Blog tôi viết, tôi tâm sự

  • Trang chủ
  • Chủ đề tôi viết
  • _Câu chuyện
  • _Tình yêu
  • Podcast
  • Bức thư của bạn


 

Chào mừng bạn đã quay trở lại với: "Blog tôi viết, tôi tâm sự"


Mình là Thanh Lê, tác giả của blog này.


Tháng mới mình xin chúc các bạn độc giả, thính giả của mình dồi dào sức khỏe, may mắn, nhiều niềm vui và an nhiên.


Ngày hôm nay là một ngày vô cùng đẹp, hôm nay trời mưa mọi người ạ. Mình cực kỳ mong ngóng và thích mưa, mưa tạo cho mình cảm giác thoải mái, thư giãn và một chút trầm luân. Chắc có lẽ vì thế nên nhiều bài viết cảm xúc và những suy nghĩ bắt đầu từ đó. Mình nhận được bài viết từ một bạn thính giả đã theo dõi mình từ lâu và bạn ấy có gửi đến mình một bài viết, bạn ấy viết bằng tất cả những dòng văn chân thực nhất của bản thân, viết từ những tâm sự và một chút cô đơn...


Mình sẽ thu nó lên trên podcast và đăng tải trên blog cá nhân. Ở bài lần này không giống như một bức thư, cũng không giống như một bài tâm sự bình thường, mình sẽ coi nó như một bài viết độc giả chia sẻ...


Lấy trà bánh nhâm nhi và cùng bắt đầu luôn nhé !





Nỗi đau là điều không thể tránh khỏi nhưng chịu đựng được nó hay không đó là sự lựa chọn ?


Tôi 20… đánh rơi bản thân mình vào một ngày đã cũ!!!


Có những ngày ngồi thẩn thơ không biết làm gì để hết một ngày


Có những ngày lại thấy thời gian trôi đi một cách nhanh chóng và vội vã


Có những ngày không muốn làm gì hết


Có những ngày ngồi khóc một mình bởi một câu chuyện mà tôi đang bận tâm…


Có cả những ngày khi đi ngủ rồi mà tôi vẫn rớm nước mắt


….


Thỉnh thoảng tôi lại như vậy, có lẽ tôi là một người hướng nội nên dễ để bản thân rơi vào cảm xúc tiêu cực nhất. Tôi đã từng rất cô đơn!!!


Tận sâu thẳm trong lồng ngực


Tôi luôn giấu một nỗi buồn


Không nỡ lòng vứt bỏ


Chỉ muốn được quên luôn.


….


Có bao giờ các bạn nghĩ đến một ngày nào đó một người bạn luôn yêu thương, từng tin tưởng, từng có kỉ niệm đẹp đẽ bên nhau … bỗng chốc rời xa bạn một cách âm thầm và lặng lẽ mà bạn chẳng hiểu nguyên nhân là gì chưa??? Những mối quan hệ lâu năm thường dễ khiến người ta vơi đi cảm xúc và tôi cũng thế ! Bỗng một ngày  người ấy rời xa tôi một cách đến khó hiểu, tôi không ngừng trách móc mình và đặt ra nhiều câu hỏi liệu tôi vĩnh viễn không đủ tốt để nhận được tình cảm đấy, hay tôi đã quá mải mê với cuộc sống ngoài kia mà bỏ rơi người ấy…nhiều nhiều và thật nhiều dấu hỏi chấm đằng sau mỗi câu hỏi mà tôi đặt ra mà tôi vẫn không thể trả lời được.


Ngày …tháng…năm

Alo mày đang làm gì thế

Ơi tao đây tao đang nằm xem phim, ôi bộ phim này hay lắm mày ạ xem điii bao phê trọn gói lun bởi vì… diễn viên chính đẹp traiiii vãiiiii

Ui uii  phim gì đấy để tao xem lun nghe mày review cũng ok phết đây hahah

….

Ngày…tháng…năm

Mày ưiii

Nay tao buồn quá đi lượn đê

Ok mày đang đâu để tao xuống luôn

…

Ngày…tháng…năm

Hú hú hú hú

Hí hí

Hahah nay đi uống tà sữa, ăn bánh tráng hemm tao hết buồn rồi nè

Hết nhanh thế à, hết nhanh thế là tốt không tao lại đau đầu với mày

Đii khum đi khum nhanh hem tao đổi ý bây giờ

Okelaa đi lunn, đi để lấp đầy cái bụng đói của tao sau những ngày bị mày tra tấn

…

Ngày…tháng…năm

Ní hảo

Đi chụp ảnh không đi chơii đee

Nhưng mặc gì bây giờ nhỉ

Uii để tao lục tủ quần áo nhá

À đây rùi bộ này nè hợp rồi đi đê

…

Ngày … tháng…năm

Mày sao thế

Tao bị ốm rồi huhu đang nằm viện nè vừa mổ xong

 Có đau lắm không xin lỗi mày vì không lên trên đấy được cùng mày, đợt này tao vướng mấy ngày thi cử quá huhu

Uii không sao nghe giọng mày tao khỏe lại rồi nè về nhà gặp nhau nháa rồi đi ănn nhể

Okiii lun nhóo giữ gìn sức khỏe tốt nhé bạn mình hẹn ngày gặp lại….

…

Ngày…tháng…năm

Tôi cô đơn!!!

 


Nó càng trở nên tồi tệ, khi không biết làm gì và nói với ai bởi đằng sau những kỉ niệm ấy bỗng một ngày chúng tôi im lặng một cách đáng sợ không một tin nhắn, không một cuộc gọi điện…cảm giác gì đây???



Nó làm tôi đau đầu và suy nghĩ rất nhiều về mối quan hệ đó. Chúng tôi là bạn thân nhau cũng được khá lâu rồi, tình bạn đó rất đẹp đẽ trong kí ức của tôi và bạn, đều trải qua những chuyện vui buồn khó khăn nhất... nhiều nhiều kỉ niệm đẹp. Nhưng đến một ngày tôi không hiểu tôi và bạn có chuyện gì mà tự nhiên mối quan tâm đó của tôi lại trở nên vô thường hơn bao giờ hết!!!


Khi tôi đọc được những dòng strory trên IG!!!


Tôi sững người lại và bị chạnh lòng hơn bao giờ hết.


Có thể mình đã làm sai điều gì  hay bản thân mình không đủ tốt để nhận được tình cảm đó…???


Và rồi chúng tôi cứ thế im lặng từng ngày


Tôi cảm thấy mình bị tổn thương, đau hơn bao giờ hết


…


Giữa cuộc đời rộng lớn và xô bồ chỉ cần quay lưng bước đi là có thể lạc mất nhau mãi mãi có một người từng xem là tất cả nhưng sau một thoáng bỏ lỡ chỉ để lịa khoảng trống buồn tênh người ta sẽ chẳng bao giờ biết được đối phương còn quan trọng với mình thế nào cho đến lúc họ âm thầm rời đi. Tiền bạc sự nghiệp có thể theo tháng năm mà gây dựng nhưng con người và tình cảm bỏ lỡ một lần chính là bỏ lỡ một đời…MÃI MÃI


….Khoảng thời gian đó đối với tôi mà nói  đó là lúc tôi suy sụp nhất nhưng chỉ tiếc thời gian chút thôi, có gì đâu mà buồn.


Tôi không buồn và không nhung nhớ nữa đâu


Mỉm cười chào gật đầu và tạm biệt quá khứ ấy


Tự  thu về từng mảnh vỡ và tự hàn gắn trái tim ấy


Đau để trưởng thành!!!


Và


Tôi đã vượt qua nỗi buồn nỗi cô đơn ấy, học cách yêu thương bản thân mình hơn


  

   Tôi đói

   Tôi đi nấu đồ ăn ngon để mình thưởng thức

   Tôi muốn đọc sách, tự khám phá nhiều chỗ

 

Đó là khi tôi biết cách tự thương mình


Thật ra mà nói giữa cuộc đời rộng lớn này, có người bên cạnh bầu bạn thì tốt, còn không thì cũng chả sao tôi nghĩ mình cần dành tháng năm để tự khám phá bản thân mình cũng là một loại hạnh phúc.


Không ai yêu mình nữa vẫn có thể tự yêu mình


Không ai mua hoa tặng thì tự mua


Đôi khi bớt trông chờ bớt ngóng đợi cũng là một cách khiến mình đỡ phiền lòng.


Hạnh phúc do chính bạn tạo ra quan tâm đến hạnh phúc của mình nhiều hơn nữa nhé!!!


…


Trưởng thành


Khi bị một người bỏ rơi, đừng cảm thấy bị tổn thương, mỗi người đều có cuộc sống của riêng mình, không ai có thể ở bên bạn mãi. Ðáng xấu hổ nhất chính là bạn đã đánh giá vị trí của mình trong lòng người khác quá cao, thực ra bạn biết rõ ràng rằng, hèn mọn nhất là tình cảm, nguội lạnh nhất là lòng người. Là của bạn, thì chính là của bạn. Có những thứ giống như cát trong lòng bàn tay, càng nắm chặt càng rơi nhanh. Cố gắng rồi, trân trọng rồi chẳng làm gì thẹn với lòng. Vậy thì, những thứ còn lại hãy cứ giao cho số phận định đoạt đến đâu thì đến


Ðời người chính là một quá trình không ngừng lựa chọn, không ngừng buông bỏ. Có buông bỏ mới có thể khiến sinh mệnh hữu hạn tỏa ra năng lượng tối đa. Buông bỏ được chính là, mặc dù chúng ta không ở bên nhau, nhưng tôi vẫn có thể sống vui vẻ, cảm ơn quãng thời gian tươi đẹp có bạn trong ký ức, cũng cảm ơn bản thân hiện tại đã nỗ lực để trở nên tốt hơn.


Không ai cùng bạn đi hết cuộc đời này, cho nên tôi phải thích ứng với sự cô độc; cũng không ai giúp tôi cả đời, vì vậy tôi phải luôn phấn đấu.


Tôi vĩnh viễn không đủ tốt cũng không hoàn hảo nhưng như vậy thì có sao???


Tôi vẫn mạnh mẽ và tiến bước trên con đường phía trước bởi tôi đã học được cách yêu thương bản thân mình và đau để trưởng thành.


Hãy cho mỗi sự phiền muộn một kỳ hạn, trong kỳ hạn cho phép, cố gắng tận lực giải quyết, thời gian còn lại, hãy để bản thân được vui vẻ. Và điều tốt đẹp thường xuất hiện vào lúc bạn không để ý nhất. Vậy điều tôi cần làm chính là: để bản thân bận rộn đến độ không có thời gian suy nghĩ tới những việc vô nghĩa không liên quan. Kiên định tin tưởng lựa chọn của bản thân, phấn đấu nỗ lực mỗi ngày, mạnh mẽ tiến bước, ngày mai sẽ tốt đẹp hơn.

 

 

 

  • 0 Comments


"Có cơn mưa nhẹ bay giữa con phố đang thinh lặng
Ngày mà đôi tay của em siết chặt lấy tay anh thật chặt
Đôi mi ướt nhòa, bởi vì ký ức năm xưa
Sao chẳng thể quên mà mãi hình dung trong đầu"


Hôm nay trời mưa bay kèm theo chút gió lạnh lạnh, ngồi bên bàn làm việc nhìn ra ngoài khung cửa sổ ngắm mưa... Không hiểu tại sao mình lại rất muốn pha một tách cà phê ngồi nhâm nhi và đọc những câu chuyện tình yêu, những bức thư tình. Đọc để hiểu và cảm nhận những trái tim rung động, những cảm xúc và tình cảm của đôi trai gái dành cho nhau nồng nàn và ấm áp đến nhường nào. Mưa lành lạnh cho mình cảm giác dễ chịu rất nhiều, có thể là một phần mình thích mùa đông lạnh hơn là mùa hè.


Mình sẽ đọc các bức thư mà mình sưu tầm được cho các bạn thính giả cùng nghe, hãy chuẩn bị cho mình môi đôi tai nghe thật tốt, tìm một chỗ ngồi thư giãn và một tách trà chất lượng kèm theo một tâm hồn đẹp để cùng mình bước vào thế giới tình yêu nhé.


Bức thư đầu tiên là của một chàng trai viết cho một cô gái.

Em à, giờ này có lẽ em đã chìm sâu vào giấc ngủ từ lâu lắm rồi phải không? Còn anh vẫn đang ngồi trước máy tính để viết nên dòng tâm sự này.

Em có biết rằng anh nhớ em rất nhiều không, có lẽ bóng hình em đã in sâu trong trái tim anh mất rồi. Một hình bóng đã làm con tim anh trở nên xao xuyến, bồi hồi. Một người mà anh muốn cùng bước đi bên cạnh anh đến suốt cuộc đời, người mà anh muốn được sẻ chia những buồn vui trong cuộc sống, bên cạnh anh những lúc khó khăn.

Anh không thể biết được em đang suy nghĩ điều gì, đang lưỡng lự hay đã chọn lấy một quyết định cho riêng mình, hay là đang rất vui, chẳng có suy nghĩ gì cả.  Cả ngày hôm nay anh nhớ em nhiều lắm, em có nghĩ đến anh một phút nào không, anh đã cố gắng uống cho thật say để ngủ nhưng sao lúc giật mình dậy anh lại không thể nào không nghĩ đến em.

Anh phải làm sao đây, làm thế nào mới là đúng đây em, anh có nên tiến đến với em không, nhớ em mong em, cả ngày chỉ nhìn cái điện thoại nhưng mãi không thấy được gì cả. Anh là gì với em, có chút ý nghĩa nào với em không.

Anh thích em, thương em, như vậy có là sai không, lúc ở gần em, được ôm em mọi ưu tư, mọi lo lắng, mọi suy nghĩ hầu như tan biến khỏi tâm trí anh, chỉ có một cảm giác duy nhất là phải lo lắng trọn cuộc đời này dành cho em. nhưng lúc rời xa em em có hiểu được tâm trạng của anh không, em có thử đặt mình vào vị trí anh một lần không em.

Một tin nhắn, một lời với anh khó thế sao em. Anh là gì trong trái tim em?

Anh vẫn cố gắng nghĩ rằng em cũng đang nghĩ đến anh, anh có điên lắm không, anh có yếu đuối lắm không, mặc dù là thế nào đi nữa đó cũng là một cảm giác tồi tệ nhất anh từng có.

Em nói anh không hiểu em. Nhưng em có thể nói cho anh biết được không? Anh không biết mình nên ứng xử như thế nào cho đúng nữa, cho anh một câu trả lời được không em.


Nếu người được nhận bức thư đó là bạn thì bạn sẽ trả lời như thế nào ?

Mình cảm thấy đây là một chàng trai có một tình yêu rất mãnh liệt với một cô gái, người mà anh ấy thương, nhưng có vẻ như anh ấy chưa nhận được kết quả như mong muốn. Nhưng dù sao thì mình cũng mong muốn và chúc phúc cho anh chàng đã viết nên bức thư này, chúc anh sớm có được một tình yêu hạnh phúc, tuyệt đẹp như anh mong muốn.

Chúng ta cùng chuyển sang bức thư thứ 2 nhé !

Anh yêu em hơn cả bản thân mình.

Gửi tình yêu của anh!

Khi anh ngồi viết những dòng tâm sự này là đang lúc trời mưa lất phất, gió đông khẽ phe phẩy những chiếc lá xà cừ đong đưa. Anh cảm thấy tất cả như đang muốn xoa dịu nỗi đau anh đang chịu đựng.

Cũng mùa Đông, cái mùa mà anh yêu nhất, vậy mà nay sao đỗi xa vời, khác biệt nhau đến thế. Chỉ là năm ngoái với năm nay thôi sao trái ngược nhau hoàn toàn? Năm trước là cả một sự chờ đợi trong sung sướng, anh đếm ngược từng ngày để được tận hưởng không khí lạnh mà anh hằng ngày mong nhớ, để gặp lại cha mẹ yêu quý, và hơn nữa là để được gặp người anh thương yêu nhất. Đối với anh chưa có khoảng thời gian nào hạnh phúc khi chờ đợi một thứ gì đó như thế.

Sau khi qua hết Xuân, Hạ, Thu mình xa cách nhau, và có thể nói vẫn còn yêu nhau thì Đông này, một mùa Đông lạnh giá nhất cho cuộc đời anh. Bởi vì em đã phản bội lại tình cảm của anh, em đã hết yêu anh. Thứ tình cảm mà 6 năm qua em đã dành cho anh, và chỉ riêng mình anh giờ đã hoàn toàn thuộc về người khác.

Đến thời điểm này, anh đã biết hết tất cả những gì em làm. Anh biết em yêu người ta thế nào? Nồng nàn ra sao? Cũng giống như thời gian trước em đã yêu anh. Mỗi người khi yêu có một cách khác nhau. Như anh, anh yêu em bằng tấm chân tình của mình, anh không bao giờ khoe người yêu trước những người không thân quen, không đặt hình em lên ảnh đại diện, không công khai tình cảm khi không chắc chắn sẽ cưới được em làm vợ vì khi đó người thiệt thòi lại là em. Nhưng những lúc đi cùng em trước người thân hay bạn bè anh rất vui, hãnh diện và chắc em không nghĩ như vậy.

Sự thể hiện như thế có làm em suy nghĩ về tình cảm của anh? Ngay cả lúc này, biết em tìm kiếm tình yêu mới, anh đã níu kéo em, nhưng chỉ một lần thôi, anh còn lòng tự trọng của mình mặc dù anh vẫn yêu em rất nhiều.

Anh không làm khó em, không hận em. Anh chỉ biết nín lặng, dõi theo em. Người yêu mới của em, họ nói nhiều, và cũng yêu em. Không như anh, yêu em một cách âm thầm, không hy vọng.

Anh luôn tự nhủ phải cố gắng hết sức để có thể mang lại cho em một cuộc sống tốt nhất, một nơi vững vàng để em dựa vào. Nhưng giờ đây, anh làm điều đó không phải là vì em nữa, bởi em không còn cảm giác bình yên khi em ở cạnh anh như trước đây em từng nói, anh làm vì cha mẹ anh.

Mùa Đông năm nay, càng đến những ngày giáp Tết lòng anh càng tê dại, đau đớn. Anh phải tự mình gói ghém những kỷ niệm của chúng mình và cất giấu vào nơi sâu thẳm nhất của trái tim anh.

Anh sẽ không quên đâu, và cũng không dễ dàng quên được. Rồi anh sẽ phải vá víu lại trái tim đã vụn vỡ. Bởi vì nó đã yêu em quá nhiều. Hy vọng thời gian sẽ nhanh chóng làm lành nó. Để nó sớm có thể rạo rực trở lại, để nó lại được yêu.

Nếu cảm thấy mệt mỏi, hãy về với vòng tay anh. Anh biết, hiện tại em đã đi quá giới hạn chấp nhận của một người yêu bình thường. Nhưng anh sẽ tha thứ và bỏ qua hết, bởi vì tình yêu anh dành cho em không bình thường như người ta, anh yêu em hơn cả bản thân mình em à! Còn em vẫn cảm thấy hạnh phúc thì anh sẽ nói câu cuối cùng  “Love you forever and goodbye my love!".


Người yêu ơi em có còn yêu anh nữa không??. Mà sao không thấy một lời cho nhau??.


Đọc thư xong hy vọng mọi người sẽ cảm nhận được thứ gì đó qua hai bức thư mình sưu tầm được này. Không phải là cảm giác buồn, tiếc cho cô gái nào từ chối nhận lời từ hai anh chàng mà hãy học cách họ thổ lộ tình cảm, cách họ trao nhau những lời yêu qua những dòng thư và cách trân trọng những gì ở hiện tại...


Nếu bạn đang có một tình yêu đẹp rồi thì hãy biết bảo vệ, giữ gìn, trân trọng nó đừng để rơi tuột khỏi tay.


Còn nếu như bạn chưa có tình yêu cho chính mình thì hãy cứ vui vẻ và hy vọng, chắc chắn bạn sẽ có một tình yêu đẹp như thế...


Ngủ ngon nhé !

  • 0 Comments

 


Chuyên mục "Bức thư của bạn" đã quay trở lại rồi đây.

Mọi người có mong muốn và đón chờ nó không nhỉ?

Hãy cho tôi thấy cánh tay của bạn nào.

Hì... cũng lâu lắm rồi không làm cái chuyên mục này mọi người ạ, phần lớn là mình cũng không nhận được một bức thư nào nên cũng đành phải thư thư một thời gian cho đến ngày hôm nay.

Như hai lần trước thì mình nhận được thư từ các em trung học nhưng hôm nay thì khác, hôm nay mình nhận được thư từ một bạn sinh viên chuẩn bị lên đại học năm 2. Bức thư này cũng khá dài và không chần chừ gì nữa cùng bắt đầu luôn nhé.

Chào Thanh và chào các bạn thính giả. Mình xin tự giới thiệu, mình tên là Quyên, hiện tại mình đang là sinh viên năm nhất của một trường đại học có tiếng ở Hà Nội, sắp tới thì mình lên năm hai giống như Thanh vậy đó. Theo dõi các bài viết và nghe podcast của Thanh một thời gian, bây giờ mình mới mạnh dạn gửi thư tâm sự cũng như là bày tỏ những điều mình đang thực sự bế tắc trong những ngày tháng qua cho bạn và thính giả.

Mình có nói là mình đang là sinh viên của một trường đại học danh tiếng nhưng có một điều thật sự phũ phàng đó là mình không hề thích nó, mình không hề thích ngành nghề mà mình đang chọn. Mình cảm thấy ngày nào đi học cũng như là CỰC HÌNH, lúc nào cũng CHÁN NẢN và có đôi khi mình mượn cớ bị ốm để NGHỈ HỌC ở nhà. Thế rồi trong một năm học và trải nghiệm làm sinh viên thì thực sự mình không có chút cảm giác và ấn tượng gì. Đi học được 2 tháng thì mình bị bệnh ốm nên phải nghỉ ở nhà, kỳ 1 học 6 môn thì mình chỉ đủ điều kiện thi 1 môn thôi. Sang đến kỳ 2 được đi học trở lại thì mình lại bắt đầu cảm thấy chán và không muốn làm gì cả. Mình thực sự không thích ngành học này.

Cho nên một tháng nghỉ dịch học online ở nhà vừa qua, mình đã suy nghĩ và mình đã có ý định sẽ RÚT HỒ SƠ và mình sẽ đi học nghề, học một ngành nghề mà mình thích, thực sự thích và đam mê nó. Mình cũng không biết quyết định này có đúng hay không?. Thời gian vừa rồi mình cũng suy nghĩ và cảm thấy khó khăn rất nhiều trong việc lựa chọn, bố mẹ thì tôn trọng quyết định của mình. Thầy cô chủ nhiệm thì cũng không can thiệp. Mình thực sự đang cần một người tư vấn và mình hy vọng sẽ nhận được thư phản hồi của Thanh. 

Cảm ơn Thanh và các bạn thính giả rất nhiều.

Đó là bức thư của bạn Quyên gửi về cho chương trình. Bạn ấy đã viết hết những tâm tư, cảm xúc và cả những giọt nước mắt trong đó. Mình cảm nhận được điều đó khi mà đọc bức thư này.

Bản thân bạn ý cũng rất giống mình hồi mới vào kỳ 1 năm nhất, chỉ khác là chỗ mình tư duy thôi. Mình sẽ tâm sự với Quyên một chút, Quyên này nếu như bạn theo dõi mình từ những bài viết và podcast đầu tiên thì chắc hẳn bạn cũng biết mình đang học một ngành và làm một ngành khác hoàn toàn đúng không. Giữa chúng chẳng có một điểm chung hay một cái gì liên quan hết. Mình thích truyền thông, thích môi trường năng động, thích được vui vẻ và thoải mái sáng tạo, làm những việc mà mình mong muốn được làm. Mình không thích bị gò bó, không thích ai bắt ép hay là làm bất cứ một việc gì MÌNH KHÔNG THÍCH. 

Nhớ cái lúc mình mới nhận được kết quả trúng tuyển vào trường đại học mình đang học thì mình cũng không biết nên vui hay buồn nữa. Vui là mình đã đỗ đại học và buồn là ngành này liên quan đến toán và toán thì là cái môn mình cảm thấy chật vật và không hề thích một chút nào cả. Thế rồi mình vẫn đi học nó và ngày hôm nay vẫn ngồi đây để trò chuyện với bạn, nếu không đi thì chắc không có chuyện của ngày hôm nay nữa rồi nhỉ.

Khi chọn ngành nghề hay công việc thì bạn phải dựa trên ba tiêu chí : Môi trường làm việc, lương bổng và cơ hội thăng tiến. Một số khác như là đam mê, năng lực, khả năng chịu áp lực,... một số đó mình sẽ nói sau, quan trọng là 3 tiêu chí trên kia đã. Ngành mà mình không thích thì nó lại đáp ứng được cả 3 tiêu chí đó. Còn ngành mình thích thì mình không thể tự đánh giá và xem xét được, cái này có thể nói là chênh vênh đó, 50/50 nửa biết, nửa không biết. Căn bản là Thanh cũng chưa thử làm công việc đó bao giờ nên không thể chắc chắn, cái mà Thanh thích nó lại là một ngành rất hot ở Việt Nam thời điểm hiện tại.

Nghĩ đến đó rồi thì nếu là bạn, Quyên ơi, bạn sẽ chọn gì và làm gì?

 Bạn chọn một ngành an toàn và bản thân có cơ hội, hy vọng nhiều và một ngành bạn thích nhưng cơ hội và rủi ro là 50/50. Đừng có mạnh miệng theo cái kiểu tự bao biện cho chính bản thân mình và cũng đừng bảo giờ cố tỏ ra là mình ổn. Nếu đọc cái bài tiềm thức và ý thức của mình thì mình cũng đoán được là bạn chọn gì, bạn sẽ chọn an toàn và cái còn lại thì sẽ để lại và tìm hiểu sâu hơn. Ai cũng như vậy thôi, phần lớn họ sẽ chọn an toàn cho mình. Còn phần để bao biện và cãi cùn là:

Tuổi trẻ không nên chọn an toàn hãy mạnh dạn mạo hiểm

Xin lỗi, Thanh thấy câu này không đúng và cũng chẳng sai, nó theo quan điểm từng người thôi. Cho nên hãy biết mình là ai, mình đang làm gì và mình có khả năng gì,... Trường hợp biết mình yếu kém mà không rèn luyện xong đi ra ngoài xã hội đòi đấu và ganh với người khác thì người ta có câu là:

Đã yếu là còn ra gió 

Mình sẽ nói tiếp về câu chuyện của mình và mình sẽ không cho bạn lời khuyên hay ý gì cả, hoàn toàn do bạn quyết định và lựa chọn, mình chỉ tâm sự và trò chuyện với bạn thôi. 

Bạn hiểu ý mình không? 

Sau cái lúc mà mình nhận ra đây không phải ngành mình thích và mình cũng chẳng hề thích nó một chút nào, mình muốn học ngành khác, muốn đi tìm một thứ mình thích và làm đúng như mình muốn. Nhưng không... đó chỉ là suy nghĩ bồng bột và tầm nhìn còn kém. Mình cho bản thân một ngày bình tâm và thiền định, suy nghĩ thấu đáo và quan sát tâm của mình. Và mình đã nghĩ như thế này. Bố mẹ mình cũng không còn trẻ, bản thân mình thì cũng không phải là đứa trẻ nữa, không thể nào bố mẹ cứ phải lo và chăm cho mình từng ly từng tí, mình cảm thấy rất vô dụng nếu như bản thân mình sống dựa dẫm vào bố mẹ. Đương nhiên dựa vào bố mẹ thì không có gì là sai. Và đã học được 1 kỳ như vậy rồi, gọi điện lần nào cũng nói dối là con thích học lắm, con khỏe lắm, con không mệt đâu,... nếu như bây giờ bạn nói bạn muốn rút hồ sơ, muốn bỏ học thì bạn nghĩ xem bố mẹ bạn sẽ như thế nào? Bỏ qua phần cảm xúc của bố mẹ bạn sau đó, nếu như họ đồng ý cho bạn làm theo ý bạn thích thì bạn có đảm bảo và chắc chắn rằng mình sẽ theo cái ngành đó đến cuối đời mình không?...

Thanh nghĩ bản thân mình nên có sự trải nghiệm

Mình quyết định học và làm song song với nhau. Mình vẫn học ngành an toàn và làm, trải nghiệm ngành mình thích vào thời gian mình rảnh. Mình làm blog, mình thu podcast mình tâm sự, nói chuyện với mọi người, học tiếng anh làm cô giáo dạy MC nhí và một vài việc khác. Cũng làm được một thời gian và đến hiện tại mình tặng cho bạn một câu này

Có những việc khi bạn nghĩ vẻ bên ngoài có vẻ nó rất hào nhoáng nhưng khi càng đi sâu tìm hiểu thì bạn mới chợt giật mình rằng: "Đẹp thế thì không phải đời "

Một ngày nào đó bạn đi làm rồi bạn sẽ hiểu, mọi thứ sẽ không như mình mong muốn và đòi hỏi bạn phải đủ sự nhạy bén, tinh tế và có thể là một chút "khéo" thì bạn mới có thể tồn tại trong xã hội này. Có vẻ hơi tiêu cực nhưng đây hoàn toàn là sự thật, mình không có dọa hay là cảnh cáo bạn, mình chỉ đang kể và chia sẻ câu chuyện của bản thân mình.

Trước khi đi học ở Hà Nội thì mình đang từng nghĩ nghề giáo viên dạy MC là nghề mà mình sẽ theo đến hết cuộc đời vì mình tin tưởng vào chính năng lực của mình và tự tin về điều đó. Nhưng không... mình làm có 3 buổi thôi à. Muốn biết thì ở chuyên mục tới này mình sẽ kể về câu chuyện mình đi làm. 

Đặt một cái tên sẽ là "Thanh và những trải nghiệm"

Cũng được đấy... hẹn ở chuyên mục sau mình sẽ nói nhé ! 

Thời lượng của chương trình đến đây cũng hết rồi, mình hy vọng qua câu chuyện của mình thì Quyên cũng có thể suy nghĩ thấu đáo và kỹ càng. Đừng vội kết luận để rồi mai kia hối tiếc không kịp. Và cũng đừng giới hạn bản thân của mình, hãy bước đi và trải nghiệm, ngã ở đâu thì đứng lên ở đó và chắc chắn bạn sẽ thành công.

Chuyên mục "Bức thư của bạn" đến đây là kết. Cảm ơn các bạn thính giả đã chú ý lắng nghe, nhớ giờ phát sóng là 20h tối thứ 6 nhé. Tạm biệt, một ngày tốt lành.

  • 0 Comments

 


" Xin tạm biệt mái trường, xin tạm biệt thầy cô

Người dìu dắt đời em đến bên kia bến bờ..."

------------------------------------

Hì hì... lâu lâu mình hát cho vui nhà vui cửa ý mà. Nếu có không hay thì cũng đừng chê mình nha, iu iu các bạn.

Chẳng là đêm qua đang nằm lướt Facebook tự nhiên Thanh thấy có một chủ đề khá hay: Nếu được cho 3,5 tỷ bạn có quay lại lớp 12 một lần nữa không? Nó làm mình nhớ lại quãng thời gian năm cuối cấp quá. Hình như cũng chỉ còn hơn 2 tháng nữa là các bạn học sinh lớp 12 sẽ bước vào kỳ thi THPTQG đấy nhỉ? Thanh thấy ở đây có nhiều lá thư nhờ chương trình thay các bạn gửi đến cho bạn cùng lớp, cùng trường lắm.

Nghĩ lại thấy thời gian trôi qua nhanh thật.

https://anchor.fm/l-thanh/episodes/Nu-c-cho-3-5-t-bn-c-quay-li-lp-12-mt-ln-na-khng-ev9qp8

------------------------------------------------

Bức thư đầu tiên được gửi từ bạn thính giả tới tập thể lớp 12A11 trường THPT Kiến An, Hải Phòng. 

Gửi tới tập thể lớp 12A11, vậy là chỉ còn hơn 2 tháng nữa là chúng mình sẽ bước vào kỳ thi quan trọng nhất của cuộc đời mình rồi. Ngồi viết lá thư này mà cảm xúc của tớ trở nên lẫn lộn, hồi hộp vì mình sắp bước sang một cánh cửa mới, buồn bã vì sắp phải xa ngôi trường tràn đầy những điều đẹp đẽ trong 3 năm cấp 3 của tớ, tiếc nuối vì những gì tớ chưa làm được ở nơi này. 

Khoảng thời gian sắp tới tớ nghĩ rằng nó thật sự sẽ rất khó khăn, mệt mỏi, áp lực nhưng tất cả chúng mình hãy cùng nhau cố gắng thật nhiều nhé. Mỗi người trong chúng ta đều có những mong muốn, ước mơ, dự định riêng cho bản thân ở tương lai vì vậy dù có khó khăn thế nào tớ mong các cậu cũng đừng bỏ cuộc và hãy luôn nhớ tới tớ, tới tập thể lớp 12A11, chúng tớ sẽ luôn ở đằng các cậu để lắng nghe, giúp đỡ các cậu. Cũng chỉ còn thời gian ngắn nữa thôi, chúng mình sẽ không được thấy nhau thường xuyên nữa, không còn được nghịch ngợm đủ thứ trò, nghĩ cũng thấy buồn nhưng tớ tin rằng đó sẽ kỷ niệm đẹp nhất mà tớ và các cậu đã có trong suốt quãng đời làm học sinh. Hãy hoàn thành thật tốt kỳ thi THPTQG sắp tới và thật thành công ở tương lai nhé! Mong rằng sau này có dịp gặp lại nhau thì chúng ta đều đã trở thành người mà bản thân mong muốn. Tớ yêu các cậu rất nhiều!

Lá thư của bạn thính giả làm mình thật sự nhớ lại mình ở tuổi 17 năm đó. Khi ấy, mình lần đầu tiên cảm nhận được cái nặng của áp lực đè lên mình thế nào, lần đầu cảm nhận được muốn theo đuổi ước mơ sẽ không dễ dàng gì và cũng là lần đầu tiên muốn làm điều gì đó để khẳng định bản thân nữa.

Thanh lại thấy nhớ nhất đợt dịch vào năm cuối cấp của mình. Thời điểm dịch bệnh đó vừa đáng sợ nhưng cũng vừa vui vẻ. Lần đầu tiên mình được học tập theo hình thức online, ngày nào cũng phải đợi chờ thông tin về kỳ thi Đại học mà quy chế thi cứ thay đổi liên tục. Lúc ấy, mình hoang mang, lo sợ lắm, nhưng mình cũng nhận ra chính thời điểm dịch bệnh đó, mình có thời gian để suy nghĩ lại những gì mình đã, đang và sẽ làm. Chia sẻ sâu hơn một chút thì trước đó Thanh không nghĩ rằng mình sẽ thi trường Báo đâu, vậy mà đợt dịch chăm đọc báo, chăm xem thời sự thì tự nhiên lại thấy thích công việc này và muốn thử sức với nó. Dù có lựa chọn khá muộn về ngành học, công việc nhưng mình thấy bản thân cũng đang làm rất tốt.

------------------------------------------------

Cùng đến với lá thư tiếp theo ngay sau đây nhé:

Xin chào các bạn thính giả của Blog tôi viết, tôi tâm sự, mình là sinh viên năm hai của một trường đại học tại Hà Nội. Khoảng thời gian này thấy các em học sinh lớp 12 đang rục rịch viết hồ sơ, nó khiến mình nhớ lại bản thân của hai năm trước cũng vậy. Giai đoạn này chắc các em đang gấp rút ôn thi, luyện đề rồi nhỉ? Chị cũng từng trải qua cảm giác như các em vậy nên những gì các em lo lắng chị đều có thể hiểu. Chị có một vài mẹo  nhỏ muốn chia sẻ và chị nghĩ rằng nó sẽ giúp các em trong quá trình ôn thi đấy, cố lên nha! 

Trước hết, hãy lựa chọn thời gian để học tập, nghỉ ngơi thật hợp lý nhé. 25 phút đầu khi ngồi vào học các em hãy để dành cho việc học thuộc, ghi nhớ những kiến thức vì đó là khoảng thời gian tốt nhất để ghi nhớ và sau đó có thể làm bài tập, làm đề khác. Nếu muốn học lý thuyết các em hãy dậy sớm và học vào lúc 4 giờ đến 6 giờ sáng nhé nhưng với điều kiện hãy ngủ sớm vào tối hôm trước không thì sẽ rất mệt và uể oải đấy. 

Còn về cách học sao cho hiệu quả thì hãy chọn lọc từ khóa, vì từ khóa vừa ngắn gọn vừa chắt lọc sẽ giúp các bạn nhớ rất lâu đấy, có quyển sổ nhỏ để note thì càng tốt. Đừng làm đề tràn lan nhé, hãy làm đến đâu chắc đến đó, chỗ nào sai hãy sửa lại và đảm bảo hiểu thật kỹ nó rồi mới chuyển sang phần khác. 

Đó là một vài mẹo nhỏ của chị mà chị mong nó sẽ giúp các em học tập hiệu quả và đạt điểm cao vào kỳ thi sắp tới. Chúc các em may mắn nha, cố lên!

Trời ơi, mấy mẹo này hay thật sự luôn. Kể ra ngày trước mình cũng được anh chị hướng dẫn cho như vậy thì việc ôn thi đã đỡ vất vả hơn rồi.

Nhưng bây giờ thì cũng chưa phải muộn, từ giờ, mình cũng sẽ áp dụng những mẹo này vào học tập mới được.

------------------------------------------------

Mình cũng biết các bạn học sinh cuối cấp đang phải trải qua quãng thời gian khó khăn và vất vả lắm nhưng hãy cùng nhau cố gắng lên nhé. Và hãy tin rằng phía trước sẽ là những điều tốt đẹp, vui vẻ và hạnh phúc hơn đang chờ đón các bạn. Có một câu nói mà mình rất thích: “ Người ta sẽ không hối hận vì làm sai mà chỉ hối hận vì đã không làm". Vậy nên các bạn hãy cứ mạnh mẽ theo đuổi những gì mà các bạn mong muốn nhé.

Và nếu các bạn thính giả thân mến có điều gì muốn chia sẻ với mình, đừng quên gửi những tâm tư, tình cảm về cho hòm thư của chương trình, đó là blogtoiviettoitamsu@gmail.com. Mình sẽ luôn ở đây để lắng nghe, trò chuyện cùng tất cả các bạn.

Và đừng quên khung giờ phát sóng quen thuộc của chương trình, đó là 20h thứ tư và thứ 6 hàng tuần.

Còn bây giờ, xin chào và hẹn gặp lại các bạn trong các chương trình lần sau.


  • 0 Comments



Hello, xin chào bạn.

Chào mừng bạn đã đến với "Blog tôi viết, tôi tâm sự".

--------------------------------------------------

Hmm....

Mình chính thức lập Blog này đến nay là 3 ngày rồi.

Và mình vẫn đang trong quá trình hoàn thiện nó.

Nếu như bạn là người đã đọc phần giới thiệu chung của mình thì bạn hẳn cũng đã nắm được sơ sơ những nội dung cơ bản mà mình muốn truyền tải rồi đúng không.

Nếu ai chưa đọc thì hãy nhấp vào link này để đọc lại nhé.

https://blogtoiviettoitamsu.blogspot.com/2021/02/loi-gioi-thieu.html

---------------------------------------------



Còn bây giờ mình sẽ nói về mục "Bức thư của bạn".

Mình lập Blog này mục đích chính là để cùng bạn tâm sự và trò chuyện.

Ngoài xã hội kia, có biết bao nhiều người, bao nhiêu câu chuyện.

Buồn, vui, khó khăn, hạnh phúc,...

Tất cả đều có cả.

Và câu chuyện của mỗi người thì mỗi khác, không ai giống ai cả.

Nhưng chúng ta vẫn có một điểm chung.

Bạn biết là gì không?

Đó chính là nỗi "CÔ ĐƠN".

Ngẫm thử mà xem, cho đến thời điểm này, mình thấy 2 từ này vẫn rất đúng.

Để mình chứng minh cho nhé.

Nếu bạn đang là một học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường, suốt ngày chỉ biết bài vở, đi học,... 

Tuổi này lại được gọi là cái "Tuổi nổi loạn".

Lúc muốn làm cái này, lúc lại muốn cái kia, chỉ để mọi người chú ý đến mình.

Lắm lúc muốn tìm một người bạn, tìm một ai đó để tâm sự, nói chuyện cũng không có.

Dường như cũng không ai hiểu mình luôn.

Nói với bố mẹ thì không bao giờ rồi.

Cũng không hiểu tại sao, càng lớn lên rồi thì mình lại càng cảm thấy xa bố mẹ nhiều hơn.

Bố mẹ cũng ít tâm sự với mình.

Khi gặp nhau chỉ là hỏi nhau dăm ba câu chuyện học hành và thi cử.

Mình còn nhớ, khi mình đi thi đại học về.

Không ai hỏi mình lấy một câu là : "Con có khỏe không?", "Có đói không?", "Có mệt không"...

Hầu hết toàn là : "Làm bài như thế nào?", "Được bao nhiêu điểm","Có đáp án rồi... lấy ra chấm đi..."

Không biết mọi người như thế nào, nhưng mà mình đã cảm thấy rất tổn thương.

Khi đó rất muốn tìm một ai đó để trò chuyện thôi.

Nhưng cũng không có nổi một người...




Còn nếu như bạn là một người mới trưởng thành như mình.

Tự phải chịu trách nhiệm với bản thân, tự kiếm việc, tự kiếm sống qua ngày.

Mà bên ngoài xã hội thì có mấy tốt đẹp như mình nghĩ, toàn là những khó khăn, rào cản và đôi khi là thù địch.

Nỗi cô đơn đấy lại thêm chồng chất...




--------------------------------------------------

Sương sương thế thôi nhỉ.

Hy vọng bạn hiểu những điều mình nói.

Và mục "Bức thư của bạn" sẽ là những điều bạn muốn chia sẻ, muốn được trò chuyện với mình hoặc đơn giản là nói ra cho nhẹ lòng thôi.

Thì hãy viết và gửi vào gmail dưới đây để cùng mình tâm sự nhé.

Đương nhiên là sẽ được mình ẩn danh khi đăng bài.

Mình hy vọng bản thân sẽ trở thành một người bạn tốt để tâm sự cùng bạn.

Chúc bạn một ngày tốt lành.




  • 0 Comments
Bài đăng cũ hơn Trang chủ

Nhãn

  • 12 ơi! Có gì muốn nói?
  • Bạn vàng hay bạn than?
  • Bức thư của bạn
  • Câu chuyện
  • Độc giả chia sẻ
  • Gà mờ đi làm
  • Luật hấp dẫn
  • Series Tết 2022
  • Series Tết 2023
  • Series Tết 2024
  • Series Tết 2026
  • Sinh viên
  • Tâm trạng
  • Thanh và những trải nghiệm
  • Tình yêu

About me

a


Thanh Lê

"Do you smile today?.

Try to keep your smile because your life is beautiful, right!”


Follow Me

  • Facebook
  • instagram

Banner spot

Bài viết gần đây

Labels

12 ơi! Có gì muốn nói? Bạn vàng hay bạn than? Bức thư của bạn Câu chuyện Độc giả chia sẻ Gà mờ đi làm Luật hấp dẫn Series Tết 2022 Series Tết 2023 Series Tết 2024 Series Tết 2026 Sinh viên Tâm trạng Thanh và những trải nghiệm Tình yêu

instagram

Template Created By : ThemeXpose . All Rights Reserved.

Back to top