Mùng 5 Tết, mình lại xuống Hà Nội. Sáng nay rời nhà, mẹ vẫn dặn vài câu quen thuộc, bố vẫn nhắn hỏi bao giờ lại về.
Mọi thứ vẫn như mọi năm…chỉ có mình là thấy lòng nặng hơn một chút.
Tết năm nay buồn hơn những năm trước. Không phải vì thiếu điều gì, mà vì mình cảm nhận rõ hơn sự thay đổi. Bố mẹ già đi thêm một chút. Những câu chuyện trong bữa cơm có nhiều phần lo hơn, mà lo gì chính mình cũng khó giải thích được. Chỉ biết là bố mẹ muốn mình sớm có người yêu và nhanh ổn định để lập gia đình. Và mình… không còn là đứa trẻ chỉ biết háo hức chờ lì xì nữa.
Mọi năm mình rất háo hức, rất mong chờ và đếm từng ngày để tới tết. Vì ngày đó là thời gian mình được nghỉ ngơi và xum vầy với người thân yêu, quan trọng nhất là còn được lì xì nữa. Thực ra thì bao nhiêu tiền lì xì cũng đưa mẹ giữ cả thôi nhưng từ năm trước tới giờ nó khác hoàn toàn. Mình đã đi làm, đã có 1 khoản tài chính nhỏ và giờ đây mình không còn là người ĐƯỢC NHẬN lì xì nữa, thay vào đó là người đi phát vốn ngược lại. Không biết bạn cùng tuổi mình như thế nào nhưng mình thấy không vui cho lắm, hay nói cách khác là không vui thực sự. Vốn ít mừng ít thì trẻ con nó không thích, còn nhiều thì không có dư để mừng. Xong rồi quanh đi quẩn lại là những ngày dậy sớm cùng mẹ đi chợ, nấu cơm, rửa bát và dọn dẹp quần quật không ngẩng mặt lên nổi. Mình thấy mệt vô cùng và chẳng thấy vui chút nào. Mình hỏi mẹ rằng:
Mẹ ơi, sao năm nay con chả thấy vui tí nào. Con thấy mình cứ phải làm việc quần quật còn mệt hơn cả khi đi làm...
Mẹ mình chỉ mỉm cười không đáp. Có lẽ khi lớn lên, Tết không còn chỉ là niềm vui, mà còn là những khoảng lặng.
Trên chuyến xe xuống Hà Nội, mình nhìn qua cửa kính, thấy quê nhà lùi dần phía sau. Có một khoảnh khắc mình chỉ muốn xe đi chậm lại một chút. Chậm để mình kịp nhớ thêm. Chậm để mình kịp thương thêm. Mình nhận ra, mỗi lần rời nhà, không phải vì mình muốn đi xa, mà vì mình đang cố gắng cho tương lai của chính mình. Nhưng điều đó không làm nỗi buồn bớt đi. Nó chỉ làm mình mạnh mẽ hơn một chút khi đối diện với nó.
Hà Nội những ngày sau Tết có chút se lạnh và mưa xuân bay bay trong gió. Mình xuống sớm nên đường phố chưa đông hẳn, nhưng cũng đủ để mình thấy mình nhỏ bé giữa dòng người. Có chút trống trải. Có chút cô đơn rất khẽ. Và lần đầu tiên, mình không cố gắng phủ nhận cảm xúc đó. Mình để nó ở đó. Ngồi cùng nó. Thừa nhận rằng:
Mình nhớ nhà. Mình thấy buồn. Và mình cũng đang lớn lên.
Có lẽ trưởng thành không phải là hết buồn. Mà là biết buồn… nhưng vẫn đi tiếp.
Mình quay lại Hà Nội mặc dù không còn háo hức như những năm trước, nhưng mình lại bình tĩnh hơn. Mình không hứa xuôngbắt đầu năm mới bằng sự bùng nổ. Mình bắt đầu bằng một lời hứa rất nhỏ:
Mình sẽ tiếp tục.
Tiếp tục làm việc.
Tiếp tục cố gắng.
Tiếp tục tin rằng những ngày xa nhà này
rồi sẽ có ý nghĩa.
Vì mình hiểu, không phải mùa xuân nào cũng rực rỡ, nhưng chỉ cần mình không bỏ cuộc, thì dù năm nay Tết có buồn hơn một chút, mình vẫn đang đi đúng hướng. Và biết đâu, chính những ngày man mát buồn thế này lại là lúc mình đang âm thầm lớn lên, để một ngày nào đó, khi quay về, mình có thể mỉm cười và nói:
Mình đã làm được!!!
Nếu bạn cũng đang ở Hà Nội tối nay, và lòng bạn hơi chùng xuống một chút, mình muốn nói với bạn rằng:
Buồn không có nghĩa là yếu đuối. Nhớ nhà không có nghĩa là không đủ mạnh mẽ. Chỉ là bạn đang lớn lên thôi.
Và mình tin, những người đủ kiên trì bước tiếp sau những ngày như thế này… rồi cũng sẽ nở hoa theo cách của riêng mình. 🌸











