Blog tôi viết, tôi tâm sự

  • Trang chủ
  • Chủ đề tôi viết
  • _Câu chuyện
  • _Tình yêu
  • Podcast
  • Bức thư của bạn

 


Có những ngày cuối năm, mình bỗng thấy lòng mình chậm lại. Không còn muốn chạy theo điều gì nữa, chỉ muốn ngồi xuống, nhìn lại một năm đã đi qua. Người ta hay dọn nhà trước Tết. Còn mình, mình chọn dọn lại lòng mình. Hôm nay, mình muốn kể cho bạn nghe về một điều rất quen, nhưng không phải lúc nào cũng dễ làm, đó là: ngẫm và buông.

Ngẫm là ngẫm lại một năm vừa qua đã trải qua những gì, được gì, mất gì và trả giá cho điều gì. Buông là buông những điều không như ý, những điều cố với mà không thể được hoặc cũng có thể là buông chính những kỳ vọng trong lòng...


🌿 1. Ngẫm – nhìn lại một năm của chính mình

Năm vừa rồi, mình đã sống như thế nào nhỉ?

Có những ngày mình nghĩ rằng mình ổn. Nhưng thật ra, chỉ là mình đã quen với việc chịu đựng. Mà bản thân lại hiểu lầm rằng mình đang học nhẫn nhịn đúng cách. Mình quen với việc phải mạnh mẽ, phải cố gắng, phải không được yếu đuối. Mình quen với việc đặt kỳ vọng rất lớn vào bản thân, rồi tự trách mình khi không đạt được điều đó.

Có lúc, mình tự hỏi:
Từ bao giờ mà mình trở nên nghiêm khắc với chính mình như vậy?

Mình ngẫm lại, hóa ra suốt một năm qua, mình đã đi rất xa. Không phải lúc nào cũng đúng hướng, nhưng ít nhất, mình đã không đứng yên.

Đầu năm 2025 thì mình có những trăn trở nhất định về công việc. Mình nghĩ xem có nên tiếp tục với nó hay không? mình có nên tiếp tục cố gắng hay là chuẩn bị con đường rẽ hướng mới cho bản thân. Mình nghĩ rất nhiều về công việc, bởi lẽ nó chưa ổn như mình muốn. Mình nghĩ rằng, có thể mình đang kỳ vọng quá cao nhưng không hẳn. Một công việc chỉ đáp ứng cho mình địa lý gần nhà, và một vài đồng nghiệp xung quanh hỗ trợ tốt. Nhưng yếu tố căn bản như cần người dẫn dắt mình và cần một mức lương đủ cho mình trang trải nó đang rất "khó khăn và chông chênh" với mình. Mình chưa có duyên với một người sếp đủ thấu hiểu và lắng nghe, chưa có duyên với sếp giỏi đến mức không sợ nhân viên giỏi hơn, và cũng chưa có duyên với việc áp lực nhưng mang cho mình tài chính tốt. Tất cả rất hỗn loạn và rất khó với mình, mình nửa muốn ở, nửa muốn rời đi. Làm một phép trừ của sự hài lòng - không hài lòng thì không ổn nó nhiều hơn. Và mình không cố chấp nữa, mình nghĩ mình sẽ rời đi sớm thôi... Không thể tiếp tục ở lại một nơi khiến cho mình dừng chân lại quá lâu như thế này.
Hmm... nhưng có vẻ là chưa tới lúc thì phải, sau nghỉ tết mình đạt thành tích cao nhất miền Bắc, doanh số đem về 203%, quá sức tưởng tượng của bản thân và những người cùng đồng hành. Ai đó cũng nghĩ năm nay mình sẽ phất, mình sẽ rực rỡ hơn rất nhiều vì mới đầu năm đã như vậy. Ôi đời không như là mơ, đó là thời điểm sáng nhất của mình, kể từ những tháng sau đó thì biên độ đạt KPI của mình giảm dần đều. Cho đến tháng 6, tháng mình biết mẹ mình bị ốm, mẹ mình đi khám bị chuẩn đoán là u tuyến giáp. Mẹ mình bị từ lâu lắm rồi, nhưng đi khám bác sỹ đều nói là u lành. Giữ thói quen đi khám và kiểm tra định kỳ, lần này mẹ mình được bác sỹ chỉ định phải mổ và cắt khối u đó đi, vì nó đang di chứng sang tế bào ung thư rồi. Thời điểm đó nói thật là giai đoạn khó khăn nhất của mình. Khi bố vừa phải đi công tác xa nhà, em gái ở nhà thì chậm chạp, mẹ thì ốm đau, và mình thì lại ở quá xa. Mình chỉ nghĩ rằng muốn buông hết tất cả, mình muốn về nhà với mẹ. Lúc ra được cái suy nghĩ đó, mình phải mất tầm 2 tuần sau. Khi mẹ mình xuống Hà Nội để thăm khám và đăng ký mổ, phải xuống nhà trọ mình ở. Trọ lúc ý rất tồi tàn và chỉ là dùng tạm mà thôi, phòng ốc cũ kỹ, ẩm mốc, khô là sẽ bụi rơi lả tả xuống, xong nhiều cái không ổn và tiện nghi. Chỉ okay là khi mình cần nó đã xuất hiện, chủ nhà cũng rất tốt cho mình thuê với giá rẻ. Nằm trong chăn mùa đồng quấn chặt người mà mình vẫn cảm nhận được gió rít qua cửa, lúc ý mình đã biết rằng đây chỉ là phương án tạm, mình không thể ở đây lâu. Kèm khi đó nó là thời điểm bùng nổ của cảm xúc, mình phát điên và phát rồ vì người ở cùng mình không ý tứ trong vấn đề vệ sinh, không biết điều và quan trọng là mình cũng bị ức chế từ lâu lắm rồi mình không nói, mình nhịn vì bản thân mình còn yếu tài chính. Ra riêng phải tự lo cuộc sống, không ai share bill hàng tháng, xong công việc thì lại bấp bênh như thế này, đúng là một bước đi không có điểm tới. 
...
Tiếp theo nhớ vào nghe podcast phần sau nhé, mình muốn chia sẻ nhiều hơn là gõ chữ hẹ hẹ hẹ😆


🤍 2. Ngẫm về những mối quan hệ

Trong năm qua, có những người đã ở lại.
Và cũng có những người đã rời đi.

Có những mối quan hệ từng rất thân, từng nghĩ rằng sẽ đi cùng nhau rất lâu.
Nhưng rồi, bằng cách này hay cách khác, chúng mình cũng dần xa nhau.

Ngày trước, mình từng buồn rất nhiều vì những điều đó.
Mình nghĩ rằng, nếu mình cố gắng thêm một chút, nếu mình nhẫn nhịn thêm một chút, mọi thứ sẽ khác đi.

Nhưng rồi, mình nhận ra một điều:
Không phải ai rời đi cũng là mất mát.
Đôi khi, đó là cách cuộc đời giúp mình nhẹ lòng hơn.


🌧️ 3. Ngẫm về những điều chưa trọn vẹn

Có những kế hoạch mình chưa kịp làm.
Có những ước mơ mình vẫn để đó.
Có những lời mình chưa kịp nói.

Mình từng trách bản thân vì chưa đủ giỏi, chưa đủ nhanh, chưa đủ tốt.
Nhưng khi nhìn lại, mình chợt hiểu ra rằng:
Mình đã đi rất xa so với điểm bắt đầu.

Có lẽ, điều mình thiếu không phải là năng lực, mà là sự dịu dàng dành cho chính mình.


🍃 4. Buông – thả lỏng những điều không còn phù hợp

Buông nghe thì dễ, nhưng làm thì khó.

Mình từng nghĩ rằng, buông là bỏ cuộc.
Nhưng càng lớn, mình càng hiểu:
Buông không phải là từ bỏ, mà là chọn điều xứng đáng để giữ lại.

Mình bắt đầu học cách buông những kỳ vọng quá lớn vào bản thân.
Cho phép mình không hoàn hảo.
Cho phép mình có những ngày yếu lòng.
Cho phép mình chậm lại mà không thấy tội lỗi.

Mình học cách buông những mối quan hệ khiến mình tổn thương.
Không níu kéo những người không còn muốn ở lại.
Không cố gắng chứng minh giá trị của mình với bất kỳ ai.

Và mình cũng học cách buông những cảm xúc tiêu cực:
So sánh, tự trách, áp lực phải giống người khác.

Mình nhận ra rằng:
Mình không cần trở thành ai khác. Chỉ cần trở thành một phiên bản dễ thở hơn của chính mình là đủ.

Có một điều mình hiểu rất rõ ở cuối năm này:
Buông không làm mình mất đi điều gì cả. Ngược lại, buông giúp mình có chỗ cho những điều mới.

Khi mình buông bớt kỳ vọng, mình giữ lại sự bình yên.
Khi mình buông bớt những mối quan hệ không còn phù hợp, mình giữ lại sự tôn trọng bản thân.
Khi mình buông bớt những áp lực, mình giữ lại niềm vui rất nhỏ trong cuộc sống.

Có lẽ, trưởng thành không phải là có thêm thật nhiều, mà là biết bỏ bớt những điều không cần thiết.


🌸 5. Kết – lời nhắn gửi đầu năm

Cuối năm, mình không mong mình giỏi hơn ai.
Mình chỉ mong mình nhẹ lòng hơn hôm qua một chút.

Nếu bạn đang nghe tập podcast này, mình hy vọng bạn cũng có thể dành cho bản thân một khoảng lặng nhỏ, để ngẫm lại những gì đã qua, và buông bớt những điều khiến bạn mệt mỏi.

Năm mới, mình không chúc bạn thành công rực rỡ, mình chỉ chúc bạn đủ dịu dàng với chính mình.

Cảm ơn bạn đã lắng nghe. Cảm ơn bạn đã ở lại với những câu chuyện rất thật của mình.

Hẹn gặp bạn trong những tập tiếp theo của series Tết 2026 nha💓💓💓


  • 0 Comments



Cuối năm, ai cũng bận rộn với công việc, kế hoạch, những cuộc gặp gỡ.
Nhưng giữa những bộn bề đó, có lẽ điều chúng ta quên mất nhiều nhất là dừng lại để hỏi mình:
Năm vừa rồi, mình đã sống như thế nào?

Có những năm, mình đi qua không phải bằng chiến thắng, mà bằng sự kiên trì.

Kiên trì thức dậy mỗi sáng dù lòng còn mệt.
Kiên trì tin vào bản thân dù kết quả chưa như mong đợi.
Kiên trì ở lại với ước mơ, ngay cả khi đã từng nghĩ đến việc buông tay.

Tết Bính Ngọ 2026, mình chọn nhìn lại một năm không chỉ bằng thành tựu, mà bằng những đoạn đường đã đi qua – những lần vấp ngã, những khoảnh khắc hoài nghi và cả những ngày lặng lẽ mà ít ai nhìn thấy.

“Kiên trì để nở hoa” không phải là câu chuyện của người luôn mạnh mẽ, mà là câu chuyện của người đã từng yếu lòng nhưng vẫn chọn không bỏ cuộc. Bởi đôi khi, điều đáng tự hào nhất không phải là mình đã đi được bao xa, mà là mình vẫn còn ở đây – và vẫn chọn tiếp tục.

Nếu mỗi người đều là một hạt giống, thì năm qua chính là mùa đất cằn khó nhọc.
Và mùa xuân này, mình tin, những ai đủ kiên trì… đều đang chuẩn bị cho khoảnh khắc nở hoa của riêng mình.

Hãy đồng hành cùng mình xuyên suốt seri tết này nhé! Chúc bạn một năm mới bình an💓

  • 0 Comments

Có những hành trình bắt đầu rất nhỏ, nhỏ đến mức chính mình cũng không nghĩ rằng nó có thể đi xa đến vậy. Vậy mà hôm nay, giữa những ngày cuối năm bận rộn và đầy cảm xúc, mình chợt nhận ra:

Blog tôi viết, tôi tâm sự – đã tròn 5 tuổi.

💜💜💜

Hello, xin chào bạn!
Chào mừng bạn đã đến với blog của mình.
Mình là Thanh Lê – tác giả của blog này.

Khi nhìn lại chặng đường đã qua, mình thấy lòng mình đầy ắp những cảm xúc: nghẹn ngào, xúc động và bồi hồi. Mình nhớ những ngày đầu tập tành viết, tập quay về bên trong, tập làm quen với “em bé” sâu thẳm trong tâm hồn mình, tập ổn định cảm xúc và chữa lành những vết thương rất nhỏ.

Ngày đó, mình chưa từng nghĩ rằng mình có thể đi được đến đây, càng không nghĩ mình có thể kiên trì suốt 5 năm. Một hành trình khá cô đơn – với những bước chân nhỏ, chậm, nhưng thật. Và từng bước như thế đã đưa mình đến ngày hôm nay.

Người ta vẫn nói:
“Muốn đi nhanh thì đi một mình, muốn đi xa thì đi cùng nhau.”

Mình thấy mình đã đi khá nhanh. Chỉ trong 5 năm, blog và podcast của mình đã có hơn 100 bài viết và tập phát sóng. Mình viết và chia sẻ theo cảm xúc – có những giai đoạn rất đều đặn, cũng có những quãng thời gian dài gần như im lặng. Bởi lẽ, mình cho phép mọi thứ diễn ra tự nhiên, nhưng không phải là buông xuôi. Mình không ép bản thân phải lên bài đều, không bắt mình phải chia sẻ mọi thứ. Bởi ngay từ đầu, blog này không được tạo ra với mục tiêu truyền thông hay xây dựng hình ảnh. Mình viết đơn giản vì trong lòng mình cần được nói ra, cần được lắng nghe, cần được an ủi. Có lẽ, với mình, đây giống như một cuốn nhật ký điện tử – nơi mình được là chính mình.

Mình nhớ những ngày đầu không biết gì về kỹ thuật, không biết edit, không biết thu âm sao cho ổn. Không có thiết bị hiện đại, không có không gian chuyên nghiệp. Có những lần mình ngồi bệt xuống sàn, chui đầu vào tủ quần áo của mẹ để thu âm cho bớt tạp âm. Nghĩ lại mà vừa buồn cười, vừa thương chính mình.

Giờ đây, khi mọi thứ đã đủ đầy hơn nhưng nhịp của mình lại chậm hơn. Mình không còn là sinh viên, không còn nhiều thời gian như trước. Mình bước vào guồng quay công việc – mệt, áp lực, có lúc tưởng như không quen nổi. Đã có những ngày mình thấy quá tải, thấy nản, thấy buồn. Nhưng rồi, mình cũng dần thích nghi. Hiện tại, mình thấy hài lòng với những gì mình đang trải qua và học cách yêu cuộc sống của mình hơn mỗi ngày. Những câu chuyện đó, mình xin để dành cho series podcast Tết 2026 sắp tới – nơi mình sẽ kể nhiều hơn, thật hơn. Hôm nay sinh nhật blog tròn 5 tuổi, mình muốn gửi lời cảm ơn đến các bạn độc giả, thính giả của mình, những người cùng đồng hành với mình trong quãng đường vừa qua. Nếu không có các bạn, có lẽ blog này đã không thể đi xa đến vậy.


💌 Lời cảm ơn gửi đến độc giả và thính giả

Nhân sinh nhật blog tròn 5 tuổi, điều mình muốn nói nhất chính là lời cảm ơn. Cảm ơn các bạn – những độc giả và thính giả đã đồng hành cùng mình trong suốt chặng đường vừa qua. Nếu không có các bạn, có lẽ blog này đã không thể đi xa đến vậy.

Trong suốt 5 năm qua, mình luôn tự hỏi:
“Liệu những dòng chữ này có ai đọc không?”
“Liệu những câu chuyện mình kể có chạm đến ai đó không?”

Và rồi, bằng cách này hay cách khác, các bạn đã trả lời mình – bằng những lượt đọc thầm lặng, những tin nhắn ngắn ngủi, những lời phản hồi chân thành và cả sự hiện diện rất âm thầm nhưng bền bỉ.

Có những người đã theo dõi blog từ những ngày đầu tiên, khi mọi thứ còn vụng về, câu chữ còn chưa tròn trịa, cảm xúc còn chưa biết gọi tên. Có những người đến sau, tình cờ đọc một bài viết, nghe một tập podcast, rồi ở lại. Cũng có những người chỉ ghé qua một lần, nhưng chính sự ghé qua ấy cũng đủ để mình biết rằng những gì mình viết ra đã từng chạm đến một ai đó.

Mình hiểu rằng, giữa vô vàn nội dung ngoài kia, việc dành thời gian để đọc một bài blog hay nghe một tập podcast là điều không hề dễ dàng. Vì vậy, mỗi lần thấy một lượt nghe, một lượt chia sẻ, hay một lời nhắn như: “Bài này giống tâm trạng của mình quá”, mình đều cảm thấy rất xúc động.

Đó không chỉ là con số. Đó là dấu hiệu cho thấy blog này không còn là câu chuyện của riêng mình nữa, mà đã trở thành một góc nhỏ trong đời sống cảm xúc của rất nhiều người. Cảm ơn các bạn đã kiên nhẫn lắng nghe những câu chuyện đôi khi rất riêng, rất thật và cũng rất mong manh của mình. Cảm ơn vì đã không vội vàng lướt qua, mà chọn ở lại, chọn đọc, chọn nghe, chọn đồng cảm. Cảm ơn vì đã cho mình cảm giác rằng: những cảm xúc của mình không hề lạc lõng, và những điều mình viết ra không hề vô nghĩa.

Đã có những lúc mình muốn dừng lại. Dừng việc viết, dừng việc chia sẻ, dừng việc kể chuyện. Nhưng rồi chính sự hiện diện của các bạn đã kéo mình quay trở lại với con chữ. Chỉ cần một câu nói rất đơn giản như:

“Mình thích cách cậu viết.”
“Mình nghe podcast xong thấy nhẹ hơn.” … cũng đủ để mình có thêm lý do để tiếp tục.

Nếu blog này là một hành trình, thì các bạn chính là những người bạn đồng hành thầm lặng nhất, nhưng cũng quan trọng nhất. Nếu podcast này là một cuộc trò chuyện, thì các bạn chính là những người lắng nghe chân thành nhất.

Sinh nhật lần thứ 5, mình không dám hứa sẽ viết thật hay, cũng không dám chắc sẽ luôn mạnh mẽ. Mình chỉ muốn hứa một điều rất nhỏ:
Mình sẽ tiếp tục viết bằng sự tử tế với cảm xúc của mình và của các bạn.

Cảm ơn vì đã ở đây. Cảm ơn vì đã tin vào những câu chuyện nhỏ bé này. Và cảm ơn vì đã cùng mình đi qua một chặng đường 5 năm – không ồn ào, nhưng đủ sâu để nhớ.
💓💓💓💓💓💓💓💓💓
Cảm ơn bạn đã đọc, đã nghe và đã ở lại – bởi chính sự hiện diện của bạn đã khiến những câu chuyện nhỏ bé này trở nên có ý nghĩa.


  • 0 Comments



Hello xin chào bạn!

Chào mừng bạn đã đến với: "Blog tôi viết, tôi tâm sự"

Mình là Thanh Lê, tác giả của blog này

Hôm nay bạn cảm thấy sao?

Tâm trạng như thế nào?

Thời tiết chỗ bạn đã chuyển mùa chưa?

Hì... tại sao mình lại hỏi vậy, vì khu mình sống đã có gió mùa về và mình cực kỳ thích không khí này. Bởi vì sao á, có lẽ là vì mình là cô gái được sinh vào mùa đông và cũng có thể là mình thích các sự kiện diễn ra trong những tháng lạnh. Mình dễ có tâm trạng và cảm hứng hơn khi mùa này đến. Mặc dù năm nay mình cũng ít lên bài, số lượng người theo dõi cũng giảm nhưng không sao cả, tất cả là do mình và mình quan niệm rằng, nếu chưa đủ chín thì chưa vội bứt. Chỉ đơn giản vậy thui 💓

Hôm nay mình muốn nói về trải nghiệm đi làm ở môi trường mới của mình. Và phần này mình muốn trải nhiều hơn là note, vậy nên hãy qua podcast để lắng nghe bạn nhé!

Chúc bạn một ngày an lành

  • 0 Comments


Có bao giờ bạn tự hỏi:
“Tại sao cuộc đời này lại nặng nề đến thế?”
Thực ra, cuộc đời vốn dĩ chẳng hề nặng. Nó chỉ trở nên nặng khi ta tự chất lên mình quá nhiều gánh lo, quá nhiều kỳ vọng và chấp niệm.
Người khác vô tình buông một câu nói, ta nghĩ ngợi cả đêm.
Một chuyện nhỏ chưa vừa ý, ta ôm ấp thành nỗi buồn lớn.
Rốt cuộc, không phải cuộc đời làm ta khổ, mà chính ta tự làm khổ chính mình.


🌿 Hello xin chào bạn!
Chào mừng bạn đã ghé tới “Blog tôi viết, tôi tâm sự”.
Mình là Thanh Lê, tác giả của blog này.

Lâu rồi mình chưa viết về chuyện sầu khổ. Một phần vì cảm xúc chưa chạm, chưa đủ để mình ngồi xuống và trải lòng. Nhưng hôm nay, giữa những ngày mưa bão liên miên, ngoài kia người dân khốn đốn vì mất mát, trong lòng mình cũng dấy lên nhiều suy nghĩ. Bão ngoài đời và bão trong tâm – thật ra, đều có sức tàn phá như nhau.

Nếu nhìn theo Đạo Phật, thì khổ đau sinh ra từ những rung động tiêu cực: sân hận, thù ghét, tham lam. Khi năng lượng xấu tích tụ, nó kéo theo những bất ổn – như bão tố, lũ lụt, động đất.
Nếu nhìn theo khoa học, thì đơn giản đó chỉ là gió, là mây, là khí hậu.
Nhưng cuối cùng, lý do thế nào thì kết quả vẫn là: con người chịu khổ đau.


Điều đặc biệt là, không phải ai đối diện giông bão cũng đau buồn. Có người vẫn chọn vui vẻ, ca hát, thậm chí bơi lội giữa dòng nước lũ. Bởi họ hiểu: của cải mất đi còn có thể làm lại, nhưng nếu đánh mất chính mình thì chẳng còn gì nữa.

Điều ấy khiến mình nhớ đến một trải nghiệm cá nhân gần đây – một khóa thiền ngắn ngày mà mình tham gia.


Mình đã từng đi khóa thiền của tổ chức này từ khi còn sinh viên. Thường thì quy định chỉ gồm hai nội dung: không nói chuyện, không dùng điện thoại. Nhưng lần này, có thêm một chi tiết khiến mình chùng xuống khá nhiều. Để mình kể tiếp...

Tại quầy check-in, phụng sự viên phổ biến rằng chi phí dẫn thiền là hoàn toàn miễn phí, do thiền sư phát nguyện. Tuy nhiên, các khoản khác như thuê địa điểm, điện nước, ăn uống… sẽ do thiền sinh “tùy hỷ phát tâm”. Nghe đến đây thì bình thường thôi. Nhưng rồi, ngay dưới đó lại là bảng gợi ý đóng góp rất cụ thể:

  • 500k cho 2 ngày

  • 800k cho 4 ngày

  • Và bên trên là kê khai chi tiết các thiền sinh trước đó check in trước mình đóng số tiền hơn cả gợi ý đó là những khoản lớn hơn, 1 triệu, 2 triệu…

Lúc ấy, mình thật sự… hụt hẫng.

Thành thật thì trong ví mình không có nhiều, và số tiền định đóng cũng thấp hơn mức “gợi ý” đó. Khi viết số tiền của mình vào bảng đăng ký, ánh mắt phụng sự viên vô tình nhìn sang, khóe môi khẽ nhếch nhẹ. Có thể chỉ là thoáng qua, nhưng mình lại thấy nhói.

Mình nhạy cảm lắm. Trước đây, những khóa thiền này rất gần gũi, có nhiều bạn sinh viên, người lao động bình thường cùng tham gia. Và chẳng lần nào các bạn "gợi ý" như lần này cả, những lần trước là có thùng phiếu thủy tinh, ai phát tâm thì tự bỏ vào chứ không bắt ép. Nhưng lần này thì mình thấy chẳng ai là không đóng tiền và lần này, đa phần toàn là những người có điều kiện, có của ăn của để tham gia khóa thiền. Mình chợt nghĩ: "nếu hôm nay có bạn sinh viên muốn tham gia thì làm gì có 500k cho hai ngày thiền? Nếu thực sự muốn tham gia mà không đóng tiền thì liệu bạn có được vui vẻ thực sự không? Nếu không đủ đóng thì, liệu họ có xấu hổ mà bỏ về không?"

Dù không ai ép buộc, nhưng bản thân mình lại tự thấy nặng nề. Kể từ lúc ấy, tâm trạng mình trùng xuống, chẳng còn hứng thú nữa. Cuối cùng, mình đăng ký 2 ngày tham gia, nhưng rốt cuộc chỉ tham gia nửa buổi rồi xin về sớm.


Trên đường về, mình tự hỏi: “Sao mình thấy người mệt và nặng nề thế nhỉ? Ở đó, chẳng ai làm gì tổn thương mình cả, nhưng sao mình vẫn thấy buồn?”
Và rồi mình nhận ra: tất cả là do cách mình nghĩ.

👉 “Người khác có thể làm ta buồn, nhưng chỉ ta mới làm mình khổ.”

Buồn – là cảm xúc tự nhiên, vì ta là con người, có trái tim.
Nhưng khổ – là sự lựa chọn, vì ta ôm giữ nỗi buồn quá lâu.

Người khác có thể châm ngòi cho nỗi buồn. Nhưng chính ta mới là người quyết định có để ngọn lửa đó thiêu rụi mình hay không.


Ví như cơn bão ngoài kia:

  • Ai cũng chịu chung gió giật, nước dâng.

  • Nhưng có người chọn đau khổ, có người lại chọn mỉm cười và sống cùng nó.

Sự khác biệt không nằm ở bão, mà nằm ở tâm thế.


✨ Vậy nên, mình nghĩ rằng:
Nếu sóng gió ập đến, hãy cứ bình thản mà đối diện.
Đừng nghĩ quá nhiều về quá khứ.
Đừng lo lắng quá nhiều cho tương lai.
Cứ làm hết sức trong hiện tại – đến đâu hay đến đó.

Khi ấy, bạn sẽ nhận ra một điều:
Đời vốn vô thường, khổ đau vốn dĩ chỉ là ảo ảnh.
Buông nhẹ một chút thôi, lòng ta sẽ nhẹ như gió.

  • 0 Comments

 

Hello xin chào bạn!
Chào mừng bạn đã đến với: "Blog tôi viết, tôi tâm sự"
Mình là Thanh Lê, tác giả của blog này
Hiện tại mình đang chuẩn bị vào việc riêng nhưng thiết nghĩ có một việc cực cực "nóng", mình sẽ không tập trung được việc nếu như không nói hết ra những gì trong lòng. Và vì thế ngay lập tức tập này ra đời. Thiết nghĩ, nhiều cái nó cứ "ấy ấy" thế nào ý mọi người ạ, chịu luôn á, hôm nay mình sẽ hơi cục súc nhé!
💢💢💢💢

Có bao giờ bạn rơi vào tình huống bản thân muốn giữ cho mình một kế hoạch nho nhỏ thôi, nhưng rồi người bạn bên cạnh lại giận dỗi vì bạn không chịu chia sẻ cho họ biết? Mình đã từng trải qua chuyện này, và thực sự cảm thấy khá bực. Bực không phải vì bạn mình giận, mà bực vì rõ ràng mình đâu có nghĩa vụ phải công khai hết mọi điều trong đầu cho ai khác biết.

Mình vốn thuộc kiểu người thích im lặng, thích ấp ủ điều gì đó rồi mới chia sẻ khi đã sẵn sàng. Nhưng trong mắt một số người, đặc biệt là "bạn bè thân thiết", việc mình không nói ra lại giống như ‘giấu giếm’. Và từ đó, họ dễ hiểu nhầm rằng ‘mình không tin tưởng họ’. Thực tế thì hoàn toàn ngược lại. Có những mong muốn, có những kế hoạch, chỉ đơn giản là mình chưa muốn nói, chứ không phải vì mình không coi họ là quan trọng.

Trong tình bạn, nhiều người hay có suy nghĩ rằng: “Đã là bạn thân thì phải kể với nhau mọi thứ.” Nhưng thử nghĩ xem, liệu có ai thật sự kể hết 100% mọi suy nghĩ trong đầu mình cho người khác không? Mình tin là không. Bởi mỗi người đều có một khoảng trời riêng, một ‘góc bí mật’ mà ở đó chỉ có bản thân mình hiểu và nuôi dưỡng.

Có một nghiên cứu xã hội học ở Mỹ cho thấy: hơn 60% người được hỏi tin rằng yếu tố giúp tình bạn bền lâu không phải là chia sẻ tất cả, mà là tôn trọng không gian riêng của nhau. Nghe thì đơn giản, nhưng thực hiện lại khó, nhất là khi đối phương kỳ vọng bạn phải ‘mở lòng’ nhiều hơn.

Mình nghĩ tình bạn cũng giống như một khu vườn. Có những cây hoa, mình sẵn sàng khoe cho bạn bè cùng ngắm. Nhưng cũng có những hạt giống, mình muốn âm thầm gieo xuống, chăm sóc một mình, rồi chờ đến khi nó nở hoa mới mang ra chia sẻ. Không phải vì ích kỷ, mà vì đó là cách mình cảm thấy an yên.

Thật ra, nếu tình bạn đủ vững, thì một vài khoảng lặng sẽ không khiến nó lung lay. Ngược lại, nó còn làm cho mối quan hệ trưởng thành hơn. Khi bạn hiểu rằng: ‘À, người kia cũng cần sự riêng tư’, thì đó chính là lúc bạn đang học cách tôn trọng và tin tưởng nhiều hơn.

Tại sao hôm nay mình lại chia sẻ điều này, vì mình đã và đang trải qua điều đó. Mình cảm thấy dường như những người xung quanh mình, kể cả là đã từng là người tốt nhất, người mình có thể chia sẻ mọi điều nhưng ở một phút chốc, một giây nào đó mà khi lời họ nói ra, bộc phát ra bên ngoài về mong muốn được biết "tất cả mọi thứ" từ lịch trình, hoạt động và tài chính của bạn. Thì kể từ khi đó, mình đã không coi đó là người bạn "thân, mến" nữa rồi. Chẳng phải mình quá khắt khe hay gì đó đâu, đây là cá tính của mình và mình nghĩ một người lịch sự thì chẳng ai phát ngôn như vậy cả, bạn thấy đồng tình không?. Và cũng là một lời khuyên cho bạn luôn, nếu chuyện tương tự này xảy ra 1-2 lần thì ok bỏ qua đi, nhưng nếu tiếp lần 3 thì bạn cần xem xét lại mối quan hệ này đi. Mới là bạn, không phải là gia đình hay gì, kể cả gia đình cũng không thể bắt ép bạn phải công khai những thứ bạn chưa muốn. Hãy thiết lập hệ thống niềm tin, mong muốn và phong cách sống cá nhân của mình. Chẳng cần nhân nhượng hay nhu nhược với bất kỳ ai làm gì, vì đó là vô nghĩa. Chưa kể chuyện mình nói ra, có khi lại đem lại kết quả ngược chiều như podcast đầu tiên của chuyên mục này mình nói đó. Cái gì hay khoe, hay bô bô kể ra trước khi hành động, thường hay fail lắm à. 

Vậy nên, nếu bạn nào đang nghe podcast này và từng giận dỗi vì một người bạn không chia sẻ hết mọi chuyện với mình, hãy thử đặt mình vào vị trí của họ. Đôi khi, điều giữ lại không phải là bí mật để xa cách, mà chỉ là một kế hoạch chưa sẵn sàng được công khai. Còn nếu bạn giống như mình, thích giữ lại một vài dự định riêng, thì cũng đừng thấy có lỗi. 

Vì quyền được im lặng, quyền giữ khoảng trời riêng – đó cũng là một phần rất quan trọng trong sự tự do cá nhân.

  • 0 Comments

Có bao giờ bạn tự hỏi… hạnh phúc thật sự trông như thế nào?
Nó có phải là những tiếng cười rộn rã, những chuyến đi xa, hay chỉ đơn giản là một buổi sáng tỉnh dậy, thấy mình còn bình yên trong căn phòng quen thuộc?

Hạnh phúc có thể đến khi ta đạt được một điều lớn lao… nhưng cũng có thể chỉ là một cái ôm, một ánh mắt, một khoảnh khắc nhỏ bé. Trong tập podcast hôm nay, mời bạn cùng mình lắng nghe, và cảm nhận… khi hạnh phúc mỉm cười nhé!

💓💙💚💛💜

Hello xin chào bạn

Chào mừng bạn đã đến với: "Blog tôi viết, tôi tâm sự"

Mình là Thanh Lê – tác giả của blog này.

Hôm nay, mình muốn cùng bạn chia sẻ một chút bình yên, một chút chậm rãi, để ta cùng ngồi lại và nói về hạnh phúc. Có một bộ phim khiến mình nhớ mãi, tên là “Đi đến nơi có gió”. Bộ phim không có những tình tiết cao trào, không hề kịch tính, chỉ là một câu chuyện đời thường chậm rãi. Vậy mà lại khiến người xem thấy lòng mình nhẹ bẫng. Xem xong, mình nhận ra: 

Hạnh phúc không phải là điều gì to tát. Nó giống như một làn gió mát khẽ lướt qua, đủ để ta thấy bình yên trong tâm hồn.

Trong phim, nhân vật chính rời bỏ nhịp sống vội vã nơi đô thị để tìm về miền quê. Ở đó, giữa thiên nhiên và con người hiền hậu, họ tìm lại được chính mình. Mình nghĩ nhiều khi chúng ta cũng vậy: vội vàng, bon chen, mải mê theo đuổi mục tiêu… đến mức quên mất cảm giác “được sống”. Rồi có lúc ta ước ao có một “nơi có gió” cho riêng mình.

Nhưng thật ra, hạnh phúc đâu cần ở một nơi xa xôi.
Nó không nhất thiết phải gắn với chuyến đi, điều lớn lao hay thành công rực rỡ.
Hạnh phúc đôi khi chỉ là một sáng thức dậy, còn nghe tiếng chim hót ngoài hiên. Là một bữa cơm gia đình với tiếng cười rộn rã. Là một cái ôm, một lời hỏi han, hay thậm chí là khoảnh khắc bạn ngồi yên, nhấp một tách trà nóng và mỉm cười với chính mình.

Mình từng có giai đoạn chán nản với công việc. Sáng thức dậy, mình chỉ muốn tìm một lý do nào đó để không phải đến công ty. Mình đã xin nghỉ không lương nhiều lần, chỉ để ở nhà. Lúc đó, mình tự hỏi: “Mình đi làm vì cái gì? Vì tiền? Vì cơ hội? Hay vì điều gì khác?”

Rồi mình nhận ra, hạnh phúc không đến từ việc chạy theo kết quả. Vì có đạt được rồi, niềm vui cũng chỉ thoáng qua. Hôm sau, mình lại tiếp tục lao vào vòng lặp mục tiêu mới. Cuối cùng, hạnh phúc hay không, đều do tâm mình cảm nhận. Nếu biết đủ, mình sẽ hạnh phúc. Còn nếu không, sẽ chẳng bao giờ thấy đủ cả.

Trong những ngày nghỉ đó, mình bắt đầu viết ra: hạnh phúc với mình là gì.
Là một buổi sáng khởi động nhẹ nhàng.
Là tự nhắc mình biết ơn vì được sống thêm một ngày.
Là một bữa sáng ngon miệng, ăn không vội vàng.
Là nghe một bản nhạc, một bài pháp thoại, hay đi dạo giữa thiên nhiên.
Là được đọc sách, viết vài dòng, hoặc đơn giản ngồi yên ngắm mưa rơi.

Hóa ra, hạnh phúc thật sự đơn giản đến vậy.

Có lần, mình nhìn thấy một ông bà cụ già, khoảng ngoài bảy mươi, tự chở nhau trên chiếc xe đạp cũ, đi qua con phố trong ánh chiều buông. Chỉ là một khoảnh khắc nhỏ thôi, nhưng lại khiến mình thấy vui lây, hạnh phúc lây.

Hay câu chuyện về một người khuyết tật nghèo khó mà mình từng biết. Anh mất đi đôi chân, nhưng không buông xuôi. Anh đi nhặt ve chai, tháng kiếm được hơn hai triệu. Giữ lại một phần ít ỏi để sống, phần còn lại gửi về cho bố mẹ và làm từ thiện. Nghe xong, mình vừa cảm phục, vừa thấy hổ thẹn. Bởi rõ ràng, hạnh phúc không nằm ở việc có nhiều hay ít, mà nằm ở chỗ mình biết đâu là đủ, và sẵn sàng sẻ chia.

✨ “Hạnh phúc là khi ta kịp nhận ra… điều nhỏ bé cũng có thể làm trái tim mỉm cười.”

Bạn thấy đúng không?
Nhiều khi, chính những điều nhỏ bé lại khiến ta cảm thấy bình yên và biết ơn nhất.

Vậy nên, hãy cứ nỗ lực và sống trọn vẹn từng ngày. Có thể hôm nay chưa như ý, nhưng rồi sẽ qua nhanh thôi. Và biết đâu, ngay lúc này, hạnh phúc đã khẽ mỉm cười bên cạnh bạn rồi.

💓💙💚💛💜
Cảm ơn bạn đã lắng nghe podcast hôm nay.
Mong rằng, bạn sẽ luôn tìm thấy những khoảnh khắc dịu dàng và an lành trong cuộc sống của mình.

  • 0 Comments
Bài đăng cũ hơn Trang chủ

Nhãn

  • 12 ơi! Có gì muốn nói?
  • Bạn vàng hay bạn than?
  • Bức thư của bạn
  • Câu chuyện
  • Độc giả chia sẻ
  • Gà mờ đi làm
  • Luật hấp dẫn
  • Series Tết 2022
  • Series Tết 2023
  • Series Tết 2024
  • Series Tết 2026
  • Sinh viên
  • Tâm trạng
  • Thanh và những trải nghiệm
  • Tình yêu

About me

a


Thanh Lê

"Do you smile today?.

Try to keep your smile because your life is beautiful, right!”


Follow Me

  • Facebook
  • instagram

Banner spot

Bài viết gần đây

Labels

12 ơi! Có gì muốn nói? Bạn vàng hay bạn than? Bức thư của bạn Câu chuyện Độc giả chia sẻ Gà mờ đi làm Luật hấp dẫn Series Tết 2022 Series Tết 2023 Series Tết 2024 Series Tết 2026 Sinh viên Tâm trạng Thanh và những trải nghiệm Tình yêu

instagram

Template Created By : ThemeXpose . All Rights Reserved.

Back to top