nhanh chóng như vậy được, vừa làm mà nghỉ luôn như vậy là điều mọi người hay nói là "ngu dốt". Mọi chuyện không thể nào mà đổ dồn hết lên người khác mà cũng không thể đổ dồn lên cá nhân hoàn toàn được. Mình rất ngại khi mà nói ra những điều này lên trên trang cá nhân của bản thân, vì mình nghĩ nó sẽ khiến cho các bạn học sinh hoang mang hoặc là mất niềm tin yêu công việc chẳng hạn. Nhưng càng thương thì mình càng phải nói, nói không phải để hù dọa mà nói là để bạn chuẩn bị tâm lí và kiến thức trước khi "ra đời".


Dù cho bạn chưa bán hàng bao giờ thì bạn có thể đặt vị trí của bạn vào người mua hàng cũng được. Bạn mua hàng thì bạn thường có xu hướng muốn tự đi ngắm sản phẩm và tự bỏ tiền mua mà không chịu sự tác động hay thúc giục từ ai khác. Điều này okay nếu mặt hàng đó hữu hình. Còn đối với các mặt hàng vô hình, không thể chạm nắm hay ngắm được thì bạn sẽ cần đến sự trợ giúp, tư vấn nơi các nhân viên bán hàng tại đó. Mà điều các bạn muốn nghe là gì? Bạn muốn nghe giá trị sản phẩm, bạn muốn biết nó có lợi gì cho mình khi mua chúng, bạn muốn biết tài chính nó như thế nào, ví tiền của mình có đáp ứng được điều này hay là không?,... 


Chỉ nhìn vào vị trí khách hàng thôi, người bán hàng có tâm họ sẽ biết cách tư vấn cho bạn về những thứ bạn cần. Họ sẽ không cần phải sử dụng các mẹo, các kỹ thuật để thúc đẩy quá trình mua hàng của bạn. Vì họ đủ thông mình biết rằng cách đó vô hiệu. Quan trọng nữa là khi khách hàng không có đủ tài chính đáp ứng là điều hiển nhiên khách không thể mua hàng mặc dù bạn có đưa ra những ưu đãi giảm giá, trả góp có thời hạn hay không thời hạn. 


Mình nghĩ là làm gì thì làm cũng cần phải có cái tâm và cái tầm. Tầm nhìn xem mặt hàng đó như thế nào, có được ứng dụng và nhu cầu nhiều không? Khách hàng đó có phải khách hàng tiềm năng hay không? Cần phải tư vấn như thế nào để phục vụ, giải đáp được cái khách hàng cần. Bất kể người đó là ai, làm công việc gì thì điều này là vô cùng thực tiễn. Nhưng bạn biết không, mình đi làm công ty mà, và công ty họ sẽ kiếm tiền thu lợi nhuận từ những mặt hàng đó và họ sẽ tồn tại bằng cách bán được nhiều hàng nhất có thể. Khi mình tư vấn một người khách, mình không bao giờ muốn làm người đó khó xử, mình biết chắc họ sẽ không mua thì dù tốn lời vẫn sẽ như vậy, nhiều lúc lại thành tội làm phiền người khác nữa. Nhưng sếp mình quản lí hiện tại thì lại luôn dạy những cái bài học đạo lí và những kỹ thuật, mẹo để bán hàng. Mình thấy nếu bản thân làm theo thì thực sự là không ổn một chút nào. Có thể mình đặt nặng vấn đề này quá nhưng bản thân mình cảm thấy không thấy vui vẻ, không thấy hạnh phúc khi làm điều này.


Tháng 12 mình cũng có nói với bạn về việc xin nghỉ việc rồi đúng không? Mình chọn cách dừng lại hết tất cả các công việc hiện tại để dừng lại quan tâm chăm sóc bản thân và đúc rút kinh nghiệm nhiều hơn. Tuy nhiên khi đó mình xin thì chị sếp chưa cho ngay mà chị ý muốn mình giành thời gian ra để nghĩ lại về điều này. Mình cũng có suy nghĩ lại và mình quyết định là sẽ nghỉ, không làm việc tại đó nữa. 


Chưa đâu mọi người ơi, điều mình bất ngờ đó là chị sếp thường ngày mình hay khen, mình hay ca ngợi, mình hay nêu gương hành động tốt đột nhiên quay ngoắt 360 độ và nói chuyện với mình cực kỳ là khó nghe. Chị ý nói mình một tràng dài tin nhắn mà mình không tiện thuật lại ở đây, chị ý nói phải bỏ công sức ra để đào tạo mình mà mình nghỉ việc khi chưa làm được bao lâu, thể thiện sự thiếu tôn trọng và không có tình cảm với chị ý. Okay fine, mình nghĩ là sẽ đáng giận bản thân hơn khi nói chuyện với những người thiếu hiểu biết hay những người không cùng quan điểm với mình. Vì nói gì họ cũng không hiểu được đâu. 


Mình vào đó cũng phải đóng tiền mới được đào tạo chứ không phải đào tạo không công, mình làm việc dựa trên thời gian, năng lực và nhiệt tình của bản thân chứ không phải từ ai khác mà nói mình không có tôn trọng họ và thiếu đi tình cảm được. Nói thế quá đáng lắm luôn ý. Lướt facebook có câu này mình muốn chia sẻ với bạn:


"Đồng tiền mà ta ăn ở ác hiền với nhau

Thế gian sướng trước khổ sau

Ai mà nhân nghĩa trời giành phước cho"


Không lan man nữa, về lại với tiêu đề chính. Hãy là một người có giá trị và có khả năng tìm sếp có tâm và có tầm. Học sao cho mình đáng tiền, không có ngành nào là dễ kiếm tiền, không nơi nào là thuận lợi, không kiếm được tiền thì kiếm được kiến thức, kinh nghiệm. Hãy thay đổi thái độ, cách nhìn nhận của bản thân, thay đổi được rồi thì thành công rất gần với bạn. Đây là điều hiển nhiên luôn nhé, đảo ngược lại thì không có tư cách đâu. Khi bạn đủ giỏi, bạn có đủ giá trị thì bạn hiển nhiên sẽ được chọn nơi bạn làm, được chọn và tìm hiểu sếp có tài năng, có tầm nhìn và ảnh hưởng đến bạn. Bạn sẽ được đi theo họ và phát triển, họ sẽ là bóng đèn soi sáng đường cho bạn đi. Chỉ cần bạn có đủ giá trị để giúp đỡ họ cũng đi. Ví dụ như là cái cây đi, họ sẽ là thân cây vững chắc, họ cần bạn là lá nhỏ để hô hấp, quang hợp giúp cây phát triển nhiều hơn. Thiếu đi bạn họ vẫn có thể tồn tại vì bạn chỉ là một chiếc lá nhỏ thôi. Nhưng có một câu nói là: "Thà làm tớ thằng khôn còn hơn làm thấy thằng ngu", bạn chỉ là lá nhỏ những bạn biết được giá trị của mình, biết được thứ cốt lõi cần phải làm và cống hiến hết mình, thì bạn sẽ luôn cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ. Làm gì thì làm, phải biết nghĩ cho cả hai bên, đừng nghĩ chỉ lợi mình mà hại người. "Luật nhân quả không chừa một ai"




Cuối cùng là bài học về: "Làm chủ ước mơ bản thân". Phải biết mình muốn gì, mình cần phải làm gì, con đường đi như thế nào. Nó cụ thể, chi tiết các bước chứ không phải là cái đích bạn nhìn thấy được trong nháy mắt. Mình hay bị cuốn theo tiền, mình nghĩ sẽ có bạn giống như mình hiện tại thôi. 19 tuổi rồi, đã là sinh viên, không còn bé nhỏ mà ngửa tay xin tiền bố mẹ nữa. Mình phải có trách nhiệm với bản thân và cao cả hơn là đối với bố mẹ của mình. Họ đã đi làm vất vả rồi lại còn nuôi thêm mình, bao nhiêu chi phí ăn học rất nhiều thứ. Mình muốn làm gì đó để giảm bớt đi gánh nặng của bố mẹ. Điều này không sai, nhưng nó chưa đúng thời điểm hiện tại của bản thân mình.


Mình hiện tại nếu theo ngôn từ xã hội gọi là "non xanh". Chưa có đủ kiến thức, kinh nghiệm để làm nên những việc với mong muốn đủ các tiêu chí mình tự đề ra. Mình cần phải biết làm chủ mong muốn chính mình, và nó phải có sự giới hạn mà không làm mất đi bản chất của bản thân. Có thể mình sẽ kiếm rất nhiều tiền nhưng chất không còn, da mặt dày lên, cau có, khó chịu, tham lam và sân si. Thì cần những đồng tiền đó để làm gì?


Một câu chuyện mời trà mà mình nhớ mãi, một tách trà sen được rót vào nhiều cốc khác nhau. Cốc vàng, cốc sứ, cốc thủy tinh, cốc nhựa,... Ai cũng muốn được chọn cái cốc đẹp nhất, ai cũng nghĩ rằng khi cầm cốc đẹp thì nước uống cũng ngon hơn. Họ quên đi rằng trà sen cũng từ một ấm trà mà rót ra. Trà ví như là cái chất, cái cốt lõi, còn cốc chỉ là cái vỏ bọc bên ngoài. Tiền bạc cũng như cái vỏ bọc đó, nó không phải cái chất của mình. Vì vậy không có việc gì mà phải lao đầu vì cái vẻ hào nhoáng đó, hãy lọc nước bên trong sao cho được trong, được sạch và được thơm là đủ rồi.


------------------------------------


Chắc cái phần này là phần dài nhất từ trước tới giờ mình viết. Đánh máy mà mỏi hết cả tay luôn. Nhưng được cái là mình cảm thấy rất nhẹ nhõm khi được nói ra và chia sẻ hết cho các bạn cùng nghe. Năm cũ này chúng ta còn một phần 3 nữa để tổng kết lại và định hướng, hãy cùng theo dõi hết các phần series nhé, biết đâu sẽ có bất ngờ ở phút cuối.


Còn bây giờ thì xin chào và hẹn gặp lại bạn ở bài viết lần sau!







  • 0 Comments


 

Chào mừng bạn đã đến với phần đầu tiên của chuỗi Series Tết 5 ngày: "Ong đi tìm mật" của Blog tôi viết, tôi tâm sự.


Nếu như bạn chưa đọc phần thông báo trước của mình về Series này thì hãy bấm vào đây để đọc lại phần thông báo này nhé. Thông thường là mình sẽ nói ngắn gọn, tóm tắt lại phần thông báo nhưng ở chuỗi Series này là phần mình vô cùng tâm huyết và mong chờ nhất, vì vậy mình rất mong muốn các bạn nghe, đọc để cảm nhận và thấu hiểu hơn về mình, nó cũng không dài lắm đâu, nếu chưa đọc thì ráng đọc lại nhé!


Trước khi vào chủ đề chính ngày hôm nay thì mình sẽ có một vài phút trải lòng với mọi người về câu chuyện đặt tên series. Phải nói là trải lòng thực sự luôn bởi vì khi ngồi lên ý tưởng cho series này mình đã gạch và xóa rất rất nhiều những dàn bài, nội dung mà mình đã ngồi viết rất lâu. Khâu đặt tên cho series là một điển hình, mình đã nghĩ ra một vài cái tên như sau: "Thăng trầm cùng Thanh", " Năm qua của tôi", "Thanh xuân tuổi 18", "Đón tết cùng gà mờ",... OMG thật 100% luôn, mình sẽ giải thích cho các bạn nghe về ý nghĩa, hoàn cảnh ra đời của nó trước khi vào series này, nó khá hài hước nên mình cũng muốn nói nhiều một chút. Chuẩn bị năm mới mà, cứ phải thế mới vui. Cái tên "thăng trầm" kia là mình nghĩ ra khi mà mình đi xe máy ngoài đường và vô tình lúc thả hồn lái xe thì xe mình bị đi trúng cái ổ gà ngoài đường. Và thế là xuất hiện cái tên "thăng trầm" (đúng hơn là dập dềnh cơ), nghĩ lại thì thấy không ổn lắm. Mình muốn nó vui tươi hơn một chút, nghe bấp bênh là sợ rồi. Và cái tên thứ 2, "năm qua của tôi" nó lại bình thường quá, nó nghiêm túc và cũng khó để thiết kế hình ảnh phù hợp nữa. Còn cái tên "Thanh xuân tuổi 18" thì nghe nó ngôn tình và nó ngọt quá, sợ không hợp khẩu vị với mọi người, cái tên cuối cùng cũng như thế. Mình muốn tổng hợp tất cả những yếu tố dễ nhớ, dễ thiết kế hình ảnh, đơn giản, không hoa mỹ mà vẫn ngọt ngào,... Tối đó mình pha một ly mật ong chanh uống khi ngồi học và cái tên series tết: "Ong đi tìm mật" có mặt từ đó. Thật hài hước khi mình đặt tên luôn gắn với một sự kiện ăn uống gì đó của bản thân. Chắc là tâm hồn được thư giãn khi ăn làm mình nảy nhiều ý tưởng.


Giải thích kỹ hơn về cái tên này nhé, mình thực sự hài lòng về nó. Khi mà nghĩ đến ong thì những từ "chăm chỉ", "ngọt ngào", "healthy", "đẹp" xuất hiện trong đầu của mình. Hành động đi tìm mật cũng thế, nếu mà đúng ra ý thì ong tạo mật mới đúng, nhưng để lái sang bản thân mình một cách nhân hóa lên thì sẽ là đi tìm mật. Ví bản thân như là một chú ong chăm chỉ, nỗ lực, vui vẻ, có một cuộc sống hòa mình với thiên nhiên, điều mà mình vô cùng thích. Thích hơn nữa đó là dù có vô tình mắc vào bẫy hay là bị đánh đập, vùi dập từ ai đó thì cũng chỉ luôn hướng về mục tiêu chính đó là tìm mật ngọt. Ý nghĩa của nó trong đầu mình hay lắm nhưng không hiểu sao viết ra mình lại không nói lên hết được nhưng sơ sơ như thế này là đủ rồi. Theo dõi hết 5 ngày series hy vọng bạn sẽ cảm nhận được nhiều hơn.


Còn bây giờ, chúng ta sẽ quay trở lại với chủ đề ngày hôm nay: "Năm qua tôi làm gì?". Hmm... ngồi nghĩ ra thì mình cũng có kha khá công việc mình đã làm, mình sẽ kể lại một cách ngắn gọn về những việc mình đã làm và một xíu cảm nhận cho bạn nghe. Hôm nay như là ôn lại khoảnh khắc năm cũ 2021, mà đã là khoảnh khắc thì sẽ có cả vui lẫn buồn nhé. Năm 2021 mình thử và làm rất nhiều việc, ngắn hạn và dài hạn, mình sẽ chắt lọc và nói những phần chính cho mọi người.


Cùng bắt đầu luôn nhé !





Công việc đầu tiên mà mình muốn nói đó là giáo viên part time. Đây có lẽ là một công việc mình tự hào và gia đình cũng tự hào nhất. Một nghề cao quý và được tôn trọng. Mình là người có kiến thức và chia sẻ, hướng dẫn lại cho các em học sinh, học viên của mình. Được nhìn thấy sự tiến bộ của học sinh là điều những người giáo viên như mình rất hạnh phúc. Mọi người thắc mắc là mình dạy môn gì thì mình đã từng dạy MC nhí, giao tiếp thuyết trình và dạy tiếng anh. Công việc dạy tiếng anh là công việc mình gắn bó lâu nhất đến hiện tại. Thực ra đây cũng chỉ là một công việc mình làm thêm ngoài giờ đi làm. Mình trước đây có học tại một trung tâm và sau khi hoàn thành khóa học thì được tuyển dụng vào làm vị trí trợ giảng và dần dần mình trở thành giáo viên dạy chính online luôn. Khi được chị sếp giới thiệu cho công việc này thì mình rất bất ngờ, trước kia mình chưa bao giờ nghĩ bản thân có thể đứng lớp, nhất là dạy môn tiếng anh. Bí mật nhá, mình sợ môn này sau môn toán. Cuộc đời mình nó buồn cười lắm, cứ yêu thích cái gì thì cái đó lại phải ra đi, khó mà giữ lại được. Từ thời trung học phổ thông, thi 3 môn toán, văn, anh và thêm tổ hợp xã hội để lấy điểm đại học. Phải dẫn chứng sâu xa hơn một chút từ thời cấp 2 đi, lên lớp 10 phải thi 2 môn đó là toán, văn. Khi đó mình sợ cả hai luôn, văn lèo tèo 5, 6 điểm, toán thì cũng không có khá gì hơn, ôn tủ thì cũng tầm 7,8 điểm. Bất ngờ là mình đã có được phương pháp học văn và tìm được đúng người hướng dẫn vào phút chót của kỳ ôn thi, thế là môn văn trở thành một môn mình rất tự hào, khi đi thi lớp 10 mình đạt 7,75 điểm (nó cũng không phải cao lắm) nhưng điểm này cứu môn toán. Vậy là một môn yêu thích của mình là văn nhé, lên cấp 3 vì đã có niềm yêu thích và phương pháp học nên mình chăm chỉ hơn và điểm số cũng không tồi, thi đại học mình được 8,75 điểm. Yêu rồi sẽ có lúc rời xa thôi, mình đã không học lại văn sau khi lên đại học, thay vào là 2 môn còn lại (toán, tiếng anh). Phải chiến đấu nốt mà môn toán tìm người hướng dẫn rất căng và khó, mình cũng tình cờ một lần được giới thiệu tới một trung tâm tiếng anh để học. Và từ đó lấy lại niềm yêu thích và đam mê học ngôn ngữ. Mình chỉ nghĩ là học lại từ đầu thì phải thật nghiêm túc, không thể nào để tiền rơi một cách lãng xẹt như trước nữa. Không ngờ tốt nghiệp khóa học xong lại còn được nhận làm giáo viên luôn. Đúng là trên đời này không có chuyện gì là không thể xảy ra được. 


Giờ yêu nghề giáo rồi, hiện tại mình lại phải rời xa nó thôi. Nhiều lúc nghĩ lại, mình nghĩ bản thân có phải là nam châm hay không. Cùng cực thì đẩy nhau, khác cực thì hút nhau (cái này học vật lý là thế, không rõ là mình có nhớ nhầm không). Hoặc không nói gì xa, khía cạnh bạn bè cũng như thế, mình cứ chơi thân với ai, có thiện cảm với ai một chút là nó sẽ rời xa mình, một là học khác trường, hai là chuyển trường, ba là thôi học hoặc bốn là lí do gì đó khiến mình và nó không thể gặp nhau thường xuyên được nữa. Lắm lúc thấy kỳ thật sự nhá, quay đi quay lại thấy mình còn những nỗi sợ bao quanh. Để mà kỹ kỹ hơn tại sao mình nghỉ việc và bài học là gì thì nhớ theo dõi phần 2 của series này nhé.





Công việc thứ hai mình cũng tự hào không kém đó là trao giá trị tới cộng đồng, cụ thể là lập blog và thu podcast. Lẽ ra là phải kể cái công việc này trước nhưng mình lại nghĩ là nếu như nói trước thì lại bị đề cao cái tôi cao quá, tự tin quá chớn chẳng hạn. Cái công việc này một mình mình làm tất cả, từ khâu viết bài, thu âm, edit và up lên. Không có một ai giúp đỡ cả. Mình hay đùa với bố mẹ là: "Con nghỉ làm rồi tự mở công ty một thành viên, một mình con chiến". Nhiều lúc là phải biết đùa cho vui nhà vui cửa đúng không. Cảm thấy bản thân trưởng thành hơn khi không ích kỷ và không trầm mặc như trước, biết chia sẻ nhiều hơn và chân thành hơn. Được mọi người tin tưởng, trao niềm tin và họ có thể hỏi han mình bất cứ điều gì, mình luôn sẵn sàng trả lời tất cả những thắc mắc. Mặc dù không phải chuyên gia tâm lý hay giáo sư tiến sỹ gì, mình chỉ là một người bình thường và mong muốn được giao lưu, kết bạn, chia sẻ với nhiều người xung quanh, nhất là những người cần được quan tâm. 


Trong những lí do tạo nên blog này, mong muốn được chia sẻ, tâm sự và định hướng cho các em học sinh cấp 3 cũng là một phần của nó. Khi mình học lớp 12, mình rất mông lung, muốn tìm một ai đó để giải bày, đi dạo facebook các trang mạng, vào đủ các group tâm sự, chia sẻ abc nhưng cũng không tìm được một ai đó có thể lắng nghe và hiểu được câu chuyện của mình. Đã từng nghĩ sao công việc tìm kiếm một ai đó để nghe mình sao mà khó khăn thế, có khi nào mình đã trở thành một người tự kỷ rồi không. Có khi nào các em năm sau bằng mình sẽ có suy nghĩ y hệt và cũng có khao khát như mình. "Nếu như không thể tìm được thầy thì chính mình hãy tự là thầy của mình, và mình sẽ là người lắng nghe và mở lòng khi được trò chuyện về những tâm sự của các em", mình tự nhủ như vậy và hiện tại mình đang làm điều mình mong muốn đó.


Qua những lần nói chuyện, đọc những tin nhắn đó mình thấy bản thân cần phải nỗ lực và phấn đấu nhiều hơn. Rèn luyện bản thân thật tốt, chú ý đến lời nói của bản thân và hành động, quan trọng là cái tâm chân thành của mình. Và hơn hết là chịu mở lòng và suy nghĩ tích cực, mở lòng để đón nhận những điều tích cực và buông bỏ những thứ không cần thiết. Vậy là đủ cho cuộc sống tốt đẹp hơn rồi phải không?





Công việc cuối cùng mình muốn nói trước khi chuyển sang chủ đề học tập của bản thân đó là mình đã trở thành một leader của nhóm sale nhỏ trong công ty. Khi nhận được vị trí này mình rất hào hứng, phấn khởi cũng như xúc động đan xen, mình được nhận xét là người có năng lượng và có thể truyền cảm hứng được cho đội nhóm của mình. Mình và các bạn gặp nhau được cũng là cái duyên, được làm việc cùng nhau cũng là một cơ hội phát triển sau này. Mặc dù hiện tại mình cũng không có hoạt động nhiều trong nhóm nữa nhưng mọi người ở đây vẫn coi mình là đội trưởng và hỏi han thăm mình như người nhà. Mình thực sự biết ơn vì điều đó.





Và bây giờ, sau khi liệt kê được 3 công việc gắn bó lâu dài nhất đến nay thì bây giờ đến phần học tập. Sau khi mình lên đại học và có một thời gian học tập với môi trường mới, cách giảng dạy mới và những điểm số không tưởng thì hiện tại mình tự nhận xét bản thân là chưa cố gắng hết sức để đạt thành tích cao hơn. Mình biết mình có thể nhưng mình lại không làm điều đó. Mình bị chú tâm quá nhiều đến việc đi kiếm tiền, trải nghiệm cuộc sống cũng như một số việc không quan trọng khác. 


Được cái này thì mất cái kia, một người không thể làm nhiều việc được, kết quả sẽ ổn hoặc rất ổn nếu như bản thân chỉ làm một việc duy nhất. Nhưng cá nhân mình thấy điều này ở Việt Nam thì không ổn cho lắm, nếu như chúng ta là sinh viên mà chỉ có biết học, không chịu nghiên cứu, khám phá thêm thì sẽ trở thành "gà công nghiệp". Mai kia ra đời không biết gì ngoài gật gù, ậm ừ. Mà mình rất sợ bản thân như thế, sợ đủ thứ, sợ không kinh nghiệm, sợ bị thất nghiệp, sợ không có tiền nuôi bản thân, sợ bị coi thường và sợ bị so sánh với bạn cùng chang lứa...


Vậy thôi, mình đã hoàn thành xong phần 1 của series này rồi. Nói chung là mình chỉ ôn lại một chút những việc mình đã làm và mình mong muốn năm mới sẽ có thêm những dự định và hoàn thành nó xuất sắc và đẹp đẽ hơn. Bài học của nó là gì và lí do tại sao mình sẽ trình bày ở phần tiếp theo.


Hôm nay đến đây nhé, hẹn gặp lại bạn ở bài viết lần sau. Đừng quên lịch phát sóng nha!








  • 0 Comments


 

Hello, xin chào bạn


Chào mừng bạn đã đến với: "Blog tôi viết, tôi tâm sự"


Mình là Thanh Lê, tác giả của blog này


Cho đến thời điểm hiện tại, khi mà mình ngồi lại và viết nên những dòng chữ này, cùng lên Canava để thiết kế hình ảnh mới. Cùng ngồi tại chiếc bàn học thân quen để nghĩ ý tưởng và thu âm những bài viết mình đã chuẩn bị,... Cảm xúc nó thật khó tả.


Bằng giờ này năm trước, mình cũng đang ngồi đây để nghĩ xem năm mới mình sẽ làm những gì, có thực hiện được đam mê không. Đối chiếu bản thân với năm trước xem mình đã tiến bộ như thế nào và lên kế hoạch chi tiết để hành động. 


Tháng 2 là một tháng rất đặc biệt, nó có số ngày ít nhất trong 12 tháng và sự khởi đầu của mình theo năm tháng cũng bắt đầu từ đây. Tháng 2 là tháng khi mẹ mình biết, mẹ mang thai mình trong bụng, là tháng bắt đầu một năm mới, cũng là một tháng ấm áp và vui vẻ nhất trong một năm. Tết đến các gia đình lại trở về xum vầy, cùng trò chuyện hỏi thăm nhau một năm cũ đã qua và dự định năm mới. Dù là gia đình nghèo khó hay giàu sang, sung túc hay khốn khổ thì tháng 2 bao giờ cũng là tháng niềm vui tròn đầy. Tháng 2 là tháng của "bàn đạp lớn" trở những ước mơ của các em học sinh cấp 2, cấp 3 hay sinh viên đại học tiến nhanh hơn, là tháng của sự nỗ lực và phấn đấu, tháng ghi lại những dấu ấn cuộc đời. Đối với mình tháng 2 đẹp như vậy đó, có thăng, có trầm và có mình như ngày hôm nay.


Để kỷ niệm một tháng tuyệt vời đó, mình quyết định thực hiện chuỗi Series 5 ngày Tết để lưu lại những dấu mốc quan trọng và đánh dấu sự trưởng thành của bản thân. Lịch phát sóng thì bạn có thể xem ở dưới hình ảnh này nhé.





 Chưa hết đâu, chúng ta sẽ còn một phần 6 nữa, được phát sóng vào ngày 5/2/2022, đó là ngày chúng ta chúc mừng: "Blog tôi viết, tôi tâm sự" tròn 1 tuổi.

Mình hy vọng các bạn độc giả, thính giả sẽ ủng hộ chương trình này.


Cảm ơn các bạn rất nhiều!



  • 0 Comments
Bài đăng cũ hơn Trang chủ

Nhãn

  • 12 ơi! Có gì muốn nói?
  • Bạn vàng hay bạn than?
  • Bức thư của bạn
  • Câu chuyện
  • Độc giả chia sẻ
  • Gà mờ đi làm
  • Luật hấp dẫn
  • Series Tết 2022
  • Series Tết 2023
  • Series Tết 2024
  • Series Tết 2026
  • Sinh viên
  • Tâm trạng
  • Thanh và những trải nghiệm
  • Tình yêu

About me

a


Thanh Lê

"Do you smile today?.

Try to keep your smile because your life is beautiful, right!”


Follow Me

  • Facebook
  • instagram

Banner spot

Bài viết gần đây

Labels

12 ơi! Có gì muốn nói? Bạn vàng hay bạn than? Bức thư của bạn Câu chuyện Độc giả chia sẻ Gà mờ đi làm Luật hấp dẫn Series Tết 2022 Series Tết 2023 Series Tết 2024 Series Tết 2026 Sinh viên Tâm trạng Thanh và những trải nghiệm Tình yêu

instagram

Template Created By : ThemeXpose . All Rights Reserved.

Back to top