Blog tôi viết, tôi tâm sự

  • Trang chủ
  • Chủ đề tôi viết
  • _Câu chuyện
  • _Tình yêu
  • Podcast
  • Bức thư của bạn



Hahaha... Hôm nay bạn thấy hình nền của mình chất chơi chưa? Đây có lẽ là một phiên bản tinh nghịch mới, khác xa với sự nghiêm túc và có phần "một màu" trước đây.

Gần đây mình ít check blog mà chủ yếu tập trung làm podcast. Ai dè mở ra mới thấy các bạn vào đọc còn nhiều hơn cả lượt nghe podcast nữa. Thật sự bất ngờ và cũng rất tò mò! Trước đó mình nghĩ mọi người thích nghe hơn, nhưng hiện tại hai xu hướng nghe - đọc gần như song song và không còn chênh lệch mấy. Là một người luôn biết lắng nghe và sẵn sàng thay đổi, đợt tới này mình sẽ chăm viết nhiều hơn trên kênh nhé 💚

Hôm nay, mình muốn chia sẻ câu chuyện về nơi mình đang làm việc — một trải nghiệm vô cùng chân thực và sát với thực tế. Mình tin ít nhiều bạn cũng từng gặp trường hợp tương tự và từng thắc mắc về lý do đằng sau. Không chần chừ nữa, chúng ta bắt đầu luôn nha!

Ngày đầu tiên bước chân vào đây, mình đã không nhận được sự chào đón — theo đúng nghĩa đen. Lý do gói gọn trong hai điều:

  • Một là, mình được sếp phỏng vấn trực tiếp mà không thông báo qua HR. Bình thường quy trình công ty phải qua hai vòng: HR trước rồi mới tới sếp. Nhưng mình thì "đi tắt" luôn bước hai.

  • Hai là, nguồn năng lượng toxic ở đây quá lớn. Ngay từ hôm mình đến phỏng vấn, khu lễ tân ở sảnh đã rầm rì truyền tai nhau. Sau đó khối văn phòng cũng nhộn nhịp bàn tán và phán xét (điều này mãi sau một thời gian quan sát các trường hợp giống mình, mình mới nhận ra).

Vào làm vỏn vẹn một tuần, mình đã muốn bỏ cuộc. Môi trường không người hướng dẫn, không ai chào đón, đồng nghiệp chẳng buồn nói chuyện với nhau nhưng xung quanh lúc nào cũng vang lên tiếng gõ bàn phím liên hồi.

Một kinh nghiệm nhỏ cho bạn khi đi làm: Hãy dành thời gian quan sát và chuẩn bị tâm lý trong những ngày đầu. Cảm nhận của bạn trong 10 giây đầu tiên thường là cảm xúc thật và chính xác nhất về một môi trường.

Đúng như linh cảm, mới tuần đầu mình đã gặp rắc rối. Muốn dĩ hòa vi quý, trong lúc chờ sếp hướng dẫn thì mình chủ động làm quen với đồng nghiệp. Ai ngờ đâu, mình lại kết thân đúng "con rắn" tâm cơ nhất phòng. Thời gian đó mình có lên podcast kể lại, thấy hơi "xu" nhẹ vì chọn nhầm người, nhưng giờ nghĩ lại thì đó là bài học đắt giá về lòng người.

Họ lợi dụng mình là người mới, chưa có điểm tựa để sai vặt đủ thứ. Còn mình dù khó chịu nhưng vẫn cố nhẫn nại. Chẳng lẽ mới vào lại né tránh, rồi sau này làm việc kiểu gì? Nhưng đây cũng là bài học thứ hai: Khi đi phỏng vấn, hãy hỏi kỹ xem ai là người có thẩm quyền giao việc và chỉ đạo bạn. Đừng vì lòng tốt hay muốn làm quen mà gồng mình giúp đỡ tất cả. Để rồi khi không gánh nổi nữa, thứ bạn nhận lại chỉ là sự chỉ trích và vô ơn.

Sau một thời gian, "con rắn" đó bị cho thôi việc. Nhưng mọi thứ vẫn không khá hơn, chỉ là sự chuyển giao từ người này sang người khác. Ở một môi trường quá rộng, những điều trái ý là khó tránh khỏi.

Bạn có tò mò lúc đó mình nghĩ gì không?

... Đúng vậy! Mình muốn nghỉ việc. Mình muốn dừng lại để tìm một nơi tốt đẹp hơn.

Trước đó mình từng trải qua 2 tháng thất nghiệp, nên nghĩ nghỉ thêm chút nữa cũng chẳng sao. Nhưng sau cùng, mình đã không chọn ra đi — dù đơn nghỉ việc đã viết và gửi xong. Sếp gọi mình vào trao đổi và may mắn là mình được chuyển sang vị trí mới với nhiệm vụ khác, dù phòng làm việc và chỗ ngồi giữ nguyên.

Không sao cả! Chỉ cần không liên quan công việc, hạn chế tiếp xúc thì sẽ bớt phiền phức.

Ở đây, hễ có nhân viên mới vào là họ lại lập nhóm riêng để rêu rao, bàn tán và "dự đoán" xem người mới sẽ trụ được bao lâu. Môi trường ấy toxic đến mức năng lượng độc hại không bộc lộ lộ liễu ra ngoài mà âm ỉ bên trong, kéo tụt năng lượng của bất kỳ ai bước vào. Nếu không có nội lực vững vàng, bạn rất dễ bị lôi kéo và "thôi miên" tinh thần.

Kể sơ vậy thôi nha, nói nhiều quá lại thành tiêu cực. Mình không muốn nhắc lại những chuyện không vui. Ngay cả khi viết nhật ký, mình cũng chỉ viết chi tiết về niềm vui, còn nỗi buồn chỉ gạch vài đầu dòng nhắc ý. Để sau này đọc lại, cảm xúc tệ sẽ không dội ngược về nữa.

Vậy sau tất cả, câu hỏi đặt ra là: Chúng ta nên hòa tan vào họ, hay chấp nhận cô độc trong chính thế giới của mình?

Câu trả lời của mình là: Tập trung vào chính mình.

  • Về công việc: Nếu có liên quan, hãy chỉ trao đổi trong phạm vi công việc. Ngoài ra không cảm thán, không tâm sự, không hùa theo. Cần thì hợp, xong thì tan.

  • Về tâm trí: Chỉ tập trung vào nhiệm vụ của mình và người giao việc cho mình. Đừng lãng phí thời gian diễn tập trong đầu xem người ta đang nói xấu hay âm mưu gì với mình. Đừng phức tạp hóa nội tâm, kẻo người ta chưa làm gì mà tâm mình đã tự dằn vặt chính mình.

  • Về nhân quả: Hãy tin rằng nhân quả diễn ra rất nhanh. Tinh ý một chút bạn sẽ thấy, những người trục lợi hay sống sân si rồi cũng phải trả giá. Tội lỗi không chỉ tính bằng pháp luật, mà còn tính bằng lương tâm. Họ sống sai là việc của họ. Mình sống tệ là tội của mình. Việc gì phải biến mình thành người xấu vì họ? Rất không đáng!

Còn ý định rời đi? Ai cũng muốn tìm nơi tốt hơn. Nhưng hãy tỉnh táo và lý trí: Nếu bạn chắc chắn môi trường mới tốt hơn, đãi ngộ ổn hơn, sếp coi trọng nhân tài hơn... thì đừng ngần ngại "enter next" ngay. Còn nếu chỉ vì một phút bốc đồng, giận dỗi mà xin nghỉ thì đừng vội vàng. Nó chỉ khiến bạn hoang mang và tự dồn mình vào thế khó.

Hãy quán chiếu bản thân như một đóa hoa sen. Hoa sen đâu có chọn nơi nước trong để mọc, xung quanh toàn bùn đất nhưng vẫn vươn mình ngát hương, giữ trọn vẻ đẹp và phẩm chất riêng.

Chẳng cần phải giống ai, cũng không cần nghe quá nhiều lời khuyên hay tâm sự từ người khác. Cuộc đời mình là do mình chọn. Hãy xác định rõ bản thân đang cần gì, yếu tố nào giúp mình sống tốt và kiên định đi theo lộ trình đó.

Mong bạn luôn vững tâm và hạnh phúc. Hẹn gặp lại bạn ở bài viết lần sau nha!

  • 0 Comments



Mình đã định không chia sẻ chủ đề này lên blog cá nhân, bởi chính mình cũng đang chật vật trong câu chuyện của bản thân — chưa thể dứt ra và cũng chưa tìm thấy giải pháp. Nhưng hiện tại, mình cảm thấy nghẹn lồng ngực và thật sự bế tắc nếu không được viết ra, không được xả hết nỗi lòng này.

Có lẽ trên đời này, ai cũng có những khoảng lặng nhất định với gia đình. Mình cũng vậy, không ngoại lệ, chỉ là mức độ khác nhau mà thôi.

Hiện tại, mình đã tự đi làm, tự nuôi sống bản thân và không còn phụ thuộc vào gia đình như thời sinh viên. Mình đã đạt được đúng ước nguyện: tự do, độc lập và tự chủ cuộc sống. Nhưng để nói là hạnh phúc thực sự, thì chưa.

Chắc cuộc đời không cho ai tất cả. Bạn có thể thành công ở mảng này, nhưng lại dở tệ ở mảng khác. Giống như hồi đi học, có bạn là học sinh giỏi Hóa cấp tỉnh nhưng điểm Văn chỉ vỏn vẹn 5.0. Có những doanh nhân thành công ngoài thương trường, kinh doanh đâu thắng đó, nhưng khi trở về nhà lại thiếu vắng một bữa cơm ấm cúng. Và cũng có những đứa trẻ đang vật lộn tập trưởng thành, nỗ lực tự an ủi bản thân mỗi ngày, thì xung quanh lại liên tục xảy ra những chuyện chướng tai gai mắt...

Mình chính là đứa trẻ đang ở trong hoàn cảnh như thế.

Ngay thời điểm mình đang dốc hết sức cho công việc, mong muốn phát triển bản thân để có một chỗ dựa vững chắc và tự chủ hơn, thì gia đình ở nhà lại không ổn. Nhà mình hiện tại rơi vào trạng thái chiến tranh lạnh. Bản thân mình cũng là một phần trong đó, bởi mình nhận ra mình vẫn chưa đủ bao dung để bước qua những giận dữ và tổn thương trong lòng.

Người lớn lạ lắm. Họ dạy con trẻ phải biết chịu trách nhiệm với hành động và lời nói của mình, nhưng đến lượt họ thì lại hoàn toàn ngược lại. Họ chỉ sống cho cảm xúc cá nhân mà chẳng hề bận tâm con cái đang nghĩ gì. Họ làm sai một điều rất nghiêm trọng, nhưng lại bao biện đó là "quy luật cuộc sống" và "nỗi khổ tâm riêng", rồi bắt con trẻ phải thấu hiểu và cảm thông. Thật sự, mình cảm thấy kiệt sức và bất lực trước những lời giải thích đó.

Lúc này, mình dùng sự im lặng để phản hồi. Nhưng càng im lặng, mình lại càng bị làm phiền. Họ dường như không nhận ra mình đang tức giận đến nhường nào, cũng không cảm nhận được nỗi đau đang âm ỉ bên trong.

Tâm hồn mình thực sự đã chết đi một chút. Mình không biết phải làm sao mới đúng, càng không biết liệu mọi thứ có thể tốt lên được hay không.

Nhưng dù sao, mình vẫn chọn viết ra. Viết để giải tỏa bớt gánh nặng và nguyện cầu cho mọi thứ rồi sẽ ổn, dù biết chặng đường phía trước sẽ rất khó khăn.

Cảm ơn bạn đã đọc đến đây. Hôm nay cho mình xin lỗi vì đã than thở một chút, mong rằng những năng lượng trầm lặng này không làm ảnh hưởng đến bạn...

  • 0 Comments

 


Có bao giờ bạn đứng ở một góc quen thuộc, nhìn vào một mối quan hệ từng rất thân thiết, và chợt nhận ra... mọi thứ đã thay đổi? Không có cãi vã, không có phản bội, chỉ là hai người cứ thế xa nhau trong im lặng.

Nhận ra một người, hoặc một vị trí không còn phù hợp với mình nữa, giống như việc cố mang một đôi giày đã chật. Càng bước đi, càng tổn thương. Rời bỏ chưa bao giờ là dễ dàng, nhưng đôi khi, đó lại là sự tử tế cuối cùng chúng ta có thể dành cho nhau, và cho chính mình.

Hello xin chào bạn!

Chào mừng bạn đã quay trở lại với: Blog tôi viết, tôi tâm sự

Mình là Thanh Lê, tác giả của blog này.

Hôm nay, hãy cùng mình ngồi lại, bật một ngọn nến thơm, lắng nghe tiếng lòng và học cách buông tay những điều đã cũ...

Mời bạn ghé qua podcast để nghe mình tâm sự nhé 💓

  • 0 Comments

 

Đọc tiêu đề và nhìn ảnh bạn đã thấy nóng trong người hay chưa?

Mình nghĩ vấn đề này đã từng nhiều bạn trẻ nghĩ đến, có thể 1 lần duy nhất trong đời hoặc là vài 3,4 lần gì đó

Không dài dòng văn tự, vào podcast đi, mình kể cho bạn nghe câu chuyện này💚

  • 0 Comments

 

Có bao giờ bạn đứng trước gương, nhìn vào khuôn mặt mệt mỏi của chính mình sau một cơn thịnh nộ hay một trận lôi đình, rồi tự hỏi: 'Tại sao mình lại nói ra những lời kinh khủng đó?' hay 'Tại sao mình lại hành động nông nổi đến thế?'. Chúng ta thường bao biện rằng đó chỉ là 'phút giây không kiềm chế được', là do 'tâm trạng quá tệ' nên mới lỡ lời. Thế nhưng, cuộc đời vốn dĩ không vận hành theo cơ chế của một bản nháp để ta có thể tẩy xóa và viết lại. Một câu nói sát thương bắn ra trong lúc nóng nảy có thể kết thúc một mối quan hệ mười năm; một quyết định thôi việc bốc đồng trong lúc uất ức có thể đóng sập cánh cửa sự nghiệp mà bạn đã dày công xây dựng; hay một cái gạt tay thiếu kiên nhẫn với người thân có thể để lại vết sẹo lòng chẳng bao giờ lành lặn.

Sự thật nghiệt ngã là, cảm xúc có thể chỉ kéo dài trong vài phút, nhưng 'hóa đơn' mà nó để lại đôi khi chúng ta phải mất cả đời để thanh toán. Chúng ta dành quá nhiều thời gian để học kỹ năng, học kiến thức, nhưng lại quên mất việc học cách làm chủ 'con quái vật' cảm xúc đang ngự trị bên trong. Bài viết này không phải để trách cứ những phút giây yếu lòng của bạn, mà là một lời nhắc nhở tỉnh táo về những cái giá đắt đỏ mà chúng ta vô tình phải trả khi để mặc tâm trạng xấu cầm lái cuộc đời mình. Bởi lẽ, người trưởng thành hơn nhau không phải ở chỗ ai ít buồn giận hơn, mà là ở chỗ ai biết dừng lại đúng lúc trước khi những cảm xúc nhất thời kịp phá hủy đi những giá trị vĩnh cửu.

Mời bạn vào podcast và chia sẻ cùng mình nha 💓

  • 0 Comments

 

Có những ngày, nỗi buồn ập đến như một cơn mưa rào bất chợt giữa trưa hè, chẳng báo trước và cũng chẳng cho ta kịp tìm chỗ trú. Bản năng của chúng ta thường là cuống cuồng chạy trốn, hoặc tệ hơn, là đứng chết lặng để mặc dòng nước lạnh lẽo ấy thấm thấu vào tận tâm can. Nhưng bạn biết không, có một lựa chọn thứ ba: Đó là học cách đứng giữa cơn mưa, để mặc nước mưa chạm vào da thịt nhưng tuyệt đối không để cái lạnh ấy làm tổn thương đến lồng ngực mình. Bài viết này dành cho những ai đang đi qua mùa mưa của cuộc đời, học cách chấp nhận nỗi buồn mà không để mình bị nó quật ngã.

Mời bạn mở podcast để cùng mình trò chuyện nhé!

  • 0 Comments

 

Ngày đầu tiên đi làm, bạn bước vào văn phòng với nụ cười rạng rỡ và tinh thần sẵn sàng cống hiến. Nhưng chỉ sau một tuần, bạn nhận ra mình đang quay cuồng trong một mớ bòng bong: chị kế toán nhờ in sấp tài liệu, anh kinh doanh nhờ check giúp cái đơn hàng, còn sếp tổng đi ngang qua cũng tiện tay đưa cho bạn một việc 'không tên'. Bạn gật đầu với tất cả, để rồi đến cuối ngày mới bàng hoàng tự hỏi: Rốt cuộc, mình đang làm việc cho ai và ai mới thực sự là người quyết định tương lai của mình tại đây?

Hãy vào podcast để nghe mình chia sẻ kỹ hơn nha các bạn iu💓

Podcast: Blog tôi viết, tôi tâm sự

  • 0 Comments
Bài đăng cũ hơn Trang chủ

Nhãn

  • 12 ơi! Có gì muốn nói?
  • Bạn vàng hay bạn than?
  • Bức thư của bạn
  • Câu chuyện
  • Độc giả chia sẻ
  • Gà mờ đi làm
  • Luật hấp dẫn
  • Series Tết 2022
  • Series Tết 2023
  • Series Tết 2024
  • Series Tết 2026
  • Sinh viên
  • Tâm trạng
  • Thanh và những trải nghiệm
  • Tình yêu

About me

a


Thanh Lê

"Do you smile today?.

Try to keep your smile because your life is beautiful, right!”


Follow Me

  • Facebook
  • instagram

Banner spot

Bài viết gần đây

Labels

12 ơi! Có gì muốn nói? Bạn vàng hay bạn than? Bức thư của bạn Câu chuyện Độc giả chia sẻ Gà mờ đi làm Luật hấp dẫn Series Tết 2022 Series Tết 2023 Series Tết 2024 Series Tết 2026 Sinh viên Tâm trạng Thanh và những trải nghiệm Tình yêu

instagram

Template Created By : ThemeXpose . All Rights Reserved.

Back to top