Có những ngày cuối năm, mình bỗng thấy lòng mình chậm lại. Không còn muốn chạy theo điều gì nữa, chỉ muốn ngồi xuống, nhìn lại một năm đã đi qua. Người ta hay dọn nhà trước Tết. Còn mình, mình chọn dọn lại lòng mình. Hôm nay, mình muốn kể cho bạn nghe về một điều rất quen, nhưng không phải lúc nào cũng dễ làm, đó là: ngẫm và buông.
Ngẫm là ngẫm lại một năm vừa qua đã trải qua những gì, được gì, mất gì và trả giá cho điều gì. Buông là buông những điều không như ý, những điều cố với mà không thể được hoặc cũng có thể là buông chính những kỳ vọng trong lòng...
🌿 1. Ngẫm – nhìn lại một năm của chính mình
Năm vừa rồi, mình đã sống như thế nào nhỉ?
Có những ngày mình nghĩ rằng mình ổn. Nhưng thật ra, chỉ là mình đã quen với việc chịu đựng. Mà bản thân lại hiểu lầm rằng mình đang học nhẫn nhịn đúng cách. Mình quen với việc phải mạnh mẽ, phải cố gắng, phải không được yếu đuối. Mình quen với việc đặt kỳ vọng rất lớn vào bản thân, rồi tự trách mình khi không đạt được điều đó.
Có lúc, mình tự hỏi:
Từ bao giờ mà mình trở nên nghiêm khắc với chính mình như vậy?
Mình ngẫm lại, hóa ra suốt một năm qua, mình đã đi rất xa. Không phải lúc nào cũng đúng hướng, nhưng ít nhất, mình đã không đứng yên.
Đầu năm 2025 thì mình có những trăn trở nhất định về công việc. Mình nghĩ xem có nên tiếp tục với nó hay không? mình có nên tiếp tục cố gắng hay là chuẩn bị con đường rẽ hướng mới cho bản thân. Mình nghĩ rất nhiều về công việc, bởi lẽ nó chưa ổn như mình muốn. Mình nghĩ rằng, có thể mình đang kỳ vọng quá cao nhưng không hẳn. Một công việc chỉ đáp ứng cho mình địa lý gần nhà, và một vài đồng nghiệp xung quanh hỗ trợ tốt. Nhưng yếu tố căn bản như cần người dẫn dắt mình và cần một mức lương đủ cho mình trang trải nó đang rất "khó khăn và chông chênh" với mình. Mình chưa có duyên với một người sếp đủ thấu hiểu và lắng nghe, chưa có duyên với sếp giỏi đến mức không sợ nhân viên giỏi hơn, và cũng chưa có duyên với việc áp lực nhưng mang cho mình tài chính tốt. Tất cả rất hỗn loạn và rất khó với mình, mình nửa muốn ở, nửa muốn rời đi. Làm một phép trừ của sự hài lòng - không hài lòng thì không ổn nó nhiều hơn. Và mình không cố chấp nữa, mình nghĩ mình sẽ rời đi sớm thôi... Không thể tiếp tục ở lại một nơi khiến cho mình dừng chân lại quá lâu như thế này.
Hmm... nhưng có vẻ là chưa tới lúc thì phải, sau nghỉ tết mình đạt thành tích cao nhất miền Bắc, doanh số đem về 203%, quá sức tưởng tượng của bản thân và những người cùng đồng hành. Ai đó cũng nghĩ năm nay mình sẽ phất, mình sẽ rực rỡ hơn rất nhiều vì mới đầu năm đã như vậy. Ôi đời không như là mơ, đó là thời điểm sáng nhất của mình, kể từ những tháng sau đó thì biên độ đạt KPI của mình giảm dần đều. Cho đến tháng 6, tháng mình biết mẹ mình bị ốm, mẹ mình đi khám bị chuẩn đoán là u tuyến giáp. Mẹ mình bị từ lâu lắm rồi, nhưng đi khám bác sỹ đều nói là u lành. Giữ thói quen đi khám và kiểm tra định kỳ, lần này mẹ mình được bác sỹ chỉ định phải mổ và cắt khối u đó đi, vì nó đang di chứng sang tế bào ung thư rồi. Thời điểm đó nói thật là giai đoạn khó khăn nhất của mình. Khi bố vừa phải đi công tác xa nhà, em gái ở nhà thì chậm chạp, mẹ thì ốm đau, và mình thì lại ở quá xa. Mình chỉ nghĩ rằng muốn buông hết tất cả, mình muốn về nhà với mẹ. Lúc ra được cái suy nghĩ đó, mình phải mất tầm 2 tuần sau. Khi mẹ mình xuống Hà Nội để thăm khám và đăng ký mổ, phải xuống nhà trọ mình ở. Trọ lúc ý rất tồi tàn và chỉ là dùng tạm mà thôi, phòng ốc cũ kỹ, ẩm mốc, khô là sẽ bụi rơi lả tả xuống, xong nhiều cái không ổn và tiện nghi. Chỉ okay là khi mình cần nó đã xuất hiện, chủ nhà cũng rất tốt cho mình thuê với giá rẻ. Nằm trong chăn mùa đồng quấn chặt người mà mình vẫn cảm nhận được gió rít qua cửa, lúc ý mình đã biết rằng đây chỉ là phương án tạm, mình không thể ở đây lâu. Kèm khi đó nó là thời điểm bùng nổ của cảm xúc, mình phát điên và phát rồ vì người ở cùng mình không ý tứ trong vấn đề vệ sinh, không biết điều và quan trọng là mình cũng bị ức chế từ lâu lắm rồi mình không nói, mình nhịn vì bản thân mình còn yếu tài chính. Ra riêng phải tự lo cuộc sống, không ai share bill hàng tháng, xong công việc thì lại bấp bênh như thế này, đúng là một bước đi không có điểm tới.
...
Tiếp theo nhớ vào nghe podcast phần sau nhé, mình muốn chia sẻ nhiều hơn là gõ chữ hẹ hẹ hẹ😆
🤍 2. Ngẫm về những mối quan hệ
Trong năm qua, có những người đã ở lại.
Và cũng có những người đã rời đi.
Có những mối quan hệ từng rất thân, từng nghĩ rằng sẽ đi cùng nhau rất lâu.
Nhưng rồi, bằng cách này hay cách khác, chúng mình cũng dần xa nhau.
Ngày trước, mình từng buồn rất nhiều vì những điều đó.
Mình nghĩ rằng, nếu mình cố gắng thêm một chút, nếu mình nhẫn nhịn thêm một chút, mọi thứ sẽ khác đi.
Nhưng rồi, mình nhận ra một điều:
Không phải ai rời đi cũng là mất mát.Đôi khi, đó là cách cuộc đời giúp mình nhẹ lòng hơn.
🌧️ 3. Ngẫm về những điều chưa trọn vẹn
Có những kế hoạch mình chưa kịp làm.
Có những ước mơ mình vẫn để đó.
Có những lời mình chưa kịp nói.
Mình từng trách bản thân vì chưa đủ giỏi, chưa đủ nhanh, chưa đủ tốt.
Nhưng khi nhìn lại, mình chợt hiểu ra rằng:
Mình đã đi rất xa so với điểm bắt đầu.
Có lẽ, điều mình thiếu không phải là năng lực, mà là sự dịu dàng dành cho chính mình.
🍃 4. Buông – thả lỏng những điều không còn phù hợp
Buông nghe thì dễ, nhưng làm thì khó.
Mình từng nghĩ rằng, buông là bỏ cuộc.
Nhưng càng lớn, mình càng hiểu:
Buông không phải là từ bỏ, mà là chọn điều xứng đáng để giữ lại.
Mình bắt đầu học cách buông những kỳ vọng quá lớn vào bản thân.
Cho phép mình không hoàn hảo.
Cho phép mình có những ngày yếu lòng.
Cho phép mình chậm lại mà không thấy tội lỗi.
Mình học cách buông những mối quan hệ khiến mình tổn thương.
Không níu kéo những người không còn muốn ở lại.
Không cố gắng chứng minh giá trị của mình với bất kỳ ai.
Và mình cũng học cách buông những cảm xúc tiêu cực:So sánh, tự trách, áp lực phải giống người khác.
Mình nhận ra rằng:
Mình không cần trở thành ai khác. Chỉ cần trở thành một phiên bản dễ thở hơn của chính mình là đủ.
Có một điều mình hiểu rất rõ ở cuối năm này:
Buông không làm mình mất đi điều gì cả. Ngược lại, buông giúp mình có chỗ cho những điều mới.
Khi mình buông bớt kỳ vọng, mình giữ lại sự bình yên.
Khi mình buông bớt những mối quan hệ không còn phù hợp, mình giữ lại sự tôn trọng bản thân.
Khi mình buông bớt những áp lực, mình giữ lại niềm vui rất nhỏ trong cuộc sống.
Có lẽ, trưởng thành không phải là có thêm thật nhiều, mà là biết bỏ bớt những điều không cần thiết.
🌸 5. Kết – lời nhắn gửi đầu năm
Cuối năm, mình không mong mình giỏi hơn ai.
Mình chỉ mong mình nhẹ lòng hơn hôm qua một chút.
Nếu bạn đang nghe tập podcast này, mình hy vọng bạn cũng có thể dành cho bản thân một khoảng lặng nhỏ, để ngẫm lại những gì đã qua, và buông bớt những điều khiến bạn mệt mỏi.
Năm mới, mình không chúc bạn thành công rực rỡ, mình chỉ chúc bạn đủ dịu dàng với chính mình.
Cảm ơn bạn đã lắng nghe. Cảm ơn bạn đã ở lại với những câu chuyện rất thật của mình.
Hẹn gặp bạn trong những tập tiếp theo của series Tết 2026 nha💓💓💓






.png)

.png)


