Có những hành trình bắt đầu rất nhỏ, nhỏ đến mức chính mình cũng không nghĩ rằng nó có thể đi xa đến vậy. Vậy mà hôm nay, giữa những ngày cuối năm bận rộn và đầy cảm xúc, mình chợt nhận ra:
Blog tôi viết, tôi tâm sự – đã tròn 5 tuổi.
💜💜💜
Hello, xin chào bạn!
Chào mừng bạn đã đến với blog của mình.
Mình là Thanh Lê – tác giả của blog này.
Khi nhìn lại chặng đường đã qua, mình thấy lòng mình đầy ắp những cảm xúc: nghẹn ngào, xúc động và bồi hồi. Mình nhớ những ngày đầu tập tành viết, tập quay về bên trong, tập làm quen với “em bé” sâu thẳm trong tâm hồn mình, tập ổn định cảm xúc và chữa lành những vết thương rất nhỏ.
Ngày đó, mình chưa từng nghĩ rằng mình có thể đi được đến đây, càng không nghĩ mình có thể kiên trì suốt 5 năm. Một hành trình khá cô đơn – với những bước chân nhỏ, chậm, nhưng thật. Và từng bước như thế đã đưa mình đến ngày hôm nay.
Người ta vẫn nói:
“Muốn đi nhanh thì đi một mình, muốn đi xa thì đi cùng nhau.”
Mình thấy mình đã đi khá nhanh. Chỉ trong 5 năm, blog và podcast của mình đã có hơn 100 bài viết và tập phát sóng. Mình viết và chia sẻ theo cảm xúc – có những giai đoạn rất đều đặn, cũng có những quãng thời gian dài gần như im lặng. Bởi lẽ, mình cho phép mọi thứ diễn ra tự nhiên, nhưng không phải là buông xuôi. Mình không ép bản thân phải lên bài đều, không bắt mình phải chia sẻ mọi thứ. Bởi ngay từ đầu, blog này không được tạo ra với mục tiêu truyền thông hay xây dựng hình ảnh. Mình viết đơn giản vì trong lòng mình cần được nói ra, cần được lắng nghe, cần được an ủi. Có lẽ, với mình, đây giống như một cuốn nhật ký điện tử – nơi mình được là chính mình.
Mình nhớ những ngày đầu không biết gì về kỹ thuật, không biết edit, không biết thu âm sao cho ổn. Không có thiết bị hiện đại, không có không gian chuyên nghiệp. Có những lần mình ngồi bệt xuống sàn, chui đầu vào tủ quần áo của mẹ để thu âm cho bớt tạp âm. Nghĩ lại mà vừa buồn cười, vừa thương chính mình.
Giờ đây, khi mọi thứ đã đủ đầy hơn nhưng nhịp của mình lại chậm hơn. Mình không còn là sinh viên, không còn nhiều thời gian như trước. Mình bước vào guồng quay công việc – mệt, áp lực, có lúc tưởng như không quen nổi. Đã có những ngày mình thấy quá tải, thấy nản, thấy buồn. Nhưng rồi, mình cũng dần thích nghi. Hiện tại, mình thấy hài lòng với những gì mình đang trải qua và học cách yêu cuộc sống của mình hơn mỗi ngày. Những câu chuyện đó, mình xin để dành cho series podcast Tết 2026 sắp tới – nơi mình sẽ kể nhiều hơn, thật hơn. Hôm nay sinh nhật blog tròn 5 tuổi, mình muốn gửi lời cảm ơn đến các bạn độc giả, thính giả của mình, những người cùng đồng hành với mình trong quãng đường vừa qua. Nếu không có các bạn, có lẽ blog này đã không thể đi xa đến vậy.
💌 Lời cảm ơn gửi đến độc giả và thính giả
Nhân sinh nhật blog tròn 5 tuổi, điều mình muốn nói nhất chính là lời cảm ơn. Cảm ơn các bạn – những độc giả và thính giả đã đồng hành cùng mình trong suốt chặng đường vừa qua. Nếu không có các bạn, có lẽ blog này đã không thể đi xa đến vậy.
Trong suốt 5 năm qua, mình luôn tự hỏi:
“Liệu những dòng chữ này có ai đọc không?”
“Liệu những câu chuyện mình kể có chạm đến ai đó không?”
Và rồi, bằng cách này hay cách khác, các bạn đã trả lời mình – bằng những lượt đọc thầm lặng, những tin nhắn ngắn ngủi, những lời phản hồi chân thành và cả sự hiện diện rất âm thầm nhưng bền bỉ.
Có những người đã theo dõi blog từ những ngày đầu tiên, khi mọi thứ còn vụng về, câu chữ còn chưa tròn trịa, cảm xúc còn chưa biết gọi tên. Có những người đến sau, tình cờ đọc một bài viết, nghe một tập podcast, rồi ở lại. Cũng có những người chỉ ghé qua một lần, nhưng chính sự ghé qua ấy cũng đủ để mình biết rằng những gì mình viết ra đã từng chạm đến một ai đó.
Mình hiểu rằng, giữa vô vàn nội dung ngoài kia, việc dành thời gian để đọc một bài blog hay nghe một tập podcast là điều không hề dễ dàng. Vì vậy, mỗi lần thấy một lượt nghe, một lượt chia sẻ, hay một lời nhắn như: “Bài này giống tâm trạng của mình quá”, mình đều cảm thấy rất xúc động.
Đó không chỉ là con số. Đó là dấu hiệu cho thấy blog này không còn là câu chuyện của riêng mình nữa, mà đã trở thành một góc nhỏ trong đời sống cảm xúc của rất nhiều người. Cảm ơn các bạn đã kiên nhẫn lắng nghe những câu chuyện đôi khi rất riêng, rất thật và cũng rất mong manh của mình. Cảm ơn vì đã không vội vàng lướt qua, mà chọn ở lại, chọn đọc, chọn nghe, chọn đồng cảm. Cảm ơn vì đã cho mình cảm giác rằng: những cảm xúc của mình không hề lạc lõng, và những điều mình viết ra không hề vô nghĩa.
Đã có những lúc mình muốn dừng lại. Dừng việc viết, dừng việc chia sẻ, dừng việc kể chuyện. Nhưng rồi chính sự hiện diện của các bạn đã kéo mình quay trở lại với con chữ. Chỉ cần một câu nói rất đơn giản như:
“Mình thích cách cậu viết.”
“Mình nghe podcast xong thấy nhẹ hơn.” … cũng đủ để mình có thêm lý do để tiếp tục.
Nếu blog này là một hành trình, thì các bạn chính là những người bạn đồng hành thầm lặng nhất, nhưng cũng quan trọng nhất. Nếu podcast này là một cuộc trò chuyện, thì các bạn chính là những người lắng nghe chân thành nhất.
Sinh nhật lần thứ 5, mình không dám hứa sẽ viết thật hay, cũng không dám chắc sẽ luôn mạnh mẽ. Mình chỉ muốn hứa một điều rất nhỏ:
Mình sẽ tiếp tục viết bằng sự tử tế với cảm xúc của mình và của các bạn.
Cảm ơn vì đã ở đây. Cảm ơn vì đã tin vào những câu chuyện nhỏ bé này. Và cảm ơn vì đã cùng mình đi qua một chặng đường 5 năm – không ồn ào, nhưng đủ sâu để nhớ.
💓💓💓💓💓💓💓💓💓
Cảm ơn bạn đã đọc, đã nghe và đã ở lại – bởi chính sự hiện diện của bạn đã khiến những câu chuyện nhỏ bé này trở nên có ý nghĩa.




.png)

.png)








