Blog tôi viết, tôi tâm sự

  • Trang chủ
  • Chủ đề tôi viết
  • _Câu chuyện
  • _Tình yêu
  • Podcast
  • Bức thư của bạn



Hello xin chào bạn!


Chào mừng bạn đã quay trở lại với: "Blog tôi viết, tôi tâm sự"


Mình là Thanh Lê, tác giả của blog này.


Gần 1 tháng sắp trôi qua, mình lại tiếp tục ngoi lên lặn xuống liên tục, bất ngờ nữa. Không biết có làm bạn bị khó chịu, sốc hoặc là hụt hẫng hay không. Có lẽ là không, vì mình thấy số liệu cập nhật vẫn rất tích cực, một lần nữa cảm ơn bạn rất nhiều vì đã đồng hành cùng với mình và blog.


Cũng khá lâu rồi nhỉ, kể từ bài đầu tiên của độc giả chia sẻ thì đây là bài thứ 2. Bài này nó giống như kiểu là bức thư gửi đến cho mình và các bạn. Nhưng các ý, chia sẻ trong đó rất đầy đủ và ý nghĩa nên mình không có thêm hay bớt đi nội dung. Mình sẽ để nguyên văn bức thư đó và đọc lên cho mọi người cùng nghe. Nó là những lời văn rất tâm huyết từ một bạn thính giả gửi về.


Chúng ta cùng bắt đầu luôn nhé!





Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình lao động bình thường, bố mẹ đều là nông dân. Tôi là chị cả, dưới tôi là cô em gái út. Cuộc sống khó khăn, bố mẹ hy sinh rất nhiều cho chị em tôi ăn học đầy đủ. Với họ, con cái là tất cả và họ sẵn sàng làm mọi thứ để chúng tôi được vui. Bố mẹ đã có tuổi, hay mất ngủ nhiều nhưng sáng sớm nào cũng phải ra đồng sớm, tối khuya mới về. Thời buổi kinh tế khó khăn, tài chính gia đình hạn chế, bố mẹ tôi không một lời kêu than, họ chỉ âm thầm làm thêm việc bên ngoài như cắt cỏ, cày bừa, giặt giũ thuê…. chẳng ngại mệt nhọc chỉ để chăm lo cho cuộc sống của chị em tôi tốt nhất.


Còn tôi thì sao? Tôi là người như thế nào nhỉ?  Hmm... bạn có thể tưởng tượng tôi là một cô gái sống hướng ngoại nội tâm. Hình ảnh mà mọi người luôn nhớ đến tôi là nụ cười và những câu chuyện hài hước. Cũng không rõ là vì sao, cuộc sống bề nổi là vậy nhưng bên trong con người tôi lại là một tâm hồn mong manh, yếu đuối và nhạy cảm.


Khi đã lớn lên một chút, tôi nhận thức được việc mình phải trưởng thành hơn, phải tốt hơn, phải kiếm thật nhiều tiền và phải hạnh phúc. Tất cả mọi thứ tôi đều mong muốn nó được làm một cách chỉn chu và hoàn hảo. Nhưng những kết quả tôi mong muốn đều xảy ra ngược lại. Những nơi tôi tưởng chừng không đến được, thì tôi lại đến. Những người tôi nghĩ họ sẽ không xuất hiện thì họ xuất hiện. Những mối quan hệ tưởng chừng sẽ đi với nhau dài lâu nhưng nó cũng đã sớm dừng lại. Hay là căn bệnh tôi nghĩ mình đã miễn dịch thì tôi lại mắc phải nó. Trầm cảm đến với tôi khá bất ngờ…


Tôi cũng không biết mình cần phải bắt đầu từ đâu và kể nó như thế nào. Chỉ biết hôm nay là một ngày giữa tháng nhưng tôi không thể ngừng khóc được. Tôi vừa mới hoàn thành bài thi thử trên trường, đây không phải là lần đầu tiên tôi thi thử nhưng cảm giác nó không khác như lần đầu. Đặc biệt hơn đó là kết quả thi thử chưa bao giờ tốt. Thường thì sau khoảng 1-2 ngày là tôi sẽ nhận được kết quả bài thi đó. Mỗi khi đứng trước bảng tin, dò và tìm tên của mình làm tôi cực kỳ hồi hộp. Lần này tôi được 12 điểm tổng 3 môn thi, thấp hơn trước 3 điểm. Nhìn những nhóm bạn tụm 5 tụm 3 trao đổi kết quả với nhau, nét mặt hớn hở vui tươi khi đạt thành tích tốt. Lòng tôi tự nhiên cảm thấy có gì đó rất nhói ở bên trong, mặc dù đây không phải lần đầu tôi bị điểm kém. 


Tôi cứ nghĩ và liên tưởng đến một ngày tôi không đỗ đại học thì sẽ như thế nào. Có khi nào tôi sẽ phải đi làm việc nặng, lao động chân tay để kiếm sống. Hoặc tệ hơn là lên xe hoa về nhà chồng như những người bạn khác. Cảm giác tương lai vô định và mất phương hướng. Một ngày tôi học 3 ca, 2 ca chính ở trường, 1 ca học thêm buổi tối, thực sự nó đã quá tải. Tôi không có thời gian để ăn uống, ngủ nghỉ, đặc biệt là không có thời gian ôn lại bài đã học. Thế nên việc thường xuyên làm bạn với bản thân lúc khuya ôn bài là chuyện hết sức bình thường. Có lẽ là điều gì quá cũng không tốt, tôi không thể chịu nổi cảm giác ngồi học một mình, ôn những bài tập mà mình đã học suốt những ca trước mà đầu óc không tập trung, vẫn trống rỗng. Định bụng đi ngủ một lát rồi học tiếp thì mắt lúc đó lại tỉnh, nhắm mắt mà không ngủ được. Không ngủ rồi lại nằm nghỉ linh tinh những điều vẩn vơ. Rồi căng thằng lại đến, cơn đau dạ dày bắt đầu và lại phải dậy để ăn nhẹ rồi uống thuốc. Một vòng lặp lại cứ như vậy, hỏi xem tôi sẽ ra sao sau khi hoàn thành kỳ thi quan trọng này. Có phải là tôi sẽ xấu đi, béo lên, tinh thần tụt dốc, không có niềm vui cuộc sống, sức khỏe yếu,... Mỗi khi nhớ đến những giả định này, tôi đều khóc thầm đến lúc mệt thì ngủ thiếp đi. Thay vì nói những áp lực này với bố mẹ, thì tôi lại nghĩ đến việc tự tử để giải thoát bản thân. 


Cảm giác như có một sự thu hút gì đó, tôi tình đọc và nhìn thấy video của một em học sinh gần tuổi như tôi. Em ý đã chọn cách buông bỏ mọi thứ, giải thoát tất cả để đến với thế giới bên kia. Tôi thực sự rất sốc và hẫng người một lúc lâu. Đêm đó tôi ngủ không được, tôi cứ trằn trọc, lăn qua lăn lại trên giường, cố nhắm mắt mà không sao ngủ được. Tôi liên tưởng đến tiếng gọi đau đớn mà người bố gọi con, nghĩ lại cảnh tượng tôi đã xem được, thực sự rất ám ảnh. Tôi nghĩ đến việc nếu như mình làm như vậy thì liệu mình có thực sự hết khổ, bố mẹ mình có giống như người bố đó không? Hối hận thì có chứ, nhưng nó muộn màng mất rồi. 


Tôi nghĩ nguyên nhân đến từ bên trong bản thân mình, chứ không phải từ một nhân tố khác. Mình nghĩ như thế nào thì bản thân mình sẽ như thế ấy. Không có áp lực thì không có kim cương, hoa sen chỉ nở ở nơi có bùn. Trên quả địa cầu này, không một ai sống mà không khổ, không một ai sinh ra đã hạnh phúc, không một ai sinh ra đã khổ đau mà chúng chỉ sinh ra trong quá trình học tập, lớn lên và cọ sát với môi trường xung quanh. Đó là những nhân tố có thể giúp bản thân mình cứng rắn, mạnh mẽ và dũng cảm hơn. Muốn đạt được thì buộc ta phải biết chấp nhận và đối mặt với nó. Đừng trốn tránh hay nghĩ đến việc giải thoát… 


Thật may mắn vì tôi đã thông suốt, không còn nghĩ đến chuyện tự tử nữa. Những ngày sau đó, tôi lấy lại tinh thần, lập kế hoạch, dần luyện cho mình thói quen viết. Viết tất cả những điều tôi suy nghĩ, tôi cảm nhận. Đó là cách khiến tôi có thể tự trò chuyện và tâm sự với chính mình những điều mà không thể nói được với ai. Tôi cũng học cách biết chậm lại. Đôi khi là chọn đến một nơi thật yên tĩnh để nhâm nhi một chút đồ uống yêu thích, đôi khi là một buổi đi dạo với bạn bè và đôi khi cũng chỉ là một ngày được nằm dài trên giường mà không làm gì cả. Vừa để nghỉ ngơi, để suy ngẫm và để cho mình một khoảng không gian riêng tư, bỏ đi hết mọi áp lực, ưu phiền bên ngoài. Và tôi cũng muốn học cách chia sẻ, chia sẻ với gia đình, bạn bè về những điều mà tôi đang giữ trong lòng.


Bạn ạ, tôi cũng giống như bạn. Tuổi của chúng ta là tuổi người ta gọi là ẩm ương, cái tuổi chênh vênh, vô định. Tâm trạng sáng nắng, chiều mưa, trưa bình thường như cơm bữa. Sẽ có những lúc rất hoan hỷ, hạnh phúc nhưng cũng có những lúc chìm đắm sâu. Nhưng hãy tin tưởng vào chính mình, tin vào những người đồng hành và tin vào tương lai tốt đẹp phía trước. Mọi người vẫn ở đây, vẫn dõi theo bạn dù là công khai hay âm thầm, đừng tự áp lực mình nhé, đừng ngại chia sẻ hay trao đổi với ai về câu chuyện của mình. Mỗi ngày khởi động bằng một câu nói hay, một bản nhạc vui, một kế hoạch chi tiết, cụ thể và đừng quên cả những phần thưởng cho mình nữa nhé. Chúc bạn một ngày nhiều niềm vui.


Một chia sẻ chân thành và lời nhắn nhủ rất sâu sắc đúng không nào? Bạn thấy đấy, chúng ta không cô đơn như bản thân nghĩ đâu. Dù là khó khăn hay gian khổ, vui sướng chúng ta đều có những người bạn bên cạnh để đồng hành và sẻ chia. Hãy mở lòng ra để đón nhận lấy, đừng để trường hợp đáng tiếc xảy ra. Chúng ta còn rất trẻ, còn rất nhiều mục tiêu, định hướng mới trong tương lai, đừng vì những áp lực vô hình mà hủy đi niềm vui vốn có của chính mình.


Hãy vui lên vì cuộc đời đáng sống💓




  • 0 Comments


 

Chào mừng bạn đã quay trở lại với: "Blog tôi viết, tôi tâm sự"


Mình là Thanh Lê, tác giả của blog này.


Tháng mới mình xin chúc các bạn độc giả, thính giả của mình dồi dào sức khỏe, may mắn, nhiều niềm vui và an nhiên.


Ngày hôm nay là một ngày vô cùng đẹp, hôm nay trời mưa mọi người ạ. Mình cực kỳ mong ngóng và thích mưa, mưa tạo cho mình cảm giác thoải mái, thư giãn và một chút trầm luân. Chắc có lẽ vì thế nên nhiều bài viết cảm xúc và những suy nghĩ bắt đầu từ đó. Mình nhận được bài viết từ một bạn thính giả đã theo dõi mình từ lâu và bạn ấy có gửi đến mình một bài viết, bạn ấy viết bằng tất cả những dòng văn chân thực nhất của bản thân, viết từ những tâm sự và một chút cô đơn...


Mình sẽ thu nó lên trên podcast và đăng tải trên blog cá nhân. Ở bài lần này không giống như một bức thư, cũng không giống như một bài tâm sự bình thường, mình sẽ coi nó như một bài viết độc giả chia sẻ...


Lấy trà bánh nhâm nhi và cùng bắt đầu luôn nhé !





Nỗi đau là điều không thể tránh khỏi nhưng chịu đựng được nó hay không đó là sự lựa chọn ?


Tôi 20… đánh rơi bản thân mình vào một ngày đã cũ!!!


Có những ngày ngồi thẩn thơ không biết làm gì để hết một ngày


Có những ngày lại thấy thời gian trôi đi một cách nhanh chóng và vội vã


Có những ngày không muốn làm gì hết


Có những ngày ngồi khóc một mình bởi một câu chuyện mà tôi đang bận tâm…


Có cả những ngày khi đi ngủ rồi mà tôi vẫn rớm nước mắt


….


Thỉnh thoảng tôi lại như vậy, có lẽ tôi là một người hướng nội nên dễ để bản thân rơi vào cảm xúc tiêu cực nhất. Tôi đã từng rất cô đơn!!!


Tận sâu thẳm trong lồng ngực


Tôi luôn giấu một nỗi buồn


Không nỡ lòng vứt bỏ


Chỉ muốn được quên luôn.


….


Có bao giờ các bạn nghĩ đến một ngày nào đó một người bạn luôn yêu thương, từng tin tưởng, từng có kỉ niệm đẹp đẽ bên nhau … bỗng chốc rời xa bạn một cách âm thầm và lặng lẽ mà bạn chẳng hiểu nguyên nhân là gì chưa??? Những mối quan hệ lâu năm thường dễ khiến người ta vơi đi cảm xúc và tôi cũng thế ! Bỗng một ngày  người ấy rời xa tôi một cách đến khó hiểu, tôi không ngừng trách móc mình và đặt ra nhiều câu hỏi liệu tôi vĩnh viễn không đủ tốt để nhận được tình cảm đấy, hay tôi đã quá mải mê với cuộc sống ngoài kia mà bỏ rơi người ấy…nhiều nhiều và thật nhiều dấu hỏi chấm đằng sau mỗi câu hỏi mà tôi đặt ra mà tôi vẫn không thể trả lời được.


Ngày …tháng…năm

Alo mày đang làm gì thế

Ơi tao đây tao đang nằm xem phim, ôi bộ phim này hay lắm mày ạ xem điii bao phê trọn gói lun bởi vì… diễn viên chính đẹp traiiii vãiiiii

Ui uii  phim gì đấy để tao xem lun nghe mày review cũng ok phết đây hahah

….

Ngày…tháng…năm

Mày ưiii

Nay tao buồn quá đi lượn đê

Ok mày đang đâu để tao xuống luôn

…

Ngày…tháng…năm

Hú hú hú hú

Hí hí

Hahah nay đi uống tà sữa, ăn bánh tráng hemm tao hết buồn rồi nè

Hết nhanh thế à, hết nhanh thế là tốt không tao lại đau đầu với mày

Đii khum đi khum nhanh hem tao đổi ý bây giờ

Okelaa đi lunn, đi để lấp đầy cái bụng đói của tao sau những ngày bị mày tra tấn

…

Ngày…tháng…năm

Ní hảo

Đi chụp ảnh không đi chơii đee

Nhưng mặc gì bây giờ nhỉ

Uii để tao lục tủ quần áo nhá

À đây rùi bộ này nè hợp rồi đi đê

…

Ngày … tháng…năm

Mày sao thế

Tao bị ốm rồi huhu đang nằm viện nè vừa mổ xong

 Có đau lắm không xin lỗi mày vì không lên trên đấy được cùng mày, đợt này tao vướng mấy ngày thi cử quá huhu

Uii không sao nghe giọng mày tao khỏe lại rồi nè về nhà gặp nhau nháa rồi đi ănn nhể

Okiii lun nhóo giữ gìn sức khỏe tốt nhé bạn mình hẹn ngày gặp lại….

…

Ngày…tháng…năm

Tôi cô đơn!!!

 


Nó càng trở nên tồi tệ, khi không biết làm gì và nói với ai bởi đằng sau những kỉ niệm ấy bỗng một ngày chúng tôi im lặng một cách đáng sợ không một tin nhắn, không một cuộc gọi điện…cảm giác gì đây???



Nó làm tôi đau đầu và suy nghĩ rất nhiều về mối quan hệ đó. Chúng tôi là bạn thân nhau cũng được khá lâu rồi, tình bạn đó rất đẹp đẽ trong kí ức của tôi và bạn, đều trải qua những chuyện vui buồn khó khăn nhất... nhiều nhiều kỉ niệm đẹp. Nhưng đến một ngày tôi không hiểu tôi và bạn có chuyện gì mà tự nhiên mối quan tâm đó của tôi lại trở nên vô thường hơn bao giờ hết!!!


Khi tôi đọc được những dòng strory trên IG!!!


Tôi sững người lại và bị chạnh lòng hơn bao giờ hết.


Có thể mình đã làm sai điều gì  hay bản thân mình không đủ tốt để nhận được tình cảm đó…???


Và rồi chúng tôi cứ thế im lặng từng ngày


Tôi cảm thấy mình bị tổn thương, đau hơn bao giờ hết


…


Giữa cuộc đời rộng lớn và xô bồ chỉ cần quay lưng bước đi là có thể lạc mất nhau mãi mãi có một người từng xem là tất cả nhưng sau một thoáng bỏ lỡ chỉ để lịa khoảng trống buồn tênh người ta sẽ chẳng bao giờ biết được đối phương còn quan trọng với mình thế nào cho đến lúc họ âm thầm rời đi. Tiền bạc sự nghiệp có thể theo tháng năm mà gây dựng nhưng con người và tình cảm bỏ lỡ một lần chính là bỏ lỡ một đời…MÃI MÃI


….Khoảng thời gian đó đối với tôi mà nói  đó là lúc tôi suy sụp nhất nhưng chỉ tiếc thời gian chút thôi, có gì đâu mà buồn.


Tôi không buồn và không nhung nhớ nữa đâu


Mỉm cười chào gật đầu và tạm biệt quá khứ ấy


Tự  thu về từng mảnh vỡ và tự hàn gắn trái tim ấy


Đau để trưởng thành!!!


Và


Tôi đã vượt qua nỗi buồn nỗi cô đơn ấy, học cách yêu thương bản thân mình hơn


  

   Tôi đói

   Tôi đi nấu đồ ăn ngon để mình thưởng thức

   Tôi muốn đọc sách, tự khám phá nhiều chỗ

 

Đó là khi tôi biết cách tự thương mình


Thật ra mà nói giữa cuộc đời rộng lớn này, có người bên cạnh bầu bạn thì tốt, còn không thì cũng chả sao tôi nghĩ mình cần dành tháng năm để tự khám phá bản thân mình cũng là một loại hạnh phúc.


Không ai yêu mình nữa vẫn có thể tự yêu mình


Không ai mua hoa tặng thì tự mua


Đôi khi bớt trông chờ bớt ngóng đợi cũng là một cách khiến mình đỡ phiền lòng.


Hạnh phúc do chính bạn tạo ra quan tâm đến hạnh phúc của mình nhiều hơn nữa nhé!!!


…


Trưởng thành


Khi bị một người bỏ rơi, đừng cảm thấy bị tổn thương, mỗi người đều có cuộc sống của riêng mình, không ai có thể ở bên bạn mãi. Ðáng xấu hổ nhất chính là bạn đã đánh giá vị trí của mình trong lòng người khác quá cao, thực ra bạn biết rõ ràng rằng, hèn mọn nhất là tình cảm, nguội lạnh nhất là lòng người. Là của bạn, thì chính là của bạn. Có những thứ giống như cát trong lòng bàn tay, càng nắm chặt càng rơi nhanh. Cố gắng rồi, trân trọng rồi chẳng làm gì thẹn với lòng. Vậy thì, những thứ còn lại hãy cứ giao cho số phận định đoạt đến đâu thì đến


Ðời người chính là một quá trình không ngừng lựa chọn, không ngừng buông bỏ. Có buông bỏ mới có thể khiến sinh mệnh hữu hạn tỏa ra năng lượng tối đa. Buông bỏ được chính là, mặc dù chúng ta không ở bên nhau, nhưng tôi vẫn có thể sống vui vẻ, cảm ơn quãng thời gian tươi đẹp có bạn trong ký ức, cũng cảm ơn bản thân hiện tại đã nỗ lực để trở nên tốt hơn.


Không ai cùng bạn đi hết cuộc đời này, cho nên tôi phải thích ứng với sự cô độc; cũng không ai giúp tôi cả đời, vì vậy tôi phải luôn phấn đấu.


Tôi vĩnh viễn không đủ tốt cũng không hoàn hảo nhưng như vậy thì có sao???


Tôi vẫn mạnh mẽ và tiến bước trên con đường phía trước bởi tôi đã học được cách yêu thương bản thân mình và đau để trưởng thành.


Hãy cho mỗi sự phiền muộn một kỳ hạn, trong kỳ hạn cho phép, cố gắng tận lực giải quyết, thời gian còn lại, hãy để bản thân được vui vẻ. Và điều tốt đẹp thường xuất hiện vào lúc bạn không để ý nhất. Vậy điều tôi cần làm chính là: để bản thân bận rộn đến độ không có thời gian suy nghĩ tới những việc vô nghĩa không liên quan. Kiên định tin tưởng lựa chọn của bản thân, phấn đấu nỗ lực mỗi ngày, mạnh mẽ tiến bước, ngày mai sẽ tốt đẹp hơn.

 

 

 

  • 0 Comments
Bài đăng cũ hơn Trang chủ

Nhãn

  • 12 ơi! Có gì muốn nói?
  • Bạn vàng hay bạn than?
  • Bức thư của bạn
  • Câu chuyện
  • Độc giả chia sẻ
  • Gà mờ đi làm
  • Luật hấp dẫn
  • Series Tết 2022
  • Series Tết 2023
  • Series Tết 2024
  • Series Tết 2026
  • Sinh viên
  • Tâm trạng
  • Thanh và những trải nghiệm
  • Tình yêu

About me

a


Thanh Lê

"Do you smile today?.

Try to keep your smile because your life is beautiful, right!”


Follow Me

  • Facebook
  • instagram

Banner spot

Bài viết gần đây

Labels

12 ơi! Có gì muốn nói? Bạn vàng hay bạn than? Bức thư của bạn Câu chuyện Độc giả chia sẻ Gà mờ đi làm Luật hấp dẫn Series Tết 2022 Series Tết 2023 Series Tết 2024 Series Tết 2026 Sinh viên Tâm trạng Thanh và những trải nghiệm Tình yêu

instagram

Template Created By : ThemeXpose . All Rights Reserved.

Back to top