Blog tôi viết, tôi tâm sự

  • Trang chủ
  • Chủ đề tôi viết
  • _Câu chuyện
  • _Tình yêu
  • Podcast
  • Bức thư của bạn

 

Tháng 3 gõ cửa bằng những cơn mưa phùn ẩm ướt hoặc những đợt nắng sớm chênh vênh của khoảnh khắc giao mùa. Đây thường là thời điểm mà sự hào hứng của "năm mới" bắt đầu nhường chỗ cho thực tại khốc liệt. Nếu bạn đang cảm thấy lồng ngực mình thắt lại mỗi khi nhìn vào tờ lịch, hay những cơn đau đầu bắt đầu xuất hiện thường xuyên hơn vào mỗi buổi chiều tà, thì bạn không cô đơn đâu.

Chúng ta gọi đó là Stress. Nhưng liệu stress tháng 3 chỉ đơn thuần là một bóng ma tâm lý phiền toái, hay nó thực chất là một "tiếng chuông báo thức" quan trọng cho một sự thay đổi cần thiết?

Mời bạn join podcast: Blog tôi viết, tôi tâm sự để cùng thảo luận với mình nhé

  • 0 Comments

 


Mùng 5 Tết, mình lại xuống Hà Nội. Sáng nay rời nhà, mẹ vẫn dặn vài câu quen thuộc, bố vẫn nhắn hỏi bao giờ lại về.

Mọi thứ vẫn như mọi năm…chỉ có mình là thấy lòng nặng hơn một chút.

Tết năm nay buồn hơn những năm trước. Không phải vì thiếu điều gì, mà vì mình cảm nhận rõ hơn sự thay đổi. Bố mẹ già đi thêm một chút. Những câu chuyện trong bữa cơm có nhiều phần lo hơn, mà lo gì chính mình cũng khó giải thích được. Chỉ biết là bố mẹ muốn mình sớm có người yêu và nhanh ổn định để lập gia đình. Và mình… không còn là đứa trẻ chỉ biết háo hức chờ lì xì nữa.

Mọi năm mình rất háo hức, rất mong chờ và đếm từng ngày để tới tết. Vì ngày đó là thời gian mình được nghỉ ngơi và xum vầy với người thân yêu, quan trọng nhất là còn được lì xì nữa. Thực ra thì bao nhiêu tiền lì xì cũng đưa mẹ giữ cả thôi nhưng từ năm trước tới giờ nó khác hoàn toàn. Mình đã đi làm, đã có 1 khoản tài chính nhỏ và giờ đây mình không còn là người ĐƯỢC NHẬN lì xì nữa, thay vào đó là người đi phát vốn ngược lại. Không biết bạn cùng tuổi mình như thế nào nhưng mình thấy không vui cho lắm, hay nói cách khác là không vui thực sự. Vốn ít mừng ít thì trẻ con nó không thích, còn nhiều thì không có dư để mừng. Xong rồi quanh đi quẩn lại là những ngày dậy sớm cùng mẹ đi chợ, nấu cơm, rửa bát và dọn dẹp quần quật không ngẩng mặt lên nổi. Mình thấy mệt vô cùng và chẳng thấy vui chút nào. Mình hỏi mẹ rằng:
Mẹ ơi, sao năm nay con chả thấy vui tí nào. Con thấy mình cứ phải làm việc quần quật còn mệt hơn cả khi đi làm...

Mẹ mình chỉ mỉm cười không đáp. Có lẽ khi lớn lên, Tết không còn chỉ là niềm vui, mà còn là những khoảng lặng.

Trên chuyến xe xuống Hà Nội, mình nhìn qua cửa kính, thấy quê nhà lùi dần phía sau. Có một khoảnh khắc mình chỉ muốn xe đi chậm lại một chút. Chậm để mình kịp nhớ thêm. Chậm để mình kịp thương thêm. Mình nhận ra, mỗi lần rời nhà, không phải vì mình muốn đi xa, mà vì mình đang cố gắng cho tương lai của chính mình. Nhưng điều đó không làm nỗi buồn bớt đi. Nó chỉ làm mình mạnh mẽ hơn một chút khi đối diện với nó.

Hà Nội những ngày sau Tết có chút se lạnh và mưa xuân bay bay trong gió. Mình xuống sớm nên đường phố chưa đông hẳn, nhưng cũng đủ để mình thấy mình nhỏ bé giữa dòng người. Có chút trống trải. Có chút cô đơn rất khẽ. Và lần đầu tiên, mình không cố gắng phủ nhận cảm xúc đó. Mình để nó ở đó. Ngồi cùng nó. Thừa nhận rằng: 
Mình nhớ nhà. Mình thấy buồn. Và mình cũng đang lớn lên.

Có lẽ trưởng thành không phải là hết buồn. Mà là biết buồn… nhưng vẫn đi tiếp.

Mình quay lại Hà Nội mặc dù không còn háo hức như những năm trước, nhưng mình lại bình tĩnh hơn. Mình không hứa xuôngbắt đầu năm mới bằng sự bùng nổ. Mình bắt đầu bằng một lời hứa rất nhỏ:
Mình sẽ tiếp tục.

Tiếp tục làm việc.
Tiếp tục cố gắng.
Tiếp tục tin rằng những ngày xa nhà này
rồi sẽ có ý nghĩa.

Vì mình hiểu, không phải mùa xuân nào cũng rực rỡ, nhưng chỉ cần mình không bỏ cuộc, thì dù năm nay Tết có buồn hơn một chút, mình vẫn đang đi đúng hướng. Và biết đâu, chính những ngày man mát buồn thế này lại là lúc mình đang âm thầm lớn lên, để một ngày nào đó, khi quay về, mình có thể mỉm cười và nói:

Mình đã làm được!!!

Nếu bạn cũng đang ở Hà Nội tối nay, và lòng bạn hơi chùng xuống một chút, mình muốn nói với bạn rằng:
Buồn không có nghĩa là yếu đuối. Nhớ nhà không có nghĩa là không đủ mạnh mẽ. Chỉ là bạn đang lớn lên thôi.

Và mình tin, những người đủ kiên trì bước tiếp sau những ngày như thế này… rồi cũng sẽ nở hoa theo cách của riêng mình. 🌸

  • 0 Comments



Sáng mùng 1 Tết, khi mọi thứ còn rất yên, khi phố xá vẫn đang ngủ trong mùi hương trầm và sắc xuân, mình ngồi lại với chính mình – không vội vàng, không ồn ào, chỉ lắng nghe những điều rất khẽ ở bên trong.

Có một thời gian dài, mình nghĩ rằng kế hoạch năm mới phải thật rõ ràng, phải đặt ra thật nhiều mục tiêu, phải chạy thật nhanh để không bị bỏ lại phía sau.

Nhưng rồi, sau một năm nhiều biến động, mình nhận ra:
Điều khó nhất không phải là lập kế hoạch, mà là lắng nghe xem… mình thật sự muốn điều gì.

Bước sang năm mới, mình không muốn bắt đầu bằng những danh sách dài vô tận, mà muốn bắt đầu bằng một khoảng tĩnh lặng. Một khoảng tĩnh lặng đủ sâu để mình nhìn thấy ánh sáng nhỏ bé nhưng rất thật ở bên trong mình.

Trong tập podcast này, mình muốn chia sẻ về cách mình nhìn lại những ước muốn, những mục tiêu và những giới hạn của bản thân, để học cách đi chậm hơn, nhưng đúng hướng hơn – theo ánh sáng của nội tâm mình.

Nếu bạn đang nghe tập podcast này vào ngày đầu tiên của năm mới, mình hy vọng bạn sẽ cho mình và cho chính bạn một chút thời gian để không phải trở nên tốt hơn ngay lập tức, mà chỉ cần bắt đầu năm mới bằng sự lắng nghe và dịu dàng với chính mình.


  • 0 Comments

 


Có những bài học không đến từ sách vở, mà đến từ những ngày mình mệt đến mức chỉ muốn dừng lại.

Có những lần trưởng thành không bắt đầu bằng ước mơ, mà bắt đầu từ việc… mình buộc phải mạnh mẽ hơn hôm qua.

Hôm nay là 29 Tết – khoảnh khắc rất đặc biệt của một năm, khi mọi thứ dường như chậm lại, và lòng mình cũng tự nhiên muốn nhìn lại chặng đường đã qua.

Năm vừa rồi, mình đã đi qua rất nhiều khoảnh khắc như thế: những ngày không dễ, những quyết định khó khăn, những lần tự hỏi:
Liệu mình có đang đi đúng hướng không?

Hôm nay, mình muốn kể lại những bài học của năm – không phải để chứng minh mình đã giỏi hơn, mà để nhìn lại cách mình đã lớn lên từ những điều tưởng chừng rất nhỏ, rất đau, nhưng lại rất thật.

Nếu bạn đang nghe tập podcast này vào một tối cuối năm, giữa tiếng pháo hoa, mùi bánh chưng hay những cuộc sum vầy, mình hy vọng bạn sẽ dành cho bản thân vài phút lắng lại, để nhận ra rằng:
Chỉ cần bạn đi qua được năm nay, thì bạn đã trưởng thành hơn rất nhiều rồi.

Mời bạn vào podcast để nghe tập phát sóng này nha  💓

  • 0 Comments


Có những năm trôi qua rất nhanh, nhanh đến mức mình chưa kịp hiểu hết những gì đã xảy ra.

Và cũng có những năm dài đến lạ, dài bởi những lần mệt mỏi, hoang mang, và những khoảnh khắc mình phải tự học cách đứng vững một mình.

Hôm nay, mình muốn dành một chút thời gian để nhìn lại năm vừa qua – không phải để kể về thành công hay thất bại, mà để lắng nghe những gì mình đã đi qua, những điều mình đã mất, đã được, và những thay đổi âm thầm mà có thể chính mình cũng chưa từng gọi tên.

Đây không phải là một bản tổng kết hoàn hảo,
mà là một cuộc trò chuyện thật lòng với chính mình.

Nếu bạn đang ở cuối một năm nhiều cảm xúc, mình hy vọng tập podcast này sẽ là một góc nhỏ để bạn ngồi lại, nhẹ nhàng nhìn lại hành trình của mình, và nhận ra rằng: 
Chỉ cần bạn còn ở đây, thì bạn đã rất kiên trì rồi.   

Mời bạn qua podcast để nghe tập phát sóng này nha💓

  • 0 Comments

 


Có những ngày cuối năm, mình bỗng thấy lòng mình chậm lại. Không còn muốn chạy theo điều gì nữa, chỉ muốn ngồi xuống, nhìn lại một năm đã đi qua. Người ta hay dọn nhà trước Tết. Còn mình, mình chọn dọn lại lòng mình. Hôm nay, mình muốn kể cho bạn nghe về một điều rất quen, nhưng không phải lúc nào cũng dễ làm, đó là: ngẫm và buông.

Ngẫm là ngẫm lại một năm vừa qua đã trải qua những gì, được gì, mất gì và trả giá cho điều gì. Buông là buông những điều không như ý, những điều cố với mà không thể được hoặc cũng có thể là buông chính những kỳ vọng trong lòng...


🌿 1. Ngẫm – nhìn lại một năm của chính mình

Năm vừa rồi, mình đã sống như thế nào nhỉ?

Có những ngày mình nghĩ rằng mình ổn. Nhưng thật ra, chỉ là mình đã quen với việc chịu đựng. Mà bản thân lại hiểu lầm rằng mình đang học nhẫn nhịn đúng cách. Mình quen với việc phải mạnh mẽ, phải cố gắng, phải không được yếu đuối. Mình quen với việc đặt kỳ vọng rất lớn vào bản thân, rồi tự trách mình khi không đạt được điều đó.

Có lúc, mình tự hỏi:
Từ bao giờ mà mình trở nên nghiêm khắc với chính mình như vậy?

Mình ngẫm lại, hóa ra suốt một năm qua, mình đã đi rất xa. Không phải lúc nào cũng đúng hướng, nhưng ít nhất, mình đã không đứng yên.

Đầu năm 2025 thì mình có những trăn trở nhất định về công việc. Mình nghĩ xem có nên tiếp tục với nó hay không? mình có nên tiếp tục cố gắng hay là chuẩn bị con đường rẽ hướng mới cho bản thân. Mình nghĩ rất nhiều về công việc, bởi lẽ nó chưa ổn như mình muốn. Mình nghĩ rằng, có thể mình đang kỳ vọng quá cao nhưng không hẳn. Một công việc chỉ đáp ứng cho mình địa lý gần nhà, và một vài đồng nghiệp xung quanh hỗ trợ tốt. Nhưng yếu tố căn bản như cần người dẫn dắt mình và cần một mức lương đủ cho mình trang trải nó đang rất "khó khăn và chông chênh" với mình. Mình chưa có duyên với một người sếp đủ thấu hiểu và lắng nghe, chưa có duyên với sếp giỏi đến mức không sợ nhân viên giỏi hơn, và cũng chưa có duyên với việc áp lực nhưng mang cho mình tài chính tốt. Tất cả rất hỗn loạn và rất khó với mình, mình nửa muốn ở, nửa muốn rời đi. Làm một phép trừ của sự hài lòng - không hài lòng thì không ổn nó nhiều hơn. Và mình không cố chấp nữa, mình nghĩ mình sẽ rời đi sớm thôi... Không thể tiếp tục ở lại một nơi khiến cho mình dừng chân lại quá lâu như thế này.
Hmm... nhưng có vẻ là chưa tới lúc thì phải, sau nghỉ tết mình đạt thành tích cao nhất miền Bắc, doanh số đem về 203%, quá sức tưởng tượng của bản thân và những người cùng đồng hành. Ai đó cũng nghĩ năm nay mình sẽ phất, mình sẽ rực rỡ hơn rất nhiều vì mới đầu năm đã như vậy. Ôi đời không như là mơ, đó là thời điểm sáng nhất của mình, kể từ những tháng sau đó thì biên độ đạt KPI của mình giảm dần đều. Cho đến tháng 6, tháng mình biết mẹ mình bị ốm, mẹ mình đi khám bị chuẩn đoán là u tuyến giáp. Mẹ mình bị từ lâu lắm rồi, nhưng đi khám bác sỹ đều nói là u lành. Giữ thói quen đi khám và kiểm tra định kỳ, lần này mẹ mình được bác sỹ chỉ định phải mổ và cắt khối u đó đi, vì nó đang di chứng sang tế bào ung thư rồi. Thời điểm đó nói thật là giai đoạn khó khăn nhất của mình. Khi bố vừa phải đi công tác xa nhà, em gái ở nhà thì chậm chạp, mẹ thì ốm đau, và mình thì lại ở quá xa. Mình chỉ nghĩ rằng muốn buông hết tất cả, mình muốn về nhà với mẹ. Lúc ra được cái suy nghĩ đó, mình phải mất tầm 2 tuần sau. Khi mẹ mình xuống Hà Nội để thăm khám và đăng ký mổ, phải xuống nhà trọ mình ở. Trọ lúc ý rất tồi tàn và chỉ là dùng tạm mà thôi, phòng ốc cũ kỹ, ẩm mốc, khô là sẽ bụi rơi lả tả xuống, xong nhiều cái không ổn và tiện nghi. Chỉ okay là khi mình cần nó đã xuất hiện, chủ nhà cũng rất tốt cho mình thuê với giá rẻ. Nằm trong chăn mùa đồng quấn chặt người mà mình vẫn cảm nhận được gió rít qua cửa, lúc ý mình đã biết rằng đây chỉ là phương án tạm, mình không thể ở đây lâu. Kèm khi đó nó là thời điểm bùng nổ của cảm xúc, mình phát điên và phát rồ vì người ở cùng mình không ý tứ trong vấn đề vệ sinh, không biết điều và quan trọng là mình cũng bị ức chế từ lâu lắm rồi mình không nói, mình nhịn vì bản thân mình còn yếu tài chính. Ra riêng phải tự lo cuộc sống, không ai share bill hàng tháng, xong công việc thì lại bấp bênh như thế này, đúng là một bước đi không có điểm tới. 
...
Tiếp theo nhớ vào nghe podcast phần sau nhé, mình muốn chia sẻ nhiều hơn là gõ chữ hẹ hẹ hẹ😆


🤍 2. Ngẫm về những mối quan hệ

Trong năm qua, có những người đã ở lại.
Và cũng có những người đã rời đi.

Có những mối quan hệ từng rất thân, từng nghĩ rằng sẽ đi cùng nhau rất lâu.
Nhưng rồi, bằng cách này hay cách khác, chúng mình cũng dần xa nhau.

Ngày trước, mình từng buồn rất nhiều vì những điều đó.
Mình nghĩ rằng, nếu mình cố gắng thêm một chút, nếu mình nhẫn nhịn thêm một chút, mọi thứ sẽ khác đi.

Nhưng rồi, mình nhận ra một điều:
Không phải ai rời đi cũng là mất mát.
Đôi khi, đó là cách cuộc đời giúp mình nhẹ lòng hơn.


🌧️ 3. Ngẫm về những điều chưa trọn vẹn

Có những kế hoạch mình chưa kịp làm.
Có những ước mơ mình vẫn để đó.
Có những lời mình chưa kịp nói.

Mình từng trách bản thân vì chưa đủ giỏi, chưa đủ nhanh, chưa đủ tốt.
Nhưng khi nhìn lại, mình chợt hiểu ra rằng:
Mình đã đi rất xa so với điểm bắt đầu.

Có lẽ, điều mình thiếu không phải là năng lực, mà là sự dịu dàng dành cho chính mình.


🍃 4. Buông – thả lỏng những điều không còn phù hợp

Buông nghe thì dễ, nhưng làm thì khó.

Mình từng nghĩ rằng, buông là bỏ cuộc.
Nhưng càng lớn, mình càng hiểu:
Buông không phải là từ bỏ, mà là chọn điều xứng đáng để giữ lại.

Mình bắt đầu học cách buông những kỳ vọng quá lớn vào bản thân.
Cho phép mình không hoàn hảo.
Cho phép mình có những ngày yếu lòng.
Cho phép mình chậm lại mà không thấy tội lỗi.

Mình học cách buông những mối quan hệ khiến mình tổn thương.
Không níu kéo những người không còn muốn ở lại.
Không cố gắng chứng minh giá trị của mình với bất kỳ ai.

Và mình cũng học cách buông những cảm xúc tiêu cực:
So sánh, tự trách, áp lực phải giống người khác.

Mình nhận ra rằng:
Mình không cần trở thành ai khác. Chỉ cần trở thành một phiên bản dễ thở hơn của chính mình là đủ.

Có một điều mình hiểu rất rõ ở cuối năm này:
Buông không làm mình mất đi điều gì cả. Ngược lại, buông giúp mình có chỗ cho những điều mới.

Khi mình buông bớt kỳ vọng, mình giữ lại sự bình yên.
Khi mình buông bớt những mối quan hệ không còn phù hợp, mình giữ lại sự tôn trọng bản thân.
Khi mình buông bớt những áp lực, mình giữ lại niềm vui rất nhỏ trong cuộc sống.

Có lẽ, trưởng thành không phải là có thêm thật nhiều, mà là biết bỏ bớt những điều không cần thiết.


🌸 5. Kết – lời nhắn gửi đầu năm

Cuối năm, mình không mong mình giỏi hơn ai.
Mình chỉ mong mình nhẹ lòng hơn hôm qua một chút.

Nếu bạn đang nghe tập podcast này, mình hy vọng bạn cũng có thể dành cho bản thân một khoảng lặng nhỏ, để ngẫm lại những gì đã qua, và buông bớt những điều khiến bạn mệt mỏi.

Năm mới, mình không chúc bạn thành công rực rỡ, mình chỉ chúc bạn đủ dịu dàng với chính mình.

Cảm ơn bạn đã lắng nghe. Cảm ơn bạn đã ở lại với những câu chuyện rất thật của mình.

Hẹn gặp bạn trong những tập tiếp theo của series Tết 2026 nha💓💓💓


  • 0 Comments



Cuối năm, ai cũng bận rộn với công việc, kế hoạch, những cuộc gặp gỡ.
Nhưng giữa những bộn bề đó, có lẽ điều chúng ta quên mất nhiều nhất là dừng lại để hỏi mình:
Năm vừa rồi, mình đã sống như thế nào?

Có những năm, mình đi qua không phải bằng chiến thắng, mà bằng sự kiên trì.

Kiên trì thức dậy mỗi sáng dù lòng còn mệt.
Kiên trì tin vào bản thân dù kết quả chưa như mong đợi.
Kiên trì ở lại với ước mơ, ngay cả khi đã từng nghĩ đến việc buông tay.

Tết Bính Ngọ 2026, mình chọn nhìn lại một năm không chỉ bằng thành tựu, mà bằng những đoạn đường đã đi qua – những lần vấp ngã, những khoảnh khắc hoài nghi và cả những ngày lặng lẽ mà ít ai nhìn thấy.

“Kiên trì để nở hoa” không phải là câu chuyện của người luôn mạnh mẽ, mà là câu chuyện của người đã từng yếu lòng nhưng vẫn chọn không bỏ cuộc. Bởi đôi khi, điều đáng tự hào nhất không phải là mình đã đi được bao xa, mà là mình vẫn còn ở đây – và vẫn chọn tiếp tục.

Nếu mỗi người đều là một hạt giống, thì năm qua chính là mùa đất cằn khó nhọc.
Và mùa xuân này, mình tin, những ai đủ kiên trì… đều đang chuẩn bị cho khoảnh khắc nở hoa của riêng mình.

Hãy đồng hành cùng mình xuyên suốt seri tết này nhé! Chúc bạn một năm mới bình an💓

  • 0 Comments
Bài đăng cũ hơn Trang chủ

Nhãn

  • 12 ơi! Có gì muốn nói?
  • Bạn vàng hay bạn than?
  • Bức thư của bạn
  • Câu chuyện
  • Độc giả chia sẻ
  • Gà mờ đi làm
  • Luật hấp dẫn
  • Series Tết 2022
  • Series Tết 2023
  • Series Tết 2024
  • Series Tết 2026
  • Sinh viên
  • Tâm trạng
  • Thanh và những trải nghiệm
  • Tình yêu

About me

a


Thanh Lê

"Do you smile today?.

Try to keep your smile because your life is beautiful, right!”


Follow Me

  • Facebook
  • instagram

Banner spot

Bài viết gần đây

Labels

12 ơi! Có gì muốn nói? Bạn vàng hay bạn than? Bức thư của bạn Câu chuyện Độc giả chia sẻ Gà mờ đi làm Luật hấp dẫn Series Tết 2022 Series Tết 2023 Series Tết 2024 Series Tết 2026 Sinh viên Tâm trạng Thanh và những trải nghiệm Tình yêu

instagram

Template Created By : ThemeXpose . All Rights Reserved.

Back to top