Hello, xin chào bạn!
Chào mừng bạn đã quay trở lại với "Blog tôi viết, tôi tâm sự".
Mình là Thanh Lê, tác giả của blog này.
Hôm nay mình ngồi đây để trải lòng về một câu chuyện mà thú thực, lúc mới xảy ra mình thấy vừa cay đắng lại vừa... nực cười. Đó là cảm giác khi niềm tin của mình bị chính một người thân thiết trong gia đình đem ra làm trò đùa.
Mình từng có một người chị gái bên ngoại. Chị em từng rất thân thiết, là nơi mình tìm đến mỗi khi muốn trút bỏ những tâm sự thầm kín hay những nỗi niềm khó nói trong cuộc sống. Mình mở lòng với tất cả sự tin tưởng và chân thành nhất, bởi mình nghĩ dù thế nào đi nữa, người trong nhà vẫn là chỗ dựa an toàn. Nhưng đời mà, ai ngờ đâu chính người mình tin tưởng nhất lại là người đem toàn bộ những câu chuyện riêng tư của mình đi rêu rao khắp nơi. Không dừng lại ở việc "buôn chuyện", người ta còn thêu dệt, bóp méo và biến những tâm sự thật thà của mình thành một drama hỗn loạn đằng sau lưng.
Lúc mới phát hiện ra, cảm xúc đầu tiên của mình không phải là giận dữ hay muốn lao vào tranh cãi, mà là sự ngỡ ngàng xen lẫn buồn cười. Nực cười vì hóa ra sự chân thành của mình lại đặt nhầm chỗ một cách ngớ ngẩn đến thế. Và nực cười hơn nữa là có những người lại dùng nỗi niềm của người khác làm niềm vui hay công cụ để gây sự chú ý cho bản thân.
Trải qua chuyện này, mình mới nhận ra một bài học xương máu:
Máu mủ hay người thân không đồng nghĩa với việc họ sẽ tự động chân thành hay biết tôn trọng ranh giới của mình. Niềm tin là thứ đắt giá, và không phải ai mang danh "người nhà" cũng đủ tư cách để giữ nó.
Nhớ ngày đó, khi chị ấy có chuyện không vui, chuyện buồn mình cũng luôn ngồi lại lắng nghe, thấu hiểu. Có việc gì cần hỗ trợ, mình cũng vẫn hỗ trợ bằng sức hoặc tiền. Nhưng ai ngờ đâu, có một ngày mình bị một mũi tên chợt xuyên qua mà mình không lường trước được. Haha... kể cũng ngộ ha, dạo gần đây mình bị sao thế nhỉ? Sao cứ gặp mấy chuyện trên trời sao sao ý. Mọi thứ nó cứ ngổn ngang, hỗn loạn mà muốn mình phát điên phát rồ lên... Người này khiến cho mình có một tổn thương lòng mới, mình thấy nực cười nhưng cười tới phát khóc lên. Tại sao nhỉ? sao mà lại đem đến những thứ khốn nạn này tới với mình. Bản thân đang cố gắng tốt đẹp, cố gắng sống tốt mà sao khó tới như vậy. Xung quanh toàn thể loại gì thế này. Thực sự là thất vọng và cảm thấy muốn vứt bỏ hết đi, cảm giác thật sự là khó tả nổi. Chi tiết câu chuyện, mình sẽ kể chi tiết hơn thì ở podcast nhé!
---------------
Sau tất cả, mình chọn không làm rùm xóm, không tìm gặp để đối chất hay giải thích. Bởi vì với những người thích thêu dệt câu chuyện, bất kỳ lời giải thích nào của mình cũng chỉ trở thành chất liệu mới để họ tiếp tục làm loạn lên mà thôi. Lựa chọn của mình là im lặng và âm thầm gạch tên họ ra khỏi thế giới riêng. Mình thu hồi lại niềm tin, đóng lại cánh cửa tâm sự và cắt đứt hoàn toàn sự liên kết về mặt cảm xúc. Đó không phải là trốn chạy, mà là cách mình tự bảo vệ sự bình yên cho chính mình.
Nhiều người hỏi mình làm vậy có quá phũ phàng hay cạn tình không. Nhưng mình nghĩ, sống tử tế với người khác là tốt, nhưng tử tế với sự an yên của bản thân lại càng quan trọng hơn. Mình không thể ngăn mồm miệng thiên hạ "đi chơi xa", cũng chẳng thể quản được việc người khác sống thiếu tự trọng ra sao. Thứ duy nhất mình quản được là ranh giới của bản thân. Ai gieo năng lượng độc hại, ai đem niềm tin của mình ra làm trò đùa thì xin mời bước ra khỏi cuộc đời mình, bất kể họ là ai.
Bài học này tuy hơi đắng một chút, nhưng lại giúp mình tỉnh táo hơn rất nhiều trên hành trình trưởng thành. Nhờ đó mà mình biết trân trọng hơn những mối quan hệ thực sự chân thành và biết giữ khoảng cách an toàn với những sự giả tạo xung quanh.
Mong rằng những ai ngoài kia nếu có vô tình trải qua cảm giác bị phản bội niềm tin như mình cũng sẽ luôn giữ vững sự tĩnh lặng. Đừng để cái sai của người khác làm đục đi sự trong trẻo trong tâm hồn bạn. Mọi thứ xáo trộn rồi cũng sẽ lắng xuống, người sống sai rồi cũng sẽ tự nhận lấy cái giá của họ, còn việc của chúng ta là cứ tiếp tục sống đàng hoàng, tử tế và thương lấy bình yên của chính mình.
Cảm ơn bạn đã lắng nghe câu chuyện hôm nay. Hẹn gặp lại bạn ở bài viết tiếp theo nhé💚
Mình đã định không chia sẻ chủ đề này lên blog cá nhân, bởi chính mình cũng đang chật vật trong câu chuyện của bản thân — chưa thể dứt ra và cũng chưa tìm thấy giải pháp. Nhưng hiện tại, mình cảm thấy nghẹn lồng ngực và thật sự bế tắc nếu không được viết ra, không được xả hết nỗi lòng này.
Có lẽ trên đời này, ai cũng có những khoảng lặng nhất định với gia đình. Mình cũng vậy, không ngoại lệ, chỉ là mức độ khác nhau mà thôi.
Hiện tại, mình đã tự đi làm, tự nuôi sống bản thân và không còn phụ thuộc vào gia đình như thời sinh viên. Mình đã đạt được đúng ước nguyện: tự do, độc lập và tự chủ cuộc sống. Nhưng để nói là hạnh phúc thực sự, thì chưa.
Chắc cuộc đời không cho ai tất cả. Bạn có thể thành công ở mảng này, nhưng lại dở tệ ở mảng khác. Giống như hồi đi học, có bạn là học sinh giỏi Hóa cấp tỉnh nhưng điểm Văn chỉ vỏn vẹn 5.0. Có những doanh nhân thành công ngoài thương trường, kinh doanh đâu thắng đó, nhưng khi trở về nhà lại thiếu vắng một bữa cơm ấm cúng. Và cũng có những đứa trẻ đang vật lộn tập trưởng thành, nỗ lực tự an ủi bản thân mỗi ngày, thì xung quanh lại liên tục xảy ra những chuyện chướng tai gai mắt...
Mình chính là đứa trẻ đang ở trong hoàn cảnh như thế.
Ngay thời điểm mình đang dốc hết sức cho công việc, mong muốn phát triển bản thân để có một chỗ dựa vững chắc và tự chủ hơn, thì gia đình ở nhà lại không ổn. Nhà mình hiện tại rơi vào trạng thái chiến tranh lạnh. Bản thân mình cũng là một phần trong đó, bởi mình nhận ra mình vẫn chưa đủ bao dung để bước qua những giận dữ và tổn thương trong lòng.
Người lớn lạ lắm. Họ dạy con trẻ phải biết chịu trách nhiệm với hành động và lời nói của mình, nhưng đến lượt họ thì lại hoàn toàn ngược lại. Họ chỉ sống cho cảm xúc cá nhân mà chẳng hề bận tâm con cái đang nghĩ gì. Họ làm sai một điều rất nghiêm trọng, nhưng lại bao biện đó là "quy luật cuộc sống" và "nỗi khổ tâm riêng", rồi bắt con trẻ phải thấu hiểu và cảm thông. Thật sự, mình cảm thấy kiệt sức và bất lực trước những lời giải thích đó.
Lúc này, mình dùng sự im lặng để phản hồi. Nhưng càng im lặng, mình lại càng bị làm phiền. Họ dường như không nhận ra mình đang tức giận đến nhường nào, cũng không cảm nhận được nỗi đau đang âm ỉ bên trong.
Tâm hồn mình thực sự đã chết đi một chút. Mình không biết phải làm sao mới đúng, càng không biết liệu mọi thứ có thể tốt lên được hay không.
Nhưng dù sao, mình vẫn chọn viết ra. Viết để giải tỏa bớt gánh nặng và nguyện cầu cho mọi thứ rồi sẽ ổn, dù biết chặng đường phía trước sẽ rất khó khăn.
Cảm ơn bạn đã đọc đến đây. Hôm nay cho mình xin lỗi vì đã than thở một chút, mong rằng những năng lượng trầm lặng này không làm ảnh hưởng đến bạn...
Có bao giờ bạn đứng ở một góc quen thuộc, nhìn vào một mối quan hệ từng rất thân thiết, và chợt nhận ra... mọi thứ đã thay đổi? Không có cãi vã, không có phản bội, chỉ là hai người cứ thế xa nhau trong im lặng.
Nhận ra một người, hoặc một vị trí không còn phù hợp với mình nữa, giống như việc cố mang một đôi giày đã chật. Càng bước đi, càng tổn thương. Rời bỏ chưa bao giờ là dễ dàng, nhưng đôi khi, đó lại là sự tử tế cuối cùng chúng ta có thể dành cho nhau, và cho chính mình.
Hello xin chào bạn!
Chào mừng bạn đã quay trở lại với: Blog tôi viết, tôi tâm sự
Mình là Thanh Lê, tác giả của blog này.
Hôm nay, hãy cùng mình ngồi lại, bật một ngọn nến thơm, lắng nghe tiếng lòng và học cách buông tay những điều đã cũ...
Có những ngày, nỗi buồn ập đến như một cơn mưa rào bất chợt giữa trưa hè, chẳng báo trước và cũng chẳng cho ta kịp tìm chỗ trú. Bản năng của chúng ta thường là cuống cuồng chạy trốn, hoặc tệ hơn, là đứng chết lặng để mặc dòng nước lạnh lẽo ấy thấm thấu vào tận tâm can. Nhưng bạn biết không, có một lựa chọn thứ ba: Đó là học cách đứng giữa cơn mưa, để mặc nước mưa chạm vào da thịt nhưng tuyệt đối không để cái lạnh ấy làm tổn thương đến lồng ngực mình. Bài viết này dành cho những ai đang đi qua mùa mưa của cuộc đời, học cách chấp nhận nỗi buồn mà không để mình bị nó quật ngã.
Có bao giờ bạn lướt Newsfeed và chợt nhận ra một sự "vắng vẻ" lạ thường từ những người quen cũ? Những người mà vài năm trước vốn là những "chiến thần" check-in, những người luôn có mặt trong mọi cuộc tranh luận hay đăng status tâm trạng mỗi ngày – bỗng trở nên im hơi lặng tiếng.
Nếu họ có xuất hiện, thì đó cũng chỉ là một tấm ảnh phong cảnh không lời tựa, một nhành hoa dại bên đường, hoặc đơn giản là một dấu chấm lặng lẽ giữa dòng chảy ồn ào. Người ta thường tặc lưỡi bảo: "Chắc họ già rồi, nên lười". Nhưng thực tế, đó không hẳn là sự lười biếng, mà là một hành trình chuyển dịch tâm thức đầy thú vị. Càng lớn, người ta càng nhận ra rằng có những thứ giá trị hơn nhiều so với việc cố gắng để được đám đông nhìn thấy.
Hello xin chào bạn!
Chào mừng bạn đã đến với: "Blog tôi viết, tôi tâm sự"
Mình là Thanh Lê, tác giả của blog này
Lâu mình không viết, và lâu cũng không đăng tải các nội dung liên quan đến viết. Mình đa phần là note một vài dòng ghi chú, sau đó là mời các bạn độc giả, thính giả của mình qua kênh podcast để nghe mình nói, mình chia sẻ trực tiếp từ những ngôn từ chảy từ trong đầu ra. Mình luôn giải thích rằng, điều đó khiến mình cảm thấy những chia sẻ của mình tự nhiên, gần gũi và thân thiện hơn với mọi người. Mặc dù, có chút ậm ừ, có chút ngập ngừng nhưng chẳng sao cả, đó là nét đẹp riêng của blog này hihi. Hôm qua mình CÓ CHÚT TÂM TRẠNG khi đang lái xe ngoài đường, khi dừng đèn đỏ mình chợt nghe được những âm thành trò chuyện từ những bạn học sinh, sinh viên đỗ xe ở bên cạnh. Các bạn ấy nói rất nhiều chuyện, từ chuyện đi học, thảo luận đề tài, môn thể thao hay lát nữa ăn gì v..v... Mình không có chủ đích nghe hay tò mò, chỉ đơn giản là tình cờ. Mình chợt nhận ra rằng, trước kia mình cũng từng có những cuộc trò chuyện như các bạn ấy nhưng giờ thì không còn nữa. Mình cũng từng có thời gian nói liên tục, miệng không nghỉ ngơi khi nào cả hoặc cũng có cả khi nếu không có ai chuyện trò cùng thì post mạng xã hội đăng tải lên ầm ầm như vũ bão. Haha nghĩ lại buồn cười thật nhưng giờ thì không còn nữa. Mình dành thời gian cho việc ở một mình nhiều hơn, khép kín cánh cửa sau một ngày đi làm việc mệt mỏi, về nhà và nằm lên chiếc gường thân yêu. Sau đó sẽ làm những điều mình thích như nấu ăn, dọn dẹp nhà cửa hoặc nghe những bản nhạc nhẹ nhàng mà mình yêu thích. Chẳng cần phải nhìn sắc mặt của ai, chẳng cần phải nghe ai lải nhải hoặc chẳng cần phải đáp lại ai để bảo toàn năng lượng. Khi một ngày ra ngoài phải tiếp xúc với hàng loạt con người, những người hợp ý hoặc cả không hợp lý, tất cả hỗn độn và có phẩn mệt mỏi. Vì thế, về nhà nhu cầu mình cần là được nghỉ ngơi và xoa dịu lại bản thân.
Hồi bé, mình hay hỏi tại sao trưởng thành người ta càng ít nỏi vậy nhỉ? Bạn có thể quan sát xung quanh mình sẽ thấy ngay. Ông bà mình hay có những khoảng lặng nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn vào hư không và suy ngẫm về một điều gì đó. Có thể là những kỷ niệm quá khứ hoặc hoài niệm lại thời niên thiếu đã bỏ lỡ điều gì đó. Hoặc gần hơn là các anh chị khóa trên của mình, kể từ khi không còn ở mái trường thân yêu, họ bước ra ngoài đi làm thì kể từ đó họ trầm tư, ít sống trên không gian mạng hay kết nối với mình như đợt còn học chung nữa. Cũng không nói đâu xa, chính cả mình cũng vậy, dạo này mình rất ít đăng tải nội dung, tâm trạng cảm xúc hay những bức ảnh đi chơi lên mạng xã hội.... Vậy lí do tại sao vậy? Ngày hôm nay hãy cùng mình đi tìm câu trả lời cho câu hỏi này bạn nhé!
💚
1. Khi "nhu cầu được công nhận" nhường chỗ cho "nự bình yên nội tại"
Thuở đôi mươi, mạng xã hội đối với chúng ta giống như một sàn diễn thời trang hay một sân khấu kịch. Mỗi lượt like là một tiếng vỗ tay, mỗi dòng comment là một lời tán thưởng giúp ta định nghĩa giá trị bản thân. Chúng ta chia sẻ để chứng minh mình đang sống tốt, đang đi những nơi xịn xò, và đang có một cuộc đời "đáng mơ ước".
Nhưng khi bước qua những thăng trầm, sau những lần va vấp với thực tế, bạn nhận ra một sự thật hiển nhiên: Hạnh phúc thật sự không cần người làm chứng. Một tách cà phê ngon đúng điệu, một buổi chiều lộng gió trên sân thượng, hay một khoảnh khắc tĩnh lặng trong góc phòng... cảm giác đó thuộc về riêng bạn và chỉ mình bạn mới thẩm thấu hết được. Việc cầm điện thoại lên, căn chỉnh góc chụp sao cho nghệ thuật, chọn bộ lọc màu thật lung linh và vò đầu bứt tai nghĩ một câu caption sâu sắc... vô tình lại làm đứt gãy sự kết nối trực tiếp giữa bạn và thực tại. Người trưởng thành chọn cách "thưởng thức" trọn vẹn thay vì phải "trình diễn" nó ra cho thế giới xem.
Hồi trước gần như lúc nào trong đầu mình cũng ngẫm nghĩ xem nay đăng bài gì, mai làm gì, viết caption như thế nào. Tại sao mình phải làm vậy? Vì đợt trước mình có join vào các nhóm, group phát triển bản thân, họ dạy mình rất nhiều về việc XÂY DỰNG THƯƠNG HIỆU CÁ NHÂN bằng cách đăng tải cuộc sống của mình lên mạng, có gì show hết ra như bằng cấp, hoạt động và chia sẻ về cách nhìn nhận cuộc sống. Đăng càng nhiều càng tốt, đợt ý các nền tảng chưa bị "bóp" như bây giờ, bài nào lên là auto cũng mấy trăm like. Mình lúc ấy là tham đắm vào những lượt tương tác đó, bài nào đăng mà ít tương tác là cũng hậm hực, một ngày không vui từ khi đó. Nghĩa lại thật buồn cười nhưng đó là sự thật về cuộc sống của mình vài năm trước. Đến gần đây, khi mình bước chân ra ngoài xã hội, đi làm và va chạm tiếp túc với những người xung quanh, mình thấy rất nhiều người giỏi thế nhưng lạ đời một việc đó là, họ không có tải khoản trùng với tài khoản mạng xã hội mà mình đang xây dựng hình ảnh như thế này. Họ nói, họ ngại chia sẻ thông tin cá nhân và họ quan điểm xây dựng thương hiệu cá nhân trên các nền tảng ấy như muối bỏ biển và khó xác định được nguồn bạn bè của mình có thực sự chất lượng hay không. Thay vì đó, họ chọn offline, họ hay đi chơi các bộ môn thể thao có tính gắn kết con người như cầu lông, tennis, bóng đá hoặc cờ vua,... Hoặc cũng có thể là đi uống trà nghe nhạc đọc sách hoặc dành thời gian cho gia đình nhiều hơn. Vì họ biết chắc chắn được mong muốn của họ là gì, họ không bị lẫn lộn giữa thực và ảo và họ biết họ cần phải làm gì. Mình thấy thực sự đúng và chính mình cũng đang bị lẫn lộn như vậy.
Ra ngoài đường, mình luôn nhận được câu tán thán là:
"Sao mày tích cực thế"
"Lúc nào cũng thấy mày tươi cười"
"Bí kíp mày điều hòa tâm trạng như thế nào vậy?"
....
Rất nhiều câu khen ngợi, bởi họ là những người theo dõi mình trên mạng xã hội. Nhưng bạn biết mình nghĩ gì không? Mình nghĩ rằng, mình đã làm hình ảnh quá tốt, quá tích cực khiến người khác nghĩ mình không có nỗi buồn, không có ưu tư và chẳng có mối bận tâm nào cả, cuộc sống của mình thật đáng mơ ước, thật đáng sống. Nhưng thành thật mà nói thì đó là điều không hoàn toàn đúng. Mình là con người như bao người, không phải người xuất thân từ gia đình khá giả, càng không phải người không làm mà cũng có ăn thì làm sao mà không có âu lo cơ chứ.
Dần dần gần đây, khi cuộc sống của mình có biến động, những người bạn ấy gặp mình ở ngoài đời, nghe mình kể một vài chuyện không vui. Các bạn ý cũng ngỡ ngàng và khá sốc khi mình lại có hoàn cảnh và cuộc sống nội tâm sâu sắc tới vậy. Chị gái mình bảo, chị thấy nhiều khi không biết em đang vui hay buồn nữa, vì những gì em thể hiện ra thì vui vẻ bao nhiêu nhưng thực tế em lại sầu đau bấy nhiêu. Chị nghĩ, em không cần phải gồng lên như vậy đâu, cần gì phải như thế. Mình nên sống thực với bản thân, làm gì mình cảm thấy thoải mái, khi không vui thì cũng chẳng cần làm gì, cố gắng điều hòa lại cảm xúc của mình là được rồi. Không cần lúc nào cũng phải xây hình tượng hoàn hảo đâu. Vì điều đó khiến em tiêu tốn năng lượng bản thân rất nhiều...
Điều đó đúng, và kể từ khi nghe chị mình tâm sự như vậy, mình cũng bớt ẢO các bạn ạ. Mình ít đăng tải hơn và dần dần ít dần đến hiện tại. Mình cảm thấy hiện tại mình rất enjoy với nó. Mình không phải gồng nữa, mình không tự ép bản thân phải có hình ảnh đẹp trước mọi người nữa. Mình được là chính mình đó là niềm hạnh phúc lớn nhất💓
2. Hoài niệm những kho báu riêng tư của những người đã đi qua năm tháng
Người trẻ hay nhìn về phía trước với sự hăm hở, tham vọng và cả sự nôn nóng. Còn người đã có tuổi thường có xu hướng nhìn về phía sau với một ánh mắt bao dung và chậm rãi hơn. Hoài niệm, lúc này, không phải là sự bi lụy hay nuối tiếc quá khứ, mà là một cách để chúng ta kết nối lại với bản sắc của chính mình.
Trong sự tĩnh lặng, chúng ta bắt đầu lục tìm lại những mảnh ký ức vốn bị bụi mờ thời gian che phủ:
Một mùi hương của đám lá khô bị đốt gợi nhớ về căn bếp của bà ngày xưa.
Một bài hát cũ tình cờ nghe lại trên radio gắn liền với những ngày khốn khó nhưng rực rỡ của tuổi trẻ.
Một kỷ niệm về người bạn cũ đã lâu không liên lạc.
Những giá trị này quá sâu sắc, quá riêng tư và có phần "thiêng liêng" đến mức việc tóm gọn chúng trong một status vài dòng trở nên thật khiên cưỡng và hời hợt. Vì thế, họ chọn cách giữ nó lại, nâng niu như một món quà quý giá chỉ dành riêng cho tâm hồn mình.
Mình cũng thế, mình gần đây hay hoài niệm về những câu chuyện đã cũ. Mình nhớ lại những ngày tháng đi học ở mầm non, tiểu học. Vì ngày ấy nhà mình còn ở một thị trấn nhỏ, mình ở ở bố mẹ và xa ông bà nội ngoại. Khi ấy là những ngày tháng vui vẻ nhất của mình. Ngây thơ, hồn nhiên và chẳng cần lo nghĩ điều gì cả. Hằng ngày được mẹ chải tóc đẹp cho đi học, được mặc những bộ quần áo gọn gàng và thơm tho. Được mẹ ôm mỗi khi đi học. Được bố đón về với những món quà nhỏ trên tay. Khi thì là một gói bim bim, khi thì là một món đồ chơi bố mới mua ở trên thành phố về hoặc khi thì là những cốc chè mát vào những ngày nắng nóng. Mình vui lắm và mình rất nhớ khoảng thời gian ấy. Khi đó mình là trung tâm là tia nắng là bông hoa nhỏ của bố mẹ. Mọi nguồn lực đều đổ dồn về phía mình. Mình nhớ có khi mình hư, có lúc chưa ngoan bố mẹ cũng có đánh, có mắng nhưng sau đó lại rất nhanh quên đi, vẫn lại là một cô bé hiếu động, vui vẻ và đầy niềm vui. Cho tới khi mẹ mình sinh em bé, mọi thứ trước đây mình có cũng dần nhạt và thay thế bởi em gái mình. Một đứa trẻ nhiều nỗi đau nên bố mẹ dành rất nhiều tâm lực để bù đắp. Mình tủi thân và sau đó lớn dần lên, mình hiểu chuyện hơn, biết nhiều chuyện hơn và các nỗi đau dần dần cứ thế âm ỉ, hàng ngày lại vạch một đường lên bản thân mình.
Mình nhận thức được ông bà nội không yêu, không quý và trọng nam khinh nữ. Mình chưa cảm nhận được hơi ấm của ông bà thêm lần 2 kể từ khi bác cả mình sinh con trai. Chuyện này mình sẽ nói kỹ hơn trong podcast nhé, tại viết ra thì dài lắm 💧
3. Đi ra ngoài để "chạm" vào thế giới thực thay vì lướt màn hình
Mạng xã hội, dù hiện đại đến đâu, cũng chỉ là một thế giới phẳng với những điểm ảnh vô hồn. Nhưng thực tế lại là một thế giới đa giác quan, đầy rẫy những rung động mà thuật toán không bao giờ hiểu được. Càng lớn, người ta càng có nhu cầu được "chạm".
Chạm ở đây là sự kết nối vật lý và cảm xúc thực thụ:
Là cảm giác chạm tay vào lớp vỏ xù xì, rêu phong của một gốc cây cổ thụ trong công viên.
Là cảm nhận hơi lạnh của sương sớm mơn man trên da thịt khi đi dạo lúc 5 giờ sáng.
Là nghe tiếng chim lách chóc truyền cành, tiếng lá khô rụng xào xạc dưới chân thay vì tiếng thông báo "tinh tinh" vô cảm từ các ứng dụng.
Đi ra ngoài lúc này không phải để đến một điểm check-in mới để khoe mẽ, mà là để thấy mình nhỏ bé và hòa hợp với thiên nhiên. Đó là liệu pháp chữa lành tự nhiên nhất cho một tâm trí đã quá mệt mỏi với những dòng thông tin cuồn cuộn và những cuộc tranh cãi không hồi kết trên mạng.
Nếu có thể, mình nghĩ bạn nên đi ra ngoài. Bước chân tới một nơi mình chưa bao giờ tới, ngắm và ăn những thứ chưa bao giờ ăn, nói chuyện kết nối thật nhiều với con người xung quanh. Cuộc sống lúc ý sẽ thêm màu sắc và khiến bản thân trẻ trung ra rất nhiều đấy 💜
4. Nhìn lặng vào hư không để cảm nhận sự tự do và thấu hiểu
Có một trạng thái mà người trẻ thường rất sợ hãi, đó là: Sự trống rỗng. Khi không có gì để làm, họ lập tức lấp đầy nó bằng âm nhạc, podcast, xem phim hoặc lướt mạng xã hội một cách vô thức vì sợ cảm giác đối diện với chính mình.
Nhưng với người đã đi qua cuộc đời chia sẻ lại rằng những phút giây "nhìn lặng vào hư không" chính là lúc tâm trí họ được gột rửa sạch sẽ nhất. Nhìn vào khoảng không không phải là vô nghĩa, cũng không phải là suy nghĩ viển vông. Đó là lúc:
Chúng ta đang đối thoại với chính mình một cách chân thực nhất.
Chấp nhận những khiếm khuyết, những vết sẹo mà cuộc đời đã để lại.
Học cách buông bỏ những áp lực phải trở thành "ai đó" để làm hài lòng xã hội.
Trong cái nhìn lặng lẽ ấy, mọi ồn ào tắt lịm, chỉ còn lại sự tự do tuyệt đối của một linh hồn đã hiểu thế nào là đủ.
Tóm lại, sự trầm tư và thói quen ít chia sẻ trên mạng không đồng nghĩa với sự cô đơn hay lạc hậu. Đó đơn giản là một sự lựa chọn thông minh. Chúng ta chọn dành quỹ thời gian ít ỏi còn lại cho những thứ có giá trị vĩnh cửu, những thứ chạm đến trái tim, hơn là những thứ chỉ phù hợp với xu hướng nhất thời.
Nếu một ngày bạn thấy mình chẳng còn mặn mà với việc đăng gì lên MXH, thay vào đó bạn chỉ muốn ngồi lặng im ngắm nắng vàng nhảy múa ngoài hiên, hoặc mỉm cười một mình khi nhớ về một chuyện cũ... đừng lo lắng. Chúc mừng bạn, bạn đã bắt đầu chạm đến ngưỡng cửa của sự trưởng thành thực thụ: Biết sống cho chính mình và trân trọng từng phút giây của thực tại.
Còn bạn, lần cuối cùng bạn ngồi thật yên, nhìn thật sâu vào khoảng không mà không cần chạm tay vào chiếc điện thoại là khi nào?
Cảm ơn bạn vì đã dành thời gian cho mình, chúc bạn có một ngày an vui💓
.png)
.png)




.png)
.png)
.png)
.png)
.png)

