Blog tôi viết, tôi tâm sự

  • Trang chủ
  • Chủ đề tôi viết
  • _Câu chuyện
  • _Tình yêu
  • Podcast
  • Bức thư của bạn



Tối hôm qua, khi mình mới thực hiện xong thời thiền kéo dài 30 phút, tự nhiên bạn mình nó quay sang nói một câu làm mình vương vấn đến tận bây giờ

"Mình hết thanh xuân rồi đấy!"

"Hả... cái gì cơ, ý mày là sao?"

"Thì sắp ra trường rồi còn gì, còn đi học nữa đâu... kèm theo tiếng thở dài và ánh mắt nhìn xa xăm"

....

Đã từ bao giờ, hai từ "Thanh xuân" đã gắn liền với học đường, gắn với những năm tháng tuổi trẻ, sôi nổi, nhiệt huyết, hiếu động và hoạt bát. Qua những câu chuyện học hành chăm chỉ, nỗ lực đạt thành tích mà mình mong muốn cho tới những mối tình yêu thơ mộng chớm nở. Những ánh mắt rung động, xao xuyến khi nhìn vào người mình yêu thích, đôi tai thêm dày khi lắng nghe được nhiều người hơn, đôi tay thêm cái vết chai nhỏ vì viết lách quá nhiều... Tất cả đều là thanh xuân và mình tự hỏi

"Thanh xuân của mình tới đâu rồi nhỉ?"

Tại sao lại tới đâu rồi mà chưa phải là kết thúc. Vì mình nghĩ, chúng ta khi còn sức khỏe, còn ý chí, còn phấn đấu thì khi đó ta vẫn còn THANH XUÂN. Bởi chúng ta không thể đánh giá kết quả của một người thông qua tuổi đời phải không nào? Có phải cứ nhiều tuổi rồi là ý chí mất đi, chai lì cảm xúc, lười nản, chán chường mọi điều... Đâu phải như vậy, nếu thế thì trên thế giới sẽ không có chỗ cho những bậc tỷ phú, vĩ nhân như bây giờ. Tất cả chỉ là sự hình thành trong ý nghĩ và tư duy của bản thân mình mà thôi, mình nghĩ như thế nào thì nó chính là như thế đó. Vì thế nên cẩn trọng trước mọi điều mình nghĩ, mình làm và mình chia sẻ, biết đâu nó lại đang vô tình thu hút điều gì đó tới cuộc sống này.

Tháng 5 gần tới rồi, chỉ nửa tháng nữa thôi, cái nóng bắt đầu đén, mùa hè cũng dần được nhận biết rõ ràng hơn qua những cái nắng gắt, tiếng ve kêu và hoa phượng nở. Mùa mà những cô bé, cậu bé học trò sẽ không bao giờ quên được, mùa của cuộc sống mới sắp bắt đầu. Như những chim sẽ bay về phía Nam vào mùa đông để tránh rét, thì những sĩ tử như chúng ta thì sẽ vận dụng tất cả các kiến thức, kinh nghiệm và sức lực để tham dự cuộc thi cao khảo (nếu nói như bên Trung Quốc) hay ở Việt Nam là thi THPTQG, một kỳ thi vô cùng quan trọng, nó như là tấm vé thông quan. Tấm vé ấy có thể đưa bạn tới các vùng, khu vực hoàn toàn mới, nhiều thứ thú vị và trải nghiệm hoặc cũng có thể đưa bạn tới nơi mà bạn không hề mong muốn. Ai cũng muốn mình có một tấm vé tốt nhất, như đi xem phim vậy, vị trí ngồi đẹp cũng khiến bản thân hoan hỷ, vui vẻ và cảm xúc tâm trạng tốt hơn.

Nhưng để mà nói trắng ra thì có phải ai cũng đủ năng lực để dành được tấm vé tốt nhất đâu. Hoặc có thể người ấy đủ năng lực nhưng thiếu chút cơ hội, hay là vì một lí do gì đó khi tấm vé cầm được rồi nhưng vẫn lẳng lặng cất gọn ở một vị trí nào đó trong ngôi nhà của mình. Mình biết thời gian này các em học sinh cấp 2 và đặc biệt là cấp 3 chuẩn bị thi đại học sẽ có những cảm xúc tương tự mình như thời xưa. Bây giờ bắt đầu vào cái giai đoạn mông lung, vô định, thất vọng và cả sự bất lực. Các bạn ấy bắt đầu dễ sinh sự, cáu giận vô cớ, bắt đầu thấy ăn không ngon, ngủ không yên, hay nghĩ về tương lai, hay thất vọng về những việc mình đã làm trong quá khứ và cả những việc hiện tại làm chưa tới đâu cả. Một vòng luẩn quẩn rối tung, rối mù mà không biết chải gỡ ra từ đâu trước. 

Bắt đầu nhận thức được việc này rồi thì mới lao đầu đi kiếm tìm đáp án ở mọi nơi, chỗ nào đông là chỗ ấy có mặt. Mạng truyền thông hiện đại, tìm kiếm những câu chuyện của người trẻ tuổi nào đó, đọc về một thành tích nổi bật của một ai rồi lấy đó làm động lực cho chính bản thân mình,... Nhưng sau mỗi lần đó, mình hỏi thật nhé: "Bạn có thực sự ổn không?"

Hôm nay, mình viết bài này trong tâm trạng và cảm xúc của một cô gái 22 tuổi. Khác với năm 17 thiếu niên đó, mình bắt đầu có những suy nghĩ khác về cuộc sống, bắt đầu nhận thức và chịu trách nhiệm với việc mình đang làm, bắt đầu... tất cả chỉ là bắt đầu. Đời người trung bình 80 tuổi thì mỗi một chặng khoảng 10 năm thì lại có một dấu mốc mới, luôn bắt đầu và không ngừng cho tới khi chúng ta rời đi. Vì thế, hiện giờ mình không còn cảm thấy quá lo lắng về tương lai, không quá suy về quá khứ mình đã làm những gì để khiến bản thân có kết quả như ngày hôm nay nữa. Mình chỉ tập trung vào hiện tại, hiện tại mình đặt mục tiêu rõ ràng và thực hiện lần lượt từng điều như đã lên rõ. 

Hồi xưa mình rất sợ già, sợ xấu, sợ không có ai chơi cùng, không ai đồng hành cùng. Nhưng giờ thì mình sợ mình không có sức khỏe, không có ý chí và không có kiến thức, trí tuệ. Mình đặt khái niệm THANH XUÂN khác với bạn của mình. Mình nghĩ, nếu mình còn ước mơ, còn muốn thực hiện, còn nhiệt huyết thì khi ấy mình vẫn còn thanh xuân, thậm trí thanh xuân này còn phơi phới, mạnh mẽ và nồng nhiệt hơn thuở trước. Vì mình biết mục đích của mình là gì, mình đang làm gì, mình sẽ trở thành như thế nào và mình thời điểm này đủ điều kiện thuận lợi để thực hiện nó. Chỉ là chặng đường đến với đích sẽ có nhiều thử thách, khó khăn riêng, và mình vượt qua nó như thế nào để tới đích mà thôi.

Ngồi ngẫm tự nhiên nghĩ về tuổi niên thiếu quá nhiều, mình có mở một vài bản nhạc hoa ngữ ra để nghe. Vì ngôn tình cũng bắt đầu từ đó và mình rất yêu thích âm nhạc và văn học của Trung Quốc. Tình cờ, lướt phần bình luận, mình có đọc được một cmt như thế này!



Bạn nào đọc thì có thể thấy rõ các cmt mình chụp hình lại, nhưng đối với các bạn thính giả thì mình sẽ đọc nó lên cho các bạn nghe. Khi đọc xong các cmt ấy, mình mới nhận ra rằng thì ra cũng có nhiều người, nhiều bạn trẻ nhiệt huyết, máu lửa nhưng trong lòng cũng đầy tâm trạng giống như mình. Có ai biết được ngày mai thế nào đâu, học tài thi phận, có thể chuyện này mình cố gắng hết sức rồi nhưng kết quả không như mong muốn. Cái chúng ta có thể làm để trấn an bản thân đó là luôn TIN TƯỞNG VÀ HY VỌNG. Tin rằng mình đủ trân thành thì sẽ có được kết quả mong muốn, tin tưởng mình cố gắng, nỗ lực đủ nhiều, đủ lâu thì chắc chắn sẽ nhận lại quả. Đã gieo rồi thì phải nhận lại, không có mất đi được thứ gì cả.

Qua đây, mình cũng nhận ra rằng: "Thực ra, bản thân mình không quá tệ như mình hay áp đặt vào chính mình. Mình vẫn còn có một tâm hồn hướng thiện, biết quan tâm, chia sẻ và tích cực". Mình thấy yêu bản thân thêm nhiều hơn, mình trân trọng từng khoảnh khắc hơn và mình cũng yêu các bạn như thế. Bạn có thể xem đây là một cách, một phương pháp để giải tỏa bằng âm nhạc. Khi buồn, khi suy, khi u sầu có thể tĩnh lại ngồi nghe một bản nhạc thì quả thực là tốt rồi. Ít ra, bạn có thể vực lại được bản thân mình thông qua những giai điệu, tiết tấu của bản nhạc. Bạn đừng nghĩ quá nhiều, âm nhạc bạn nghe có thể là bất cứ giai điệu nào, bất cứ bài nào bạn thích. Nghe nhạc buồn, không lời cũng được nhưng cái quan trọng là hay nhận biết, hãy quán sát hơi thở của mình, âm thanh, tiết tấu của bản nhạc. Sau khoảng 15-30p mình tin là bạn sẽ ổn định lại tinh thần được đó. Không tin thì làm thử xem thế nào nhé!

Quay lại trả lời bạn mình, mình có nói với nó rằng: "Nếu thực sự thanh xuân đã chuẩn bị hết thì bây giờ nghĩ cách để níu giữ nó lại, càng lâu càng tốt, lo lắng có ích gì"

Mình muốn thế nào thì hãy làm như thế ấy, muốn thanh xuân đong đầy, trọn vẹn, nhiều màu sắc thì hãy dấn thân, hay mạnh dạn làm mọi điều mới, rèn cho bản thân tính kỉ luật, tinh thần trách nhiệm và tâm lý vững vàng. Đừng buồn khi mình làm kết quả chưa tới, đừng nản khi những gì mình chia sẻ chưa nhiều chiều sâu, cao siêu như những bạn khác,... Tất cả hãy xem như là cảnh để trải nghiệm, không quá vướng chấp, không mong cầu, không ước vọng cao lớn đắm chìm không lối thoát. Hãy nhẹ nhàng như nước và uyển chuyển, cho dù ở trong môi trường nào, cốc dựng méo hay tròn thì luôn đầy ắp, đong đầy và lặng lẽ, trong sáng.

Ở đời, có ai sống mà không có nỗi sợ, nỗi lo lắng đâu bạn! Quan trọng là hãy nhắc bản thân xem mục đích của mình là gì và nhớ dõi theo và cf nó thôi. Chúc thanh xuân của bạn nhiều ý nghĩa và màu sắc rực rỡ nhé!

-> Bài này đủ lượt tương tác nhiều cả blog và podcast thì mình sẽ lên nhiều hơn về thể loại này💓
  • 0 Comments




Hello xin chào bạn!

Chào mừng bạn đã đến với: "Blog tôi viết, tôi tâm sự"

Mình là Thanh Lê, tác giả của blog này

Đã lâu rồi chúng ta không gặp nhau trên phương tiện truyền thông như podcast hay là blog. Không phải mình không nhớ mà đơn giản hơn là mình dạo này cuối khóa rồi nên nhiều việc quá. Làm không xuể, một ngày 24 tiếng với mình thực sự là không đủ, không có thấm vào đâu hết. Mỗi sáng đi học, mỗi chiều đi làm, trưa nằm nghỉ có 30 phút, tối về ăn qua loa ít cơm, tắm giặt dọn dẹp cũng buồn ngủ mắt díu vào nhau luôn. Mình nhớ mình có rất nhiều điều hứa hẹn, chủ đề hay ho muốn chia sẻ với bạn, muốn kể cho bạn nghe những câu chuyện đến với mình mỗi ngày. À... dạo này mình còn muốn gặp gỡ tương tác với bạn nhiều hơn ví dụ như đi ăn uống, xem phim hoặc là đi dạo. Được thế thì còn gì bằng nhỉ, mình luôn welcome tất cả mọi người, tất cả các mối nhân duyên đến với mình và trân trọng từng khoảnh khắc khi ở cạnh mọi người, vì đối với mình đó chính là hạnh phúc.

Khoảng vài tuần trước, mình có nhận được một tin nhắn từ một người lạ gửi đến. Bấm xem thì ra là một người bạn thính giả theo dõi mình trên podcast và muốn kết bạn với mình để trò chuyện và hỏi mình một vài điều khi mình làm podcast như thế nào. Được mọi người kết nối và cùng học hỏi là một kết quả tốt mà mình đang hướng tới. Không hiểu sao mình lại muốn khoe với mọi người điều này, nhưng đó là niềm vui nho nhỏ của mình. Làm sáng tạo nội dung, chưa phải chuyên nghiệp hay quá nổi tiếng, nhưng chỉ cần trao gửi được một giá trị, một niềm vui nào đó tới bạn là mình vô cùng trân trọng và biết ơn. Thế nên là, mình luôn thường nói rằng, link fb cá nhân của mình ở đây hãy nhắn tin cho mình và kết nối bất cứ khi nào bạn cần nhé. Mình luôn ở đây dang rộng vòng tay, luôn lắng nghe và chia sẻ với bạn.

Okay không dài dòng lan man nữa, ngày hôm nay trong không khí của tiết đầu mùa đông (thật ra vẫn là thu). Ai cũng bồi hồi, xúc động và cảm thấy háo hức về một không khí mới, có thể là trường học mới, mối quan hệ mới và những sự kiện mới. Mình đã từng ở trong cảm giác ấy nên vô cùng hiểu, trong lòng cứ nhộn nhịp xôn xao khó tả lắm. Có một điều là, khi mình cảm thấy vui thì cảnh vật dường như cũng đẹp đẽ hơn mọi khi (bạn có thấy như thế không?). Mình dạo này hay dành thời gian đi loanh quanh đây đó, đi dạo hoặc đi xe một mình, ngồi chill chill ngắm này ngắm kia. Ngắm cây cối màu xanh tươi mát, ngắm đường phố đông đúc người qua, ngắm những cặp đôi có tình yêu cháy bỏng, ngắm những cụ già đi tập dưỡng sinh, và hòa quyện nụ cười cùng những thiên thần bé nhỏ mới tan học về. Cuộc sống được mấy khi ta ngồi lại nhìn ngắm những khoảnh khắc tươi đẹp ấy nhỉ?

Đẹp là thế, nhưng thật ra bên trong có nhiều thứ lộn xộn, ngổn ngang chưa trật tự sắp xếp. Hoặc đôi khi còn có cả những thứ mình bất lực trước nó không thể thay đổi được. Ví dụ là gì á, không cần ví dụ vì nó chính là câu chuyện của mình. Hôm nay chuyên mục mình muốn chia sẻ đó là những bức xúc khó nói. Chúng ta cùng bắt đầu luôn nhé!

...............................

Mình trong 2 tháng gần đây không có ra bài viết nhiều, vì mình đang vướng những thứ gọi là mớ hỗn độn cuộc sống, những sợi dây không thể thiếu và nó đang buộc mình rất chặt. Đó là học hành, công việc, bạn bè và tài chính. Mình chia sẻ về điều này rất nhiều qua các podcast áp lực cuộc sống hay tâm sự vô cùng nhiều. Nhưng mình khẳng định rằng, không lần nào giống lần nào cả, mỗi một lần mình nói lên lại là một điều mới, mình chưa từng trải qua, chưa có bất cứ một sự chuẩn bị nào cả. 

Việc học của mình hiện tại chưa có nhiều biến động, bởi sao á, vì mình dạo này lười cực kỳ. Chả học hành gì cả, đi học trên lớp ngồi đến hết tiết rồi về. Về nhà chỉ học hay điểm qua lại kiến thức một vài môn mình thích, còn môn nào không thích thì nghỉ luôn khỏi phải bàn cho mệt đầu. Kỳ này mình không được học một thầy cô nào trong trường cả, chỉ học các thầy cô mời trường ngoài hoặc các thầy cô đã về hưu. Không biết mọi người cùng đi học cảm nhận sao nhưng riêng mình thì mình thấy không hề thích một chút nào. Nó cũng tùy vào từng người nhưng điều mình cảm nhận được từ các thầy cô trường ngoài là dạy không nhiệt và hết mình, ngồi 1 chút là nghe điện thoại mấy lần, dạy không tập trung, dạy xong vẫn không hiểu gì. Lại còn có sự vô lí không tưởng (vô lí thế nào mời mọi người join podcast nghe mình tâm sự nhé!) mình đánh máy không kịp tốc độ nghĩ của mình nữa rồi.

Chúc bạn luôn bình tĩnh trước mọi thứ!

  • 0 Comments

 






  • 0 Comments


 


Hello xin chào bạn!


Chào mừng bạn đã đến với: "Blog tôi viết, tôi tâm sự"


Mình là Thanh Lê tác giả của blog này.


Một tuần trôi qua rồi và chúng ta tiếp tục được gặp lại nhau, chào nhau với câu chào thân thương. Hy vọng ngày hôm nay của bạn thật vui vẻ và an lạc nhé. Hôm nay mình sẽ tiếp tục nói về một chủ đề khá là hay, mình nghĩ nó hay bởi vì có thể nó sẽ giúp ích cho bạn về đối nhân xử thế, cách giao tiếp và quan trọng hơn đó là được mọi người tôn trọng.


Vấn đề được trình bày ngày hôm nay đó là "thái độ". Nó cực kỳ quan trọng mọi người ạ, không thể ngó lơ đi được đâu. Việc thành hay bại nó cũng nắm giữ then chốt đó. Trước khi vào thì mình sẽ kể cho mọi người một câu chuyện ngắn về nhóm học của mình. Hihi lần nào cũng là kể chuyện rồi mới nói, có khi nào nói xong mới kể chuyện được không nhỉ. Cách đó mình chưa có viết bao giờ, nhưng mình sẽ thử vào ngày nào đó. Còn hôm nay chỉ là viết theo thường lệ thôi nhé.


Khi học ở đại học các bạn sẽ được thầy cô phân chia và làm việc nhóm rất là nhiều. Học một môn ít nhất bạn sẽ được phân nhóm làm bài tập 1 lần hoặc nhiều hơn tùy thời lượng cũng như là cách thức học như thế nào. Có những môn có thể làm thuyết trình liên tục nhưng có những môn thì ngược lại. Vấn đề chung là chúng ta sẽ thường xuyên được "kết nối" với nhau bởi bài tập cô giao. Mình thì đang làm nhóm trưởng cho một nhóm nhỏ, đây là lần làm bài chung thứ 2 của nhóm mình. Trải qua lần thuyết trình đầu tiên, nhóm mình được cô nhận xét khá tốt và trình bày nội dung chu đáo, chi tiết, bắt mắt. Điều đó làm mình rất vui. Cũng đúng thôi, được khen thì phải vui chứ còn gì nữa. Nhưng lần này thì khác, vui hay không mình cũng chưa đoán được. Lần nào làm việc nhóm cũng vậy, là một người trưởng nhóm, mình luôn biết cách phân chia các thành viên ra làm nhiều ban nhỏ để dễ quản lí. Nó thường là 3 ban sau: ban nội dung, ban làm slide và ban MC thuyết trình. Mọi thứ rõ ràng và mọi người rất hài lòng với mình về cách làm việc đó. Trong mỗi ban mình sẽ chọn một thành viên "uy tín" nhất để làm trưởng ban.


Lần trước mình có trong ban MC rồi thì lần này mình phải thay đổi và các thành viên nhóm cũng thế. Trước làm rồi thì giờ phải làm cái khác để thay đổi cũng như là nhường cơ hội cho các thành viên còn lại. Giờ mình chuyển sang ban làm slide và có một vấn đề như sau. Ban này có 3 thành viên đã bao gồm cả mình, khi nhận được nội dung của ban nội dung chuyển sang thì chúng mình bắt đầu làm việc. Mình đã phân việc cụ thể và rõ ràng cho từng thành viên ban mình rồi. Và có một bạn đã làm xong và gửi cho mình rất sớm. Mình đánh giá khá cao cái tinh thần và ý thức của bạn ý. Nhưng có một vấn đề là bạn này làm rất ẩu, cẩu thả và trình bày cũng không được đẹp mắt. Mình có góp ý những chỗ chưa được và cần sửa cho bạn. Đương nhiên là với tinh thần đóng góp và xây dựng, mình không có chê, có trách hay là nói với chiều hướng tiêu cực. 


Rồi không hiểu sao bạn này vùng lên luôn khi mà nhận tin nhắn. Trả lời mình với một giọng điệu rất thái độ và bảo thủ. Mình không tiện để chụp và chia sẻ đoạn tin nhắn nhưng nội dung đại khái như sau. Mình có nói bạn điều chỉnh lại form chữ mỗi slide vì nó đang không đồng nhất; trang nhiều chữ, trang ít chữ, bố cục chưa đều; màu chữ khác nhau, độ giãn chữ cũng như thế; hình ảnh chưa được chỉnh sửa phù hợp;... sau đó mình có chỉ và điều chỉnh phương án cho bạn ý. Thế rồi bạn ý trả lời rất dài như sau, form chữ không hề chỉnh một chút nào vì mẫu slide tải trên mạng nó như thế, tại sao bạn trình bày dài nhiều chữ bởi vì lần trước có nhóm trình bày nhiều chữ, cô khen nên bây giờ mới làm như vậy. Chốt lại một câu cuối cùng đó là bạn ý không hề "lười".


Ủa rồi sao???


Mình đã nói gì làm bạn ý nghĩ rằng mình đang chê trách. Nói giọng bảo thủ như kia là thế nào vậy? Rồi bạn trả lời vậy ai trả lời lại bạn? Rồi có sửa hay là bốc hơi khỏi nhóm?


Mình thì nói thế thôi chứ mình rất kìm chế cảm xúc. Mình không muốn nặng lời với bất kỳ ai bởi vì chính bản thân mình cũng không thích điều đó. Mình cũng có nhắn lại và trao đổi mong bạn hiểu. Dòng tin nhắn cuối cùng bạn ý còn chưa đọc mọi người ạ. Có lẽ xong lần này mình cần phải xem xét lại các thành viên của nhóm, lọc đi những thành viên không phù hợp. Mình sẽ cảm thấy rất mệt khi mà chạy theo để giải thích một cái vấn đề rất nhỏ cho một người, trong khi người ấy không muốn tiếp thu, cãi cùn và thái độ. Cái nết nó quan trọng lắm nha mọi người ạ.


Làm việc ai cũng như vậy thôi. Ai cũng muốn được khen, không ai muốn bị chê cả. Nhưng trước khi nghe lời khen thì bạn cũng cần phải biết lắng nghe và sửa đổi. Bạn nghĩ cách của bạn làm tốt, bạn ok thì người khác họ cũng nghĩ như vậy. Không có sự thỏa thuận và quan điểm chung thì rất khó làm việc lâu dài. Mà đây không phải là việc của riêng ai, việc của cả nhóm, cả một tập thể và mục đích chung là tập thể. Mình nên làm nhiệm vụ tròn với trách nhiệm và bổn phận của mình. Thói bảo thủ sẽ giết chết bạn nếu để nó về lâu về dài.


Bạn còn nhớ cái trường hợp thái độ lồi lõm mà phần trước mình viết không?. Cái thái độ như vậy mình nói thật đến trong trường học bao dung, thấu hiểu nhau còn không chấp nhận được thì ra ngoài công ty làm việc, bạn làm việc dựa trên hợp đồng. Nếu cảm thấy không ổn thì có thể bị xa thải hoặc nghỉ việc bất cứ lúc nào. Các nhà tuyển dụng bây giờ người ta cũng muốn chọn người có thái độ tốt hơn là người giỏi chuyên môn mà thái độ không ra gì.


Phần hôm nay đến đây thôi, mình chỉ muốn mọi người hãy lấy nó làm bài học cho mình. Để có một tương lai tốt đẹp hơn. Nếu như có phần sau thì mình sẽ chia sẻ về cách giải tỏa nỗi ức chế khi gặp những loại người như kia nhé.


Chúc bạn một ngày vui vẻ!






  • 0 Comments




Ngồi nghĩ cái tiêu đề này xong, lúc đánh máy để viết thì lại không biết viết gì mọi người ạ, nghĩ cũng ơi là lạ. Rồi nghĩ xong việc mình không biết viết gì thêm thì làm thế nào bây giờ nhỉ? Chẳng lẽ lại ngồi không à?


Tối hôm qua mình mới check lại một lượt các bài có lượt nghe nhiều nhất. Mọi người biết sao không? Các bài chủ đề tình yêu mình viết rất rất là nhiều lượt tương tác. Nhiều lúc không hiểu luôn ý, hầu như các bài đó mình chỉ nói về cảm nhận và ước mơ là nhiều. Không có nhiều kiến thức và quá nhiệt vào đó như những bài khác. Kết quả nó mang lại khiến mình thực sự ngỡ ngàng. "Tình yêu mùa thu" chưa bao giờ làm mình thất vọng từ khi phát sóng đến bây giờ.


Các bài đó lại là những bài đợt đầu mình viết, mình edit nên chất lượng nó còn không được tốt, có thể âm thanh nhỏ, nhạc quá to chẳng hạn. Nhưng được mọi người ủng hộ và quan tâm khiến mình cảm thấy cần phải làm thêm điều gì đó để làm "tình yêu" thêm màu sắc và rõ nét, đẹp đẽ hơn.


Hôm nay nói về tình yêu đi...


Tại sao lại là chạy đâu cho khỏi nắng? Ý nghĩa nó đem lại là gì? Không hiểu cho lắm về tên chủ đề ư? Bạn nghĩ sao?


Cứ coi như tình yêu hôm nay như là bộ cuốn truyện ngắn hài hước đi. Nó liên quan đến chính bản thân mình và cực kỳ hài hước theo cách chẳng giống ai, cũng chẳng đâu vào đâu cả. Diễn tả nó khó lắm, đọc bài rồi tự cười nhé! Hy vọng nó sẽ giúp bạn xả stress hoặc vui lên cũng được.


Part 1: Chuyện đi "hiến máu nhân đạo"





Một ngày bình thường, mình mới up xong một video luyện tiếng anh lên trên trang cá nhân facebook. Đây là cái nơi mình hay đăng tải ảnh, video bản thân lên đó. Thể hiện phong cách cũng như là cách nói chuyện hài hước, có lẽ vì thế nên vô tình đã thu hút một vài người nào đó mình cũng không rõ. Thường mình chỉ biết đến những ai hay tương tác bài của mình, còn lại những người lặng thầm thì mình không thể nào biết được.


Và vào tối đó, khi mình ngồi check bình luận để trả lời mọi người thì bỗng nhiên có một tin nhắn tại mục người bạn mới. Mình mở ra thì biết là tin nhắn từ một người mình vừa mới chấp nhận kết bạn không lâu, tầm 1-2 ngày trước đó thì phải. Cũng lịch sự chào hỏi lại và bắt đầu làm quen như mọi khi. 


Anh này là một người tầm 27-28 tuổi gì đó, nhắn một lúc thì mình biết là anh ý có khen mình về khả năng tiếng anh cũng như là sự tự tin bản thân trên facebook. Anh ý cũng có đề cập đến việc làm thân với mình...


Đây mới mới là phần quan trọng, mình phải tách đoạn ra để nhấn mạnh nó. Anh ý biết là trường mình có chương trình tổ chức hiến máu nhân đạo và anh ý có hỏi mình về thời gian cũng như là cách để đăng ký hiến máu tại trường mình như thế nào. Mình thì mình không có trong CLB đó nhưng mà mình lại chơi thân với bạn phó chủ nhiệm câu lạc bộ. Không hiểu sao mình lúc đấy nhiệt tình quá, mình lại đi hỏi thông tin từ bạn phó chủ nhiệm đó và trả lời ngược lại cho anh ý. Không hiểu sao á... có lẽ là được hôm trời mát nên thế hoặc là cảm động trước một người có trái tim nhân hậu đi. Mình thì không đủ tiêu chuẩn hiến máu, mình huyết áp thấp nên cũng sợ, nhưng nếu được hỗ trợ hoặc giúp ai đó về hiến máu thì mình sẽ không từ chối. Thường thì những việc không liên quan cũng như không nằm trong tầm hiểu biết của mình thì mình sẽ không có tham gia trực tiếp, ví dụ như việc này mình có thể cho anh ý địa chỉ liên lạc với bạn phó kia và anh ấy có thể hỏi để rõ ràng và được hỗ trợ tốt hơn. 


Xong thông tin chính rồi, câu chuyện chưa dừng lại ở đây. Nó kéo dài ra đến tận bây giờ... Sau đó anh này có hỏi một số thông tin của mình như tên, tuổi, học ngành gì, việc như thế nào mà học ngoại ngữ rồi khen ngợi một số điều khác nữa. Nhưng mà bạn biết không, mình thấy nó rất là lố lăng, mình cảm thấy không thích cái cách nói chuyện này. Chưa thân đến cái mức hỏi đủ thứ liên quan đến người ta, người thân quen có khi còn chưa hỏi như thế. Mình chọn cách tìm việc nào đó bận để khỏi phải trả lời, thì ông này nói mình là:


"Em khá thú vị"


Ủa alo.... mọi người ơi, tưởng tượng đi, một người chưa từng trải qua tình trường như mình, cũng chưa có nói chuyện quá thân với một người mới quen như thế này rồi người ta nói "thú vị" là sao hả mọi người. Mình thấy khó hiểu, chả nhẽ lại hỏi ông ý là ý anh là sao hả. Thôi bỏ qua đi, coi như chưa từng có cuộc trò chuyện này. Dẹpppppppppp


Đời không như là mơ. Hôm sau khi thấy mình không nhắn lại thì ông này lại nhắn tin trước. Chào buổi sáng rồi chúc tốt lành abc... Không biết bạn như thế nào, mình thì không thể nào mà không rep khi nhận được một lời chúc tốt từ người khác, họ cũng không có làm gì mình chỉ là chúc thôi mà. Nên mình nghĩ lịch sự thì nên trả lời lại và chúc họ lấy một câu, nó cũng không mất mát gì. Ok chúc lại xong thì ông này lựa hỏi mình sao không trả lời những câu hỏi kia. Lúc đấy mình bí quá, chả nhẽ lại nói thẳng là anh nghĩ sao em trả lời khi em không quen anh à. Phũ thế mà thẳng quá mất hình tượng của mình. Mình đành thực hiện các bước mà mình đã đọc trong sách nghệ thuật giao tiếp (vị cứu tinh lúc này, bao lâu đọc sách giờ mới có cơ hội ứng dụng thực tế).


Mình có hỏi lại anh ý một câu rằng: "Em không hiểu "khá thú vị" cho lắm anh ạ"


Màn hình hiển thị những dấu chấm nhảy liên tục, biểu thị người bên kia đang soạn tin. Nhưng rồi một vài giây sau lại dừng, mình cũng kệ, chắc bí rồi, khó trả lời rồi. Đàn ông con trai nhất là độ tuổi này rồi, ai lại đi nói những cái từ ngữ dễ khiến người khác hiểu lầm như thế. Bạn nam nào mà theo dõi mình hoặc đang đọc bài này thì lấy làm bài học đi nhá, như kia là không được đâu. Cho đến tối ông ý sửa lại cụm "khá thú vị" thành "bí ẩn" mọi người ạ. Ngụm nước đang uống mà trực ph*n ra mọi người ơi, mình bị sặc nước, ho sặc sụa.


Vốn từ anh này cũng khá phong phú rồi, như phim luôn. Biết là mình không nói chuyện được lâu dài với người này rồi nên mình tắt thông báo và không trả lời nữa. Nhưng biết sao không, vì kết bạn rồi nên bài nào ông ý đăng lên facebook thì mình cũng xem và tương tác được. Còn nhớ hôm trước ông mới hỏi mình địa chỉ trường cũng như thông tin để đến hiến máu, ai ngờ hôm nay lại up ảnh đi hiến máu ở viện huyết học trung ương. OMG... có gì đó sai sai ở đây nha. Hiến máu ở đâu cũng không phải vấn đề mà cái mình thấy sai ở đây là cái mục tiêu tiếp cận từ người này. Không lẽ kiếm cớ tìm một câu chuyện để tiếp cận mình đó chứ. Mình có bị suy diễn không đấy nhỉ, hay chưa yêu bao giờ mới bị như thế. Cười nhẹ bấm nút hạn chế bài đăng của người này mà vẫn là bạn bè trên facebook. Mình xuống nhà tập yoga.


Qua 1 tháng hơn gì đó, đến ngày 14/2 vừa rồi là lễ tình nhân Valentine. Tầm 23 giờ tối tức là 11h đêm đó mọi người, mình thấy một tin nhắn hiện lên ý hỏi là hôm nay có vui không. Mình kiểu lúc đó đang lướt tik tok thôi, thấy tin hiện lên cũng không rõ là ai, mà bạn mình sao lại có đứa hỏi như thế. Nó biết thừa mình "cô đơn" rồi mà, vui vẻ gì ngày này. Chạm vào nút mở thì ối giời ơi, là ông này chứ còn ai nữa. Ông hỏi địa chỉ một nơi, đi một nơi đây này. Mình nhớ là mình bấm tắt thông báo rồi, nhưng mỗi khi có tin thì nó vẫn hiển thị lên. Chả nhẽ bấm rồi là không trả lời à. Loay hoay thì mình cũng trả lời lại là hôm nay như bao ngày thôi, không có đi đâu cả. Thế rồi ông này nói 1 câu ngắn gọn, xúc tích làm mình bừng tỉnh, mình đã thôi nghĩ về việc bản thân tự cao, tự luyến, nói năng linh tinh, vô duyên hay là thần kinh rung rinh, mình chắc chắn không phải mình mà đích thực là người này.


"Hôm nay không đi valungtung với người yêu à"


Rồi mọi người nghĩ mình trả lời không? Một người đàn ông quá mất lịch sự, quá vô duyên và quá ảo tưởng. Không bao giờ mình nghĩ lại có một người đã hỏi rồi lại còn những từ ngữ kém duyên, nhất là đối phương lại là nữ như mình. Block thẳng tiến....


Hết...


Rồi xong, quay lại câu hỏi bài xa xưa, liệu cứ như thế này thì mùa thu năm nay có người yêu nổi không dị?


Còn part 2 nữa nhé!

  • 0 Comments

 


  • 0 Comments
Bài đăng cũ hơn Trang chủ

Nhãn

  • 12 ơi! Có gì muốn nói?
  • Bạn vàng hay bạn than?
  • Bức thư của bạn
  • Câu chuyện
  • Độc giả chia sẻ
  • Gà mờ đi làm
  • Luật hấp dẫn
  • Series Tết 2022
  • Series Tết 2023
  • Series Tết 2024
  • Series Tết 2026
  • Sinh viên
  • Tâm trạng
  • Thanh và những trải nghiệm
  • Tình yêu

About me

a


Thanh Lê

"Do you smile today?.

Try to keep your smile because your life is beautiful, right!”


Follow Me

  • Facebook
  • instagram

Banner spot

Bài viết gần đây

Labels

12 ơi! Có gì muốn nói? Bạn vàng hay bạn than? Bức thư của bạn Câu chuyện Độc giả chia sẻ Gà mờ đi làm Luật hấp dẫn Series Tết 2022 Series Tết 2023 Series Tết 2024 Series Tết 2026 Sinh viên Tâm trạng Thanh và những trải nghiệm Tình yêu

instagram

Template Created By : ThemeXpose . All Rights Reserved.

Back to top