Blog tôi viết, tôi tâm sự

  • Trang chủ
  • Chủ đề tôi viết
  • _Câu chuyện
  • _Tình yêu
  • Podcast
  • Bức thư của bạn


Hello xin chào bạn!

Chào mừng bạn đã đến với: "Blog tôi viết, tôi tâm sự"

Mình là Thanh Lê, tác giả của blog này.

Gần đây thời tiết ở Hà Nội có một sự khắc nghiệt không hề nhẹ, lúc thì nắng rất to và oi bức, lúc thì mưa tầm tã không ngớt liên tục. Thời tiết như vậy thực sự không dễ chịu một chút nào, nhất là lại vào khoảng thời gian vô cùng quan trọng của học sinh, sinh viên như chúng mình nữa. Các em học sinh chuẩn bị kỳ thi cuối cấp, còn sinh viên như chúng mình thì tập trung thi cử cuối học kỳ để bước sang năm học mới. Nhanh thật đấy, thoáng một cái là sang năm cuối đại học rồi. Đến bây giờ mình vẫn chưa thể tin nổi là chỉ còn 2 kỳ nữa thôi là chúng mình sẽ ra trường và bắt đầu cuộc sống mưu sinh như những người lớn trưởng thành ngoài kia. Bắt đầu với cuộc sống tất bật, lo cơm áo gạo tiền, lo tiền trọ, ăn uống và các chi phí một cách độc lập và tự chủ. Mình cảm thấy có một sự lo lắng không hề nhẹ, không biết giờ này năm sau mình thế nào, mình đã có công việc gì rồi, có được ưu đãi tốt hay không, có được làm chủ ước mơ như bản thân nghĩ...

Tạm gác lại những âu lo lại, vì chúng ta sẽ không thể biết được ngày mai của ta sẽ thế nào. Chỉ biết rằng hiện tại vẫn đang hạnh phúc, vui vẻ và làm điều ý nghĩa, đó là cuộc sống trong mơ rồi. Hôm nay, mình ngồi viết bài này là khi đi tập thể dục ở công viên Nghĩa Đô gần nhà. Lâu rồi mình không ra đây, mọi thứ đều như cũ, chỉ là con người mình đã thay đổi đi nhiều. Chỉ một vài tháng thôi, mình cũng có thể cảm nhận được sự thay đổi nhất định của bản thân. Thời điểm trước khi ngồi tại những chiếc ghế đá này, mình không có quá nhiều suy nghĩ, vẫn là một người mộng mơ, yêu đời, nghĩ cả thế giới này màu hồng, ở đó mọi người yêu thương nhau và không có sự lừa lọc, dối trá và giàu tình thương yêu. Nhưng hiện tại, mọi thứ đã khác, thế giới quan và những cảm nhận cuộc sống của mình khác đi nhiều. Mình nhìn mọi thứ theo chiều hướng thực hơn là nửa thực nửa ảo hoặc ảo hoàn toàn. Nói như nào để dễ hiểu nhỉ, trước kia mình nghĩ là con người với nhau, họ sẽ đối xử có qua có lại, ví dụ như ai đối xử tốt thì mình sẽ đối xử tốt lại, còn ai đối xử tệ thì mình cũng sẽ đối xử tương tự. Nhưng sự thật thì nó không hoàn toàn là thế, có khi người mình đối xử tốt lại có thể quay lại trở mặt và không bao giờ cảm nhận được điều mình nghĩ rằng là đang mang lại cho họ cảm giác funny, happy. Nhiều khi nghĩ rằng chỉ cần đối xử tốt với nhau, biết nhường nhịn và chân thành thì cuộc sống sẽ nhẹ nhàng hơn với mình, nhưng không hẳn là vậy. Chúng ta luôn hướng và mong muốn đến một kết quả tốt, nhưng nhiều khi kết quả lại khiến mình thất vọng nhiều thứ. Có những người ta cứ ngỡ họ là bậc hiền tài đến làm quý nhân hướng dẫn support cho mình tốt hơn, nhưng nào đâu biết được họ đến để cướp đi hạnh phúc mình đang có và vạch cho mình những vết sẹo mang tên "trưởng thành". Biết làm sao được, cuộc sống là vậy mà!

Mỗi khi ngồi thẫn thờ, nhìn về một khoảng không vô định, những điều ấy mình lại càng cảm nhận được một cách sâu sắc hơn bao giờ hết. Mình nhận thấy một câu rất đúng rằng: "Trên cuộc đời này, không có người đáng tin, ngay cả chính bản thân mình". Nhiều khi, chính mình còn đang tự thôi miên, lừa đảo chính mình nữa là người khác. Cái kết của việc không tỉnh táo nghe theo những lời mê muội rồi đi theo con đường tà chỉ có khi bạn là người yếu đuối, năng lực kém và có những ước mơ hão huyền, không thực chất. Chỉ có thể thì những thành phần muốn hại mới có thể tới gần và tiếp cận bạn. Nỗ lực ảo củng là một mối nguy hiểm tương tự như thế, cái gì cũng học, cái gì cũng hay, cái gì cũng ghi chép đầy đủ nhưng hỏi ra thì vẫn không biết một cái chữ "mô tê" nó thế nào. 

Lâu rồi mình không ngồi ngắm mưa, lâu rồi không đi dưới mưa giang tay ra cảm nhận và cũng lâu rồi mình vẫn chưa thể quên được "người cũ". Nếu như bạn theo dõi mình một thời gian rồi thì hẳn là biết đến câu chuyện tình yêu của bản thân mình rồi, còn nếu như bạn là người mới mà muốn tìm hiểu thêm thì hãy quay về bài podcast hoặc bài viết để đọc hoặc xem lại cho cụ thể chi tiết nhé, còn ở bài viết này mình chỉ lược qua một số ý nho nhỏ thôi. Mình đã từng có một câu chuyện tình yêu khá đặc biệt, bởi vì nó đến bất ngờ và tình tiết cũng đặc biệt không kém. Nó rất khó nói nhưng cơ bản là có một anh chàng đem lòng yêu mình khi mình chỉ mong muốn thiết lập mối quan hệ bạn bè với anh ấy, không có tiếng nói chung nên chúng mình đã phải kết thúc để tránh làm tổn thương đến hai bên về sau. Người kết thúc và thực hiện toàn bộ quá trình kết thúc là mình, cho đến bây giờ mình cũng không cảm thấy tồi tệ khi nghĩ về nó, ngược lại còn cảm thấy hạnh phúc nhưng còn đan thêm cảm giác mất mát khó tả.

Trước kia, mọi chuyện trên đời của mình, vào mỗi khi rảnh dỗi (thường là buổi tối trước khi đi ngủ) mình đều có thể chat nói chuyện với anh về mọi chuyện, cảm xúc và suy nghĩ. Nói có người nghe, có người đồng cảm thì còn gì bằng. Ấy lại còn là người có đồng cảm với mình thì thực sự tốt đẹp biết bao. Thế nhưng đến hiện tại, người ấy không còn ở cạnh nữa, mình sau một câu chuyện như vậy cũng chưa có thiết lập một mối quan hệ mới vì một phần lo sợ, một phần là cũng chưa tìm được ai cho mình cảm giác thân thiện, gần gũi cũng như nhiều cảm nhận như người cũ. Bạn mình nó hay trêu mình là: "Hay là mày lụy rồi, làm gì có đứa nào bảo không yêu mà suốt ngày nhắc đến người ta bao giờ". Hmm... không biết nói như thế nào, mình chỉ cần một người bạn chân thành có thể lắng nghe và thấu hiểu mình thôi, còn lại mọi chuyện yêu đương hay hẹn hò thực sự mình cảm thấy không thích và chưa sẵn sàng mở lòng đối với bất kỳ ai. Mình thấy một mối quan hệ yêu đương nó phức tạp hơn rất nhiều, nhất là thời điểm này mình chưa có tự tin về bản thân nhiều như mình mong muốn, thế nên chuyện yêu cứ tạm gác lại. Còn bạn mình nói mình lụy thì không phải, mình chỉ thích cái cảm giác được lắng nghe, chiều chuộng và đồng điệu thôi. Tình yêu làm sao chỉ gồm những thứ kia được, nó sẽ còn khắc nghiệt hơn, đây là suy nghĩ của mình. 

Nhiều khi nhớ cải cảm giác ấy, mình lại có hành động tìm kiếm và đọc lại các dòng tin nhắn cũ. Vào facebook check lại các kỷ niệm hoặc trạng thái của người đó gần đây, mình chỉ muốn biết cuộc sống của họ có hạnh phúc hay không? chỉ đơn giản là vậy. Có những khi stress hay tâm trạng, chỉ muốn tìm lại một người sẵn sàng nói những câu chuyện trên trời dưới biển chỉ vì mong muốn làm mình được vui, cảm giác không tồi. Bây giờ có câu chuyện mà cũng không biết chia sẻ, nói cùng ai, nó cũng hơi tệ một chút, nhưng không sao cả, mình trân trọng khoảnh khắc ngay cả khi nó không vui khi đến với mình. Không còn ở bên cạnh tương tác như trước, nhưng trong lòng mình đó luôn là một người cao cả và vị tha trong lòng của mình, anh ấy có từng nói với mình một câu rằng: "Hạnh phúc là khi nhìn người mình yêu hạnh phúc, cho dù là họ ở bên cạnh ai đó không phải là mình". Mình luôn cảm thấy áy náy khi nhớ lại câu này, vì mình đã vô tình buông lời khó xử khiến cho người ấy cảm thấy đau khổ và chạnh lòng. Mình vẫn còn trẻ con, chưa có được suy nghĩ cao thượng được đến như vậy, nhưng ở một mức độ nào đó, mình cũng mong muốn người cũ từng đồng hành với mình cũng có được một cuộc sống đáng mơ ước và hạnh phúc.

Chỉ vậy thôi là đủ rồi, không cần phải là những thứ gì quá xa xỉ, quá khó diễn tả, đơn giản mà làm ta hạnh phúc là đủ rồi. Mưa hôm nay mang theo chút không khí lạnh, có lẽ mình sẽ đi tản bộ một chút rồi về nhà tiếp tục các công việc còn dang dở. Mình hy vọng rằng những bạn đang đọc bài viết này, hay là nghe podcast của mình thì hãy luôn yêu đời nhé, mình tin rằng ở phía trước hoặc ở đâu đó trên thế giới này có một người đang mong chờ bạn từng ngày để có thể đến và trao lời yêu thương với bạn đó. Vì khi có niềm tin thì chúng ta sẽ đi tới đích mong muốn nhanh hơn. Một ngày hạnh phúc và năng lượng nhé bạn của tôi! Tất cả chúng ta rồi sẽ hạnh phúc như mình ước mong.

Tặng bạn một bài thơ mình viết ngẫu hứng khi ngắm mưa nhé





  • 0 Comments



Gửi đến anh - người đã từng yêu em!

Buổi chiều trong em hôm nay lạ lắm anh ạ, buổi chiều đổ cơn mưa lạnh, lòng em bỗng cảm thấy nhớ anh...

Trước kia em từng nói, em là một cô gái rất thích mưa, rất yêu mưa. Em thích cái cảm giác được đưa tay lên hứng những giọt mưa tí tách. Trong lòng cảm thấy như có một mầm chồi non sẽ sớm được nở, khung cảnh sẽ trở nên thật tuyệt vời nếu có màu xanh của thiên nhiên cây cỏ. Em thích được ngửi mùi không khí tươi mới sau mỗi khi cơn mưa đi qua. Em thích đội ô đi dạo phố dưới trời mưa, lắng nghe những giọt mưa rơi trên chiếc ô của mình, cảm giác như là lời thì thầm của thiên nhiên vậy. Cảm giác thật dễ chịu.

Nhưng cơn mưa hôm nay đối với em lạ lắm, nó như là đang muốn nói với em điều gì mà em đã từng quên. Em cảm nhận được một nỗi buồn man mác, một sự trống trải nào đó... đó là một cảm giác vô cùng khó tả.

Tháng 12 năm đó thời tiết không khác gì bây giờ, một lễ Noel thật rực rỡ sắc màu, những lời ước nguyện chuẩn bị thành hiện thực. Em nhớ khi cùng anh đi dạo trên con đường thân quen này. Cùng anh nói những câu chuyện phiếm, anh hỏi em về việc học tập ra sao, còn em hỏi anh về công việc hiện tại như thế nào. Rồi chúng mình còn cùng nhau ăn tô bún chả nóng hổi tại ngõ 130 Xuân Thủy nữa. Khung cảnh ấy thật giản dị mà bình yên đến lạ.

Anh ơi... cuộc sống của anh dạo này có ổn không?

Chắc là anh đang sống hạnh phúc lắm, em cũng hy vọng là như thế.

Mình xa nhau đến nay cũng 2 năm rồi, đối với em thời gian này không đủ dài nhưng cũng không quá ngắn để quên đi kỷ niệm của chúng mình. Em vẫn nhớ khi chia tay anh, thói quen mỗi ngày về nhà là mở điện thoại, kiểm tra mục tin nhắn, xem anh có nhắn tin cho em không. Anh có gọi điện cho em không. Hay là muốn biết xem, anh có còn thương em không?...

Thật kỳ lạ...

Khi bản thân em không yêu anh, không đáp lại một tín hiệu gì cho anh, ấy thế mà lại cứ đòi hỏi anh phải thế này thế kia, anh phải níu kéo, anh phải thể hiện ra bên ngoài rằng anh rất yêu em và mong em có thể trở về với anh. Thật nực cười... 

Nói là như vậy nhưng tận sâu thẳm con tim em, em vẫn nhớ hình bóng của một người thầy năm nào đó đã cùng em trò chuyện, chia sẻ tất cả mọi điều trong cuộc sống. Mình như sống trong nhau mỗi ngày, mặc dù khoảng cách có ở rất xa đi chăng nữa. Anh thật thà, nhẹ nhàng còn em khi ấy thì vẫn nông nổi, vẫn có những suy nghĩ trẻ con, vẫn đắm chìm mình vào một thứ gọi là đam mê không rõ đường lối. Em mong cầu mình có thể học thật tốt, ra trường với một tấm bằng "xịn", có một công việc ổn định rồi chúng mình đến với nhau. Anh thì muốn có thể cùng em san sẻ mọi khó khăn, gian truân vất cả của những áp lực đè nén trong lòng, anh sẵn sàng dành thời gian cả một ngày để ngồi nghe em kể những câu chuyện không đầu, không đuôi mà tự cười một mình. Chúng mình đã viết nên một câu chuyện cho nhau, đã từng hứa sẽ cùng nhau đi hết cuối con đường....

Nhưng anh à... cái nắm tay này sao chóng lỏng thế

Mới nắm có một đoạn mà tay đã buông từ lúc nào rồi. Đó là do anh hay do em nhỉ. Em cũng không biết nữa...

Cuối cùng em nhận ra rằng, lời hứa càng sớm thì kết quả cũng tới càng sớm. Hứa chắc lâu bền nhưng kết quả sẽ sớm tan. Đúng là thật buồn cười. Kể từ đó em biết thế nào là vô thường, không có gì là tồn tại mãi mãi, không có ai đi cùng mình đến cuối con đường ngoại trừ bản thân mình. Nghĩ đến đây em thấy thật cô đơn, nhưng bản chất mình vốn là thế, đến thế gian này một mình, thì ra đi cũng chỉ một mình. Một điều hiển nhiên như thế, tại sao lại phải buồn nhỉ?

Nhiều lần em tự hỏi, không biết tình cảm của em đối với anh là gì? Đó có phải là tình yêu không? Hay nó là một loại cảm xúc gì đó, khiến em không thể nào nhận ra được, cũng không thể điều chỉnh cảm xúc của mình.

Thôi... chúng ta hãy tạm gác lại quá khứ ấy, hãy để trong nhau những kỷ niệm đẹp khi nhắc đến. Mai kia, em cũng muốn đến một thời điểm nào đó, khi ngồi lại kể những câu chuyện tình yêu ngày xưa cho ai đó, em sẽ kể trong một tone giọng hạnh phúc và vui vẻ. Năm tháng ấy đối với em thực ý nghĩa anh ạ.

Nói một chút về hiện tại của em đi, từ ngày xa anh, em thấy mình mạnh mẽ hơn hẳn. Mạnh mẽ là bởi xa anh rồi, không còn ai lắng nghe, trở che em mỗi khi em có tâm trạng, không ai ở bên lo lắng mỗi khi em đau, mỗi khi em buồn tủi. Chính vì thế nên em buộc phải mạnh mẽ để không trở thành người yếu đuối. Em bắt đầu lao vào guồng quay của công việc, làm đủ thứ việc mình có thể làm, phân bổ kín lịch một ngày mình có thể hoạt động. Làm như thế là để quên đi sự trống trải trong lòng mình. Em thực sự nhớ mình có thể trò chuyện, chia sẻ với một ai đó khi mình trở về nhà, hay muốn được ôm ấp bởi một vòng tay nào đó, vỗ về em mỗi khi mệt mỏi. Hoặc có khi cùng em đi dạo phố, mua sắm những thứ em thích, nói những câu từ em muốn nghe... như thế là đủ khiến em cảm thấy hạnh phúc rồi.

Anh à... hôm nay trời mưa bất ngờ lắm. Nó bất ngờ như là khi em nói lời chia tay, không cho anh cơ hội giải thích, không cho anh từ chối mà thẳng tay block, đăng xuất anh một cách nhanh chóng ra khỏi cuộc sống của mình. Em vẫn còn nhớ ánh mắt của anh trong lần cuối cùng đi với em, hôm đó có lẽ anh rất buồn. Em biết... em thực sự xin lỗi. Em không thể trao tình yêu, không thể trao mình cho một người gửi gắm em rất nhiều hy vọng, đợi chờ em mà không biết trước được tương lai thế nào, anh đang chờ vào một mối quan hệ mà em chưa sẵn sàng. Em nghĩ mình nên buông, để anh có một cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc và xứng đáng hơn khi ở bên cạnh em.

Đó không phải là một lời nói dối, một lời trá hình cho sự vô tâm của mình. Mọi việc em làm đều có lí do cả, xin anh hãy hiểu cho em.

Mưa càng ngày càng lớn rồi, có lẽ em nên về nhà sớm thôi, nước mưa lạnh lắm. Em nhớ đến lời anh dặn, dù có thế nào đi nữa, anh luôn mong muốn người anh yêu luôn hạnh phúc. Và em cũng thế, em sẽ không ngược đãi bản thân mình, em sẽ sống thật trọn vẹn và trong lòng em luôn có bóng dáng của anh ở trong tim.

Anh phải thật hạnh phúc nhé! - người từng yêu em

-Thanh Lê-

  • 0 Comments

Phần 2 này mình đã up podcast lên rồi, bạn vào nghe nhé!


  • 0 Comments


 

Hello xin chào bạn, 


Chào mừng bạn đã đến với: "Blog tôi viết, tôi tâm sự"


Mình là Thanh Lê, tác giả của blog này.


Từ ngày 10/11 đến hôm nay là 2 tháng rồi mình không có viết thêm về chủ đề tình yêu, giờ muốn viết lại mình cũng hơi ngượng tay một chút. Hôm thứ 4 vừa rồi mình đã hứa với mọi người là sẽ viết và thu chủ đề tình yêu. Sáng nay ngồi 1 tiếng mà mình không thể nào mà nghĩ ra hay là kể một câu chuyện gì về tình yêu của một ai khác. Mình chợt nghĩ hay là không viết nữa, hay là thất hứa 1 lần xem sao,...bla...bla. 


Cũng căng đấy nhỉ, giờ mà nói người khác thì nó rất là nông, nó không có nhiều ý nghĩa lắm. Thôi thì mình sẽ chia sẻ từ bản thân mình đi. 


Mình đã thay đổi suy nghĩ và tư duy rất nhiều về tình yêu. Xuất phát từ những nhìn nhận của mình về câu chuyện tình yêu của người xung quanh. Cũng theo dõi họ một thời gian và mình nhận thấy một điều nó rất là không ổn. Mình thấy ai trong khi yêu họ đều rất hạnh phúc, họ đều vui vẻ, họ có thể ở cũng nhau cả một ngày không chán, có thể nói những câu chuyện không có hồi kết. Nhìn khuôn mặt họ ai cũng tươi tắn, ai cũng rạng rỡ một cách đặc biệt mà người chưa yêu như mình không có được. Thế nhưng, khi tình yêu của hai người đạt đến một mức yêu cao nhất, đỉnh điểm của cả hai thì lại rất hay xảy ra mâu thuẫn và xích míc về ý nghĩ cá nhân. Một câu chuyện mình chứng kiến như sau:


Có một đôi bạn này rất yêu nhau nhưng khi yêu quá, bạn nam sinh ra thói bảo thủ, ghen tuông và có những hành động quá khích. Bạn ý luôn muốn giữ bạn gái bên cạnh mình, hạn chế bạn gái tiếp xúc và tiến gần với những người nam khác, đi chơi cũng đều phải báo cáo hay có sự cho phép của đối phương. Sợ hơn nữa là quản lí cả tài khoản mạng cá nhân và mật khẩu điện thoại của bạn gái. Xong mình kiểu không thể nào mà tin nổi, như thế này có khác gì đi tù không mà sao mọi người lại phải làm như vậy. Hai người đến với nhau là để chia sẻ, tâm sự và cùng nhau đi tiếp con đường không cô đơn, chứ không phải là kiểm soát nhau hay là bắt ép nhau phải là đối phương hài lòng. Mắt của con người rất nhạy bén và cảm xúc còn nhạy bén hơn nữa, khi bạn vừa mắt một ai đó, trái tim của bạn rung động thì chắc chắn bạn sẽ cũng bị thu hút bởi thứ bạn thích. Cho nên tình trạng kết hôn rồi ngoại tình là rất cao. Còn một cái tình huống tâm lý nữa mà mình cũng không thể hiểu nổi đó là cái cảm xúc lo lắng xen lẫn yêu thích khi đi ngoại tình.


Cái câu chuyện trên là có thật, nó là một mặt tiêu cực trong tình yêu, không phải cặp đôi nào cũng có những tính đó nhưng mức độ nó là thấp hay cao thôi. Một cái điều ngược nữa đó là khi cả hai đều tốt, cả hai đều thông minh, có trí tuệ, có tình yêu và chung thủy thì lại bị một rào cản khác bên ngoài cản trở họ, và về lâu dài thì hạnh phúc cũng bị mờ nhạt dần. Họ có thể bị rào cản gia đình, tài chính về trình độ,... Có đôi vợ chồng cô chú hàng xóm bên cạnh nhà mình là một bằng chứng. Hai người yêu nhau thì không phải bàn rồi nhưng bố mẹ hai bên không ủng hộ, còn có những mâu thuẫn gia đình khác là bố vợ chửi mắng con rể, mẹ chồng đi nói xấu con dâu. Hai người cũng có sinh con cháu rồi, hai đứa bé cũng đang lớn dần nữa. Mà mình thấy chắc tầm này chúng cũng có thể cảm nhận được thái độ của ông bà đối với cha mẹ chúng rồi. Mình thấy thật khổ cho họ.


Còn nữa, có những người thuộc típ 50/50, kiểu nửa này nửa kia. Những người đó mình thấy cảm xúc của họ cực kỳ khó hiểu. Họ ở trong nhà và ngoài xã hội khác hẳn nhau, lúc nào cũng có một vỏ bọc nào đó và họ mệt mỏi, đau khổ. Những người này giữ mình và kìm nén rất là tốt, trong nhà dù có như thế nào đi nữa thì họ cũng không mang những thứ tiêu cực đó ra bên ngoài. Họ vẫn giữ cho mình tỉnh táo và phong thái rất lạc quan. Người ngoài đâu biết những con người mình hay nhìn thấy, hình ảnh đẹp đó lại có một cuộc sống không mấy vui vẻ như vậy. Nén trong lòng lâu, chán ghét trong nhà thì con người có xu hướng muốn ra ngoài khám phá những điều hay ho khác, những mối quan hệ mới và những câu chuyện mới cũng bắt đầu từ đó.


Cuối cùng là một kiểu im lặng, mình thấy điều này ở những người phụ nữ là nhiều nhưng không nói là ở đàn ông không có. Đạt đến một cái trạng thái "mặc kệ" là điều mình thấy rất đáng sợ. Tất cả mọi thứ họ đều nén vào trong lòng, không chia sẻ hay nói ra với ai hết. Khuôn mặt không thấy nụ cười và thần thái đi xuống trầm trọng. Điều này khiến đối phương lại cảm thấy chán ghét hơn và cuộc chiến tranh không lời lại nổ ra thêm mạnh mẽ. Thử hỏi xem nếu sống trong một gia đình không ai nói với ai câu nào, đi về nhìn mặt nhau còn tránh thì hỏi sao họ lại không "buông tha" cho nhau nhỉ. Căn bản là họ còn có rào cản con cái hoặc tài sản. Câu buông không thể nào nói dễ dàng như vậy được. Bạn còn nhớ có một lần mình kể về một tiết học môn pháp luật đại cương không. Cô giáo có chia sẻ một câu chuyện tại sao chán ghét nhau nhưng họ lại không ly hôn, ngoài vấn đề con cái ra thì tài sản cực kỳ quan trọng, những người phụ nữ khi không có tình cảm họ sẽ "cố" vì con cái, nhất là những người công ăn việc làm không ổn định, sợ không lo được cho con nên cũng vẫn phải nghiến răng để chịu nhục nhã, khổ đau để nhận lấy những đồng tiền trợ cấp từ chồng. Hoặc có những gia đình hào môn danh giá, chồng ngoại tình bên ngoài bình thường, vợ biết, con biết, cả gia đình và hàng xóm đều biết nhưng vẫn dửng dưng đến kỳ lạ. Vì nếu ly hôn hoặc khi người kia mất đi thì sẽ có % chia tài sản cho con cái và vợ. Hỏi xem bạn chịu khổ để lấy tiền hay chịu khổ mà tiền về tay người khác. Tham lam quá cũng không nên, cố bán để níu nhưng níu làm sao?. Nén mãi rồi sẽ có một ngày bùng nổ ra ngoài. Hôm qua đọc báo mình thấy một tờ có viết về một người đàn ông cầu xin vợ anh ý đừng bao giờ để con gái biết mẹ nó đi ngoại tình bên ngoài. Đọc mà mình thấy đau xót vô cùng, thương thay cho những con người đó và đứa trẻ của họ. 


Không biết có phải do thuật toán facebook hay không nhưng kể từ khi mình đọc được một bài báo tiêu cực thì lại có rất rất nhiều những bài báo có nội dung tương tự hiển thị lên. Chắc là đọc nhiều cũng bị ảnh hưởng một chút dù ít dù nhiều. Mình cảm thấy không tin có điều tình yêu vĩnh cửu, hạnh phúc vĩnh cửu nữa, thay vào đó là tình yêu nước mắt và hạnh phúc mong manh thì đúng hơn. Hoặc mình chưa yêu nên nghĩ khác người, nhưng kiểu nó cứ sao sao ý. Thấy khổ thấy đau những tại sao vẫn có nhiều người đâm đầu vào. Tại sao đủ mệt mà họ không chịu buông ra? Rất rất nhiều câu hỏi tại sao mình không thể nào mà trả lời được nên mình sẽ chọn cách suy nghĩ tích cực và suy nghĩ rộng ra xem sao. 


Mình lại xem được một đoạn video trên youtube của VTV24 có nói về một tiêu điểm: "Khi người trẻ chọn sống độc thân". Minh đính kèm link ở đây. Trong đoạn video đó mình thấy rất hay và cảm thấy đồng tình rất nhiều, khi người khác không đem lại cho bạn hạnh phúc thì bạn có thể tự tìm hạnh phúc cho chính mình. Và đó chính là câu trả lời mà mình đang thắc mắc. Giá trị của mình do mình định giá chưa không phải người khác. Vì vậy hãy sống lạc quan tận hưởng và làm những điều mình thích. Bạn không cần phải khổ sở vì ai cả vì cuộc sống ngắn lắm, thời gian để bạn vui vẻ, chứ không phải để làm những điều khiến mình khổ đau. Mình có chia sẻ tư tưởng của mình về mong muốn một cuộc sống độc thân cho bố mẹ mình nghe. Lúc đầu bố mẹ kiểu "ối giời ơi" luôn ý. Bố mẹ là người thế hệ trước vì vậy nên tư tưởng của họ và cách nghĩ sẽ khác mình. Họ nhìn những người độc thân với một con mắt rất tiêu cực, có thể là già ế mới độc thân, có thể là người vô trách nhiệm với đất nước, có thể là người không biết suy nghĩ cho tương lai. Tất cả những điều trên mình thấy không phải là vấn đề gì to tát cả. Cái từ "già ế" nghe nó rất là ghê, bởi vì chả nhẽ già rồi họ lại không thể yêu không thể có được hạnh phúc hay sao, hoặc có thể đó là cuộc sống họ đã chọn, cũng không có ảnh hưởng gì nhiều đến cuộc sống của mình. Còn nói về trách nhiệm với xã hội thì khá động chạm đến những người có những căn bệnh mà dẫn đến việc họ không thể có con. Họ cũng cưới chồng gả vợ chứ, nhưng họ cũng có làm được cái trách nhiệm đó đâu, nói ra điều này tổn thương đến họ rất nhiều. Còn việc không biết suy nghĩ thì nó có nhiều ý quá mình cũng không bóc nghĩa ra nhiều được. Cơ bản các cụ nghĩ như vậy đó. Còn bạn thì sao, bạn nghĩ thế nào về điều trên.


Tiếp tục theo dõi phần 2 nữa nhé.



  • 0 Comments


 Hai tuần trước mình có viết về hai chủ đề chia sẻ về hành trình của chú gà đi làm (bạn có thể đọc lại hoặc nghe lại podcast nhé). Công nhận là hai chủ đề này được mọi người tương tác khá nhiều, mình thấy được sự đồng cảm trong đó, cùng với tình cảm của các bạn. Mình thực sự biết ơn vì điều đó.


Chính vì tương tác tốt và được ủng hộ nên mình quyết định.


Hôm nay mình sẽ viết về chủ đề "tình yêu"


Ghê chưa? Giới thiệu có vẻ máu lửa cứ như là sẽ tiếp tục viết chủ đề kia, ai dè đánh lái sang chủ đề khác.


Mình đang luyện thêm tính hài hước.


...


Nói đùa vậy thôi, cái gì thì cũng nên có mức độ và tần suất, đăng cùng lúc nhiều quá mọi người cũng sẽ bị chán. Lỡ hết thương tui rồi sao.


Mình cũng đã từng chia sẻ nhiều về chủ đề tình yêu, từ những bài mình viết cho đến những bài của độc giả. Chắc hẳn bạn cũng biết là mình chưa có tình yêu nào và đang trên hành trình đi tìm kiếm nó.


Phải thú thực là mỗi khi định viết về tình yêu thì mình không biết viết gì luôn. Chỉ nói và chia sẻ về quan điểm cũng như cách nhìn nhận của mình về nó thôi. Còn câu chuyện thực chiến nó ra sao thì chưa có. Nhưng mà chưa hết nha, không phải yêu vào mới có thể viết về tình yêu, cũng không phải chưa có tình yêu mà không viết được. Nô nhớ, không gì là không thể. Vì mỗi người mỗi khác mà, có ai giống ai đâu.


Thời gian khoảng 5 năm về trước, khi đó mình mới học cấp 2, cái đợt mà mấy đứa bạn mình bắt đầu có những mối tình yêu bọ xít. Bạn mình thôi, mình thì chưa có nha. Cái lúc đó mình tự hỏi là ủa sao mấy đứa này yêu nhau được nhỉ. Trong khi bản thân chưa có thành tích gì nổi trội, chưa có gì trong tay, chưa tự lập và căn bản là yêu đương lúc đó thì làm gì có kinh nghiệm. Hôm nay yêu, mai chán lại chia tay. Nó như kiểu là đi chợ mua mớ rau ý. Mình cảm giác nó kiểu gì ý, mình nghĩ là yêu vào thì đâu dễ chia tay đến vậy. Chắc là do mình suy nghĩ có vẻ già dặn hơn các bạn.


Nhưng cái thời gian đó mình lại có đam mê đọc truyện ngôn tình, các tác phẩm tiểu thuyết và một số truyện thể loại mình hứng thú là mình đọc hết, không trừ truyện nào. Ban đầu thì mình không thích mấy câu chuyện đó đâu, vì căn bản là nó sẽ là những câu chuyện mà ngoài đời hiếm có. Hầu như là những thứ chỉ xảy ra trong mơ ước và được tác giả viết lại. Những mong muốn, khát khao đó lại giống như những cô bé trung học như mình, và thế là tình yêu với ngôn tình bắt đầu.


Mình nhớ là một ngày mình đi học 2 buổi sáng, chiều. Tối về thì học bài cũ tầm 2 tiếng, từ 7 giờ đến 9 giờ, sau đó thời gian còn lại mình dành hết cho những câu chuyện ngôn tình. MÌnh đọc nhiều đến cái mức không có nhiều chuyện ra đáp ứng đúng yêu cầu của mình. Bạn cứ hiểu là một biển mênh mông nhưng chỉ có vài hát cát là mình thích thôi. Có một vài truyện mình ưng ý, nhưng cũng có một số thì không. Mà những tác giả mình ưng thì ra chuyện chậm ơi là chậm, chờ mòn mỏi. Thế là bực mình quá, mình tự sáng tác và tự viết truyện trên wattpad luôn. Chuyện thật 100% không điêu, bây giờ mở lại thấy mình có 3 tác phẩm mà lượng views cũng coi là tàm tạm ở thời điểm đó, gần 9000 lượt đọc truyện của mình. OMG không thể tin nổi. Hôm trước ngồi nói chuyện với đứa bạn mình, có đá về mấy câu chuyện ngôn tình nên mình chợt nhớ ra và mở lại tài khoản năm xưa trên wattpad.


Đọc lại và cảm nhận thì mình thấy thực ra mình cũng có rung cảm khá sớm, nếu không có rung cảm thì sao mà có thể tưởng tượng và nghĩ để viết nên 3 bộ truyện. Có lẽ thời gian đó đọc nhiều truyện nên cũng có một chút ảnh hưởng bởi những suy nghĩ về tình yêu. 13 - 14 tuổi hồn nhiên, mơ mộng và trong sáng. Cho đến bây giờ khi đọc lại những tác phẩm của chính mình là một điều mình hết sức bất ngờ. Không thể tin được rằng mình có thể nghĩ và dám viết lên những câu chuyện đó...


Thời điểm hiện tại, mình đang là một cô gái 19 tuổi (chuẩn bị 19 thôi nha, tháng 11 tới này), không còn những mơ mộng tình yêu của một chàng hoàng tử dành cho công chúa lọ lem, không còn những suy nghĩ viển vông sẽ lấy một anh chàng đẹp trai, giỏi, nhà giàu, nhiều tiền,... Mình bắt đầu nhìn nhận cuộc sống và tình yêu một cách thực tế và khách quan hơn.


Nếu như bạn đang ngồi đọc hoặc nghe những dòng này thì chắc hẳn bạn sẽ cảm nhận được mình.





        "Trong những năm tới, mình sẽ quay trở lại sáng tác và viết nên những câu chuyện của bản thân, viết về những năm tháng, những trải nghiệm về bản thân"


Đây là câu nói mà mình đã điền khi mình lập nick wattpad vào năm 2016, và đến hiện tại mình đã làm được. Cảm xúc thật khó tả, mình cảm thấy rất vui và tự hào khi mà mình đã tự đạt được một điều gì đó mình tự đặt ra. Nó không phải là một điều gì to tát nhưng đối với mình, đó là một điều tuyệt vời mà bản thân làm được. Phải gạt bỏ những nỗi sợ hãi, sự trì hoãn, lười biếng và kiến thức kỹ năng còn thiếu sót để trở thành một người ham học hỏi, tâm huyết và nhiệt tình. 


Quay trở lại với hiện tại một chút, mình đang ở trong một guồng quay chóng mặt của công việc nhưng thứ áp lực và những nỗi sợ hãi, lo lắng mới trong tương lai. Mình vẫn luôn tự an ủi bản thân bằng nhiều cách khác nhau và mỗi lúc một khác, không phải lúc nào mình cũng làm đi làm lại cùng một phương pháp nhiều lần. Có một phương pháp mà dạo này mình cũng đang thực hiện, không biết có nên chia sẻ nó hay không. Vì cách này nó cũng hơi điên, hơi ảo một chút. Đó là mình tìm đọc những câu chuyện ngôn tình ngọt ngào, cái kết đẹp và nhiều tình tiết giống như mình hiện tại. Làm thế nào để bạn hiểu bây giờ nhỉ? Lên nghe podcast nhé, mình ngại viết ra đây lắm.


Chúc bạn một ngày vui vẻ nha 





  • 0 Comments


 

Một tháng nay mình do dự và không biết có nên viết về chủ đề tình yêu nữa hay không. Bởi vì mình cảm thấy trong đây mình không có nhiều ý tưởng và nhiều kinh nghiệm để viết về nó. Mình cũng mới chỉ trải qua một mối quan hệ với một người yêu đơn phương nên bản thân khá bối rối khi ngồi lại và viết những chủ đề như vậy.


Kích thích bộ não và trí tưởng tượng bằng cách nghe nhạc, đọc sách, xem các bộ phim liên quan, thậm trí mình còn nghe các bản nhạc cảm xúc để có ý tưởng. Nhưng xem ra mình vẫn chưa thể viết hết mình cho "tình yêu". Bởi vì một người sống thiên về cảm xúc, không có cảm xúc thì mình không thể viết được từ nào.


Nhưng biết sao được, các bạn độc giả và thính giả của mình đều thích nghe và đọc các bài viết này. Thôi thì mình cũng mạnh dạn viết và nói lên những quan điểm của mình cho mọi người, nếu như nó mâu thuẫn với cách nghĩ của bạn thì hãy nhẹ nhàng mà bước ra nhé. Vì quan điểm của mỗi người là khác nhau nên mình cũng không bắt ép ai phải theo cách nghĩ của mình và ngược lại.


2 tuần trước mình cũng đọc và xem một số bộ phim tâm lý tình cảm. Mặt bằng chung thì mình nhận thấy chúng có điểm chung như sau:


        - Cuộc sống một mình tự do, thoải mái, tự tại nhưng nó không vui bằng khi bạn sống với một người nữa


        - Ai chả muốn có một tình yêu đẹp


        - Mọi chuyện từ bản thân mình mà ra, không thể đổ lỗi cho ai khác.


        - Trong tình yêu nào cũng vậy, đều phải trải qua khó khăn, sóng gió mới đến được với nhau. Không có những thứ đó thì tình yêu không thể bền chặt, vĩnh cửu được . Cái quan trọng là họ có đủ mạnh mẽ, kiên cường, khát khao cháy bỏng để có được nó hay không?


        .....


Mình sẽ đi làm rõ từng quan điểm để bạn có thể hiểu hơn nhé


Cuộc sống một mình tự do, thoải mái, tự tại nhưng nó không vui bằng khi bạn sống với một người nữa

 

Thử nghĩ xem điều này có đúng hay không. Dựa trên các bộ phim và các câu chuyện ngoài đời thực thì mình thấy điều này hoàn toàn đúng. Sống một mình, bạn có thể làm mọi việc theo ý của bạn mà không cần nhìn sắc mặt của ai hết. Bạn muốn làm giờ nào là do bạn, bạn muốn đi chơi, đi tụ tập hay đi đâu đó là do bạn quyết định, không cần đến sự cho phép từ ai hết. Hoặc hôm nay bạn mệt, bạn muốn ăn cơm ngoài thì cũng đơn giản thôi. Hay là đôi khi muốn mắng chửi ai cũng thoải mái không vấn đề gì. Nhưng bạn biết không, đây chỉ là một mặt của cuộc sống một mình (cách khác gọi là cuộc sống độc thân). Bạn có bao giờ nghĩ đến việc đi về nhà mà cứ lủi thủi một mình, không ai để trò chuyện, nằm lăn lộn trong căn phòng của chính mình mà cô đơn, lạnh lẽo. Có bao giờ bạn nghĩ đến việc khi bạn chẳng may bị ốm, bố mẹ không có bên cạnh, tiền tháng đấy cũng chưa có thì bạn sẽ xoay xở thế nào. Nếu có người cho tốt cho mượn tiền và giúp đỡ thì cũng chỉ là ở phần nào đó thôi, không thể chăm bạn từ A đến Z và 24/24 ở bên được. 


Sẽ cô đơn và trống trải khi ở một mình.


Có thể bạn chưa tin đâu nhưng cứ thử rồi bạn sẽ biết và tin vào điều mình nói.


Mặt khác, khi bạn sống cùng một người khác (nói về khía cạnh tình yêu thì người khác có thể hiểu là người bạn yêu thương, một bạn khác giới chẳng hạn). Bạn sẽ có được hạnh phúc, niềm vui mỗi khi trở về nhà. Sẽ thấy nhà cửa được dọn dẹp sạch sẽ, thơm mát cũng với những món ăn ngon đặt trên bàn, bạn sẽ được nghe những lời yêu thường, tình cảm và bạn cảm nhận cuộc sống sẽ khác khi ở một mình. Người được yêu thương sẽ có tần số và năng lượng cao hơn những người còn lại.


Bên cạnh đó, khía cạnh nào, mặt nào cũng có điểm tích cực và tiêu cực. Ở chung với nhau nếu không hợp lối sinh hoạt, tính cách thì bạn cũng khó có thể vui vẻ. Một người nghĩ cho bản thân còn một người thì không quan tâm đến cảm xúc của người khác, một người thích được quan tâm trực tiếp nhưng một người chỉ muốn âm thầm làm những điều đó, mọi thứ không đồng điệu hoặc xảy ra một vài mâu thuẫn. Nhưng yên tâm đi nếu bạn biết và trung hòa nó thì cuộc sống của bạn sẽ tốt hơn bao giờ hết. 


Một số bạn của mình cũng từng nói với mình là:


        "Tại sao mày không đi kiếm ai đó để yêu đi"


Nói thẳng ra thì :


Ai chả muốn có một tình yêu đẹp


Ai chả muốn được yêu thương và hạnh phúc. Nhưng "người ấy" chưa đến thì mình biết làm thế nào. Cái mà mình cảm thấy cần thiết ngay lúc này là "giá trị bản thân" vì 


Mọi thứ đều do bạn mà ra


 Mình là một con nghiện Tik Tok chính hiệu luôn, ngày nào mình cũng vào Tik Tok và đón nhận được một số bài học rất hay. Mình thấy điều này hoàn toàn đúng và gần như nó đúng với tất cả, không chỉ riêng gì trong tình yêu. 


Trong công việc, nếu như bạn có giá trị thì công ty sẽ chú ý, để tâm đến bạn và cho bạn nhiều cơ hội phát triển hơn. Trong tình yêu, bạn yêu sớm cũng được, yêu muộn cũng không sao, lấy chồng giàu hay nghèo cũng không quan trọng, quan trọng là đừng bao giờ làm mất đi chính bản thân mình. Đừng phụ thuộc, dung túng hay nhu nhược trước bât kỳ ai. Hãy mạnh mẽ và lúc cần thì hãy cho mình yếu đuối nhưng đừng để tình trạng đó diễn ra quá lâu.


Trong một mối quan hệ bị rạn nứt, đừng vội oán trách đối phương vì những lí do và quan điểm của riêng bạn, hãy nghĩ xem nguyên nhân phía bạn là gì, đừng vội đổ lỗi. Đừng vì một người qua đường, không thương mình, thậm trí lừa mình mà phải đau thương, khóc lóc thảm thiết. Hãy trau dồi lại bản thân, yêu thương bản thân, chọn cho mình một phong cách phù hợp, một gu make up và một năng lượng tích cực. Mọi điều tốt đẹp sẽ đến vời bạn.


Trong tình yêu nào cũng vậy, đều phải trải qua khó khăn, sóng gió mới đến được với nhau. Không có những thứ đó thì tình yêu không thể bền chặt, vĩnh cửu được . Cái quan trọng là họ có đủ mạnh mẽ, kiên cường, khát khao cháy bỏng để có được nó hay không?


Đoạn này là đoạn quan trọng, dành cho những ai đang yêu và sẽ yêu. Một ngày bạn cảm thấy mối quan hệ này không thể tiếp tục, bạn cảm thấy có rào cản gì đó, bạn muốn "buông" thì hãy đọc lại dòng trên nhé. Câu này mình học được từ thầy Thích Trúc Thái Minh trong một buổi giảng pháp về tình yêu. Mình cảm thấy rất tâm đắc và muốn chia sẻ cho bạn ngay lập tức.


Hãy xác định đúng mong muốn của bạn trong mối quan hệ này và khi có những điều gì không may xảy ra, sóng gió, hoặc một bên không còn tình cảm,... thì hãy suy ngẫm lại và đưa ra quyết định. Bạn phải nhớ rằng:


Không hề dễ dàng để đến với nhau nên dù có nản thì cũng đừng vội buông


Còn nếu ai đang như mình, độc thân chính hiệu và chưa có nhiều xúc cảm về tình yêu thì cũng nên trau dồi và phát triển bản thân. Cuối cùng là tin tưởng vào một ngày nào đó người ấy sẽ đến.


Nếu có ý tưởng gì tình yêu hay thì hãy để lại bình luận của bạn nhé.


Chúc bạn một ngày vui vẻ.


 


  • 0 Comments



Trong cuộc đời, chúng ta sẽ gặp rất nhiều người, nếu có duyên, sẽ đi cùng nhau một đoạn đường nhưng cuộc đời dài thế, có trăm ngàn ngã rẽ, kiểu gì cũng có người phải rẽ trước.

Và thế là mỗi người lại tiếp tục đi con đường của mình, có thể gặp lại ở một ngã rẽ nào đó, cũng có thể không bao giờ gặp nữa.

Có những người, khi đi lướt qua nhau sẽ thành người xa lạ.🌿🌿🌿

Nhưng mỗi cuộc gặp, mỗi đoạn đường, mỗi người đi cùng ta một đoạn đường, đều có ý nghĩa với ta. Cho dù đó là người cùng ta chơi chung những trò chơi ngày thơ bé, cùng ăn chung một cái bánh con con, cùng khóc vì mẹ mắng, cùng tay lấm mặt lấm cười vui, rồi lớn lên, mỗi đứa một chí hướng, một con đường, một ước mơ, rồi xa nhau và không bao giờ gặp lại.

Ngày bé những ước mơ trong trẻo thường giống nhau, lớn lên thì mỗi đứa một quan niệm sống, những gì bạn cho là hạnh phúc, với ta có thể là tầm thường, những gì ta theo đuổi, với bạn có thể là viển vông. Đi mãi, đi mãi, rồi quay nhìn lại, điều chung duy nhất chỉ là kí ức, kí ức lấm lem màu mực trên quần áo và nụ cười vỡ ra trong veo trưa hè…🌟🌟🌟

Cho dù đó là người bạn thân thiết đã chia sẻ cùng ta những nước mắt, nụ cười của rung động đầu đời, để rồi vì một vài hiểu lầm mà xa dần nhau, mà không thể hiểu nhau, bên nhau thêm nữa. Người ta nói tình bạn của con gái giống như một quả bóng, nhìn thì rất đẹp, nhưng chỉ cần một cái gai nhỏ châm vào cũng đủ nổ tung.

Thế gian có gì là mãi mãi bền vững, huống chi hai con người vốn không chung gì cả ngoài cảm giác thân thiết, hiểu nhau, cảm thông. Đến khi không còn cảm giác đó nữa thì tình bạn tan vỡ và người ta rời xa nhau…

Cho dù đó là người bạn trai đầu tiên, mối tình đầu trong sáng và vụng dại, khi người ta yêu mà chỉ biết là yêu thôi. Tình cảm đó sẽ theo suốt cuộc đời, cho dù không nguyên vẹn. Giống như một chiếc bình pha lê đẹp nhưng mong manh, dễ vỡ, và tuổi trẻ với sự hiếu thắng, ngây thơ, thiếu sâu sắc đã làm nó vỡ thành ngàn giọt nước mắt, nhưng người ta gói ghém ngàn giọt long lanh ấy vào hành trang của mình và mang theo.

Mối tình đầu thiêng liêng đến nỗi, lúc đó, ai dám nói đó không phải là tình yêu thực sự, rằng mình không trân trọng, không sẵn sàng dâng hiến cả tuổi trẻ, cả cuộc đời cho nó, nhưng sau này khi bước vào những tình yêu khác, mới hiểu rằng lúc đó tình yêu đầu chưa đủ sâu sắc để ta hiến dâng, hi sinh. Đó chỉ là thứ tình cảm trong trẻo và đẹp đẽ như ban mai, như mùa xuân thôi. Nhưng cuộc đời còn có nắng sớm, mưa chiều, còn có mùa hạ rực rỡ, mùa thu dịu dàng, mùa đông lạnh giá…

Cho dù là người yêu, người cùng ta đốt cháy tim mình với đam mê, ngọt ngào, nhớ nhung, cay đắng. Có cô gái nào khi yêu không mong muốn được cùng nắm tay người yêu đi đến cuối con đường đời, nhưng không phải ai cũng có may mắn ấy.

Có những người trước khi gặp được người sẽ cùng mình đi đến chặng cuối cùng sẽ phải đi một mình rất lâu hoặc chia sẻ những đoạn đường ngắn với một vài người khác. Thế gian rộng lớn như vậy, có biết bao nhiêu người sẽ đến, biết ai là người xa lạ, ai sẽ cùng ta đi đến chặng cuối cùng? Có lẽ chỉ có định mệnh và sự nhạy cảm của con tim mới có thể trả lời, nhưng cả hai đôi khi cũng nhầm…

Cuộc đời dài như vậy, có trăm ngàn ngã rẽ, ắt sẽ có người phải rẽ trước. Có người chung đoạn đường dài, có người chia đoạn đường ngắn. Có người trở thành xa lạ, có người sẽ gặp lại nhau. Chưa đi đến cuối con đường cũng khó mà biết người đó có cùng ta mãi mãi? Nhưng con người dường như có một linh cảm khi gặp ai đó, rằng đó chính là người sẽ mãi đi cùng ta trên con đường đời thăm thẳm này…

Dù sao đi nữa, dù ngắn dù dài, dù thành xa lạ hay thân thiết, mỗi một người đến trong đời ta, đi chung với ta một chặng đường đều đáng trân trọng. Họ đã là một phần đời của ta.

-Sưu tầm-
Có thể là hình ảnh về trẻ em và đang đứng
  • 0 Comments


Hello, xin chào bạn. 

Chào mừng bạn đã đến với "Blog tôi viết, tôi tâm sự."

Chà để xem nào... 

"Bạn có phải là độc giả đầu tiên của mình không nhỉ?"

Nếu đúng là vậy thì mình thực sự cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ biết bao.

Không hiểu tại sao luôn ý... mình luôn yêu mến và trân trọng những người đầu tiên đến với cuộc đời của mình. 

Dù cho đó là ở trong bất cứ mối quan hệ hay là bất cứ hoàn cảnh nào khác.

Những người đó, dù là người còn bên cạnh mình hay là người đã rời xa thì chung quy lại, mình vẫn luôn nhớ và dõi theo họ.






Và mối tình đầu tiên cũng vậy...








Thực ra mà nói thì nó cũng không hẳn là mối tình đầu tiên.

Đây là một mối tình đơn phương từ 1 phía.

Mà nó lại không đến từ phía của mình.

"Người đó"

                                "Đến vội vàng và ra đi cũng vội vàng. "

Mối quan hệ này...  không hiểu tại sao mình lại nghĩ về nó rất nhiều.

-----------------------------------------------------

Sơ sơ cái nội dung là bạn biết mình định nói về chủ đề gì đúng không ?

Hehe...

Khi mà ngồi viết những dòng này, mình lại cứ bị nghĩ đến "Người đó".


Và thế là chủ đề về "Tình yêu" chính thức được khởi bút.

----------------------------------------------

Trước khi vào câu chuyện chính, mình sẽ nhắc lại một chút về quan điểm cũng như là mục đích khi mà viết blog này.

Để có lỡ như bạn không đọc phần giới thiệu đầu thì cũng có thể nắm bắt được.

Mình rất đam mê và thích khám phá, đặc biệt là ngành truyền thông.

Về cái mảng viết lách thì thực sự là không giỏi lắm, chỉ biết nói và viết những gì mình biết một trân thực nhất thôi.

Lập ra một cái blog để bản thân tự viết, tâm sự với một ai đó thì quả là tuyệt vời.

Nếu có comment muốn góp ý với mình thì mình mong bạn là người văn minh, lịch sự.

Đừng có comment thiếu văn hóa, sai lệch đạo đức.

Hay có ý muốn áp đặt người khác vào câu chuyện của mình.

Đây hoàn toàn là những câu chuyện thực của mình, mình viết ra cũng là ý kiến và suy nghĩ của cá nhân...

Mà không ai lại đi sửa hay góp ý về ý kiến của người khác.

Rồi đó...

Cái bạn vừa đọc chính là phần đầu giới thiệu mình muốn nói.

---------------------------------------------------------
Còn bây giờ sẽ vào câu chuyện chính nhé.

Hôm nay, tâm trạng nên mình sẽ kể cho bạn về mối tình của mình.

Mối quan hệ này vỏn vẹn trong một vài tháng.

Khi mình còn đang là một cô học sinh lớp 12, đang chuẩn bị một cuộc thi đầy cam go, ác liệt phía trước.

Phải nỗ lực, đấu tranh tư tưởng và dồn tâm chí vào việc "Học" để ôn thi THPTQG (Trung học phổ thông quốc gia).

Hiểu cách khác là "Thi đại học".

Trong thời gian đó thì không hiểu sao, việc học mình lại rất thờ ơ, dường như là không quan tâm đến.

Mình chỉ đi học ở trường, các thầy cô ôn cho bao nhiêu thì ôn, mình cũng không có đi học thêm ở bên ngoài luôn.

Vậy bạn có biết cái mà mình quan tâm ở thời điểm đó là gì không?

Cái mình quan tâm đó là một công việc gì đó phù hợp với năng lực của bản thân và muốn trải nghiệm về nó ngay lập tức.

Mình chọn một công việc, nó cũng chính là cái công việc bây giờ.

Đó là "Viết lách".

Viết thì nó có nhiều dạng lắm.

"Conten, marketing, câu chuyện, chia sẻ, văn thơ,..."

Nó nhiều thể loại lắm luôn ý...

Và thế là mình bị rối, không biết chọn cái nào.

Cũng được cái là mạnh dạn, chưa biết gì mà dám viết vài cái bài dài ơiii là dàiiiii trên nhóm cho mọi người nhận xét.

Nhớ cái bài đầu tiên đó cũng chính là định mệnh.

Bài đó, mình viết về thanh xuân.

"Một thời thanh xuân tươi đẹp của một người có hạn, khi mà bạn không biết gìn giữ, bảo vệ thì nó sẽ nhanh chóng qua đi... Để rồi một ngày bạn phải hối hận và nuối tiếc khi nhớ về nó"

Viết một bài như vậy thôi mà có rất nhiều lượt tương tác, comment và góp ý.

Trong đó, có một người có một cái profile mình rất ấn tượng, sau đó kết bạn và làm quen luôn.

Anh là một người mình đánh giá là rất thật thà.

"Chỉ vậy thôi á ?"

Thì đúng là vậy...

Cái này nói ra mình cũng không biết diễn tả như thế nào. 

Vì lần đầu tiên nói chuyện mà, chỉ có thể đánh giá được nhiêu đó thôi.

Dần dần một vài tuần nói chuyện, cảm thấy thân và bắt nhịp được cuộc sống của nhau rồi thì mình lại cảm thấy có một anh bạn như vậy thì thật là tuyệt vời.

Mỗi ngày đi học về là có người cũng nói chuyện, cùng tâm sự và đôi lúc không nói gì nhưng vẫn cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc.

Hiểu nhau như vậy nhưng cuối cùng thì sao ?

Anh ấy và mình vẫn không thể đến được với nhau.

Đây có thể là một câu nói nhất thời, nếu còn duyên, còn yêu thì vẫn có thể đến được với nhau.

Nhưng càng hy vọng nhiều, càng đặt niềm tin nhiều thì nó lại càng nhanh vụt tắt.

Một người rất giỏi như anh, ấy vậy mà không cầu tiến, ý chí vươn lên chỉ là nói xuông.

Là con gái... mình không thể chấp nhận được điều đó.

Theo bạn, mình có quá ích kỷ hay không ?

Chỉ biết nghĩ cho bản thân mà không đặt mình vào vị trí của người khác ?

Hay là một người quá tồi tệ ?

Mình sẽ không kể chi tiết câu chuyện của mình...

Tạm thời thế thôi thì mình biết bạn không thể hiểu được nhưng nếu theo dõi mình nhiều hơn thì bạn sẽ hiểu.

Hãy tin ở mình.

Còn ở viết này, mình chỉ muốn tâm sự một chút về câu chuyện cũ để tâm sự cùng bạn.

Hoặc có thể là cho bạn một vài lời khuyên chẳng hạn...
--------------------------------------------------------
Bạn ạ...



"Tình yêu mà... Phải trải qua khó khăn, sóng gió mới đến được với nhau. Nếu không có những thứ đó thì tình yêu không thể bền chặt và vĩnh cửu được."

Nếu như bạn đang có một tình yêu đẹp, một tình yêu bạn thực sự trân trọng thì xin chúc mừng bạn. 

Mình mong rằng mối quan hệ của bạn sẽ được tiến xa và tốt đẹp.

Khi yêu, hãy mạnh dạn nói lên ý muốn của bản thân cho đối phương, nó sẽ giúp hai người hiểu nhau và tình cảm bền chặt hơn đấy.

Còn dành cho những ai như mình, trải qua một mối tình không mấy tốt đẹp, hay có những kỷ niệm không vui về tình yêu.

Bạn đừng đóng cửa trái tim mình nhé...

Nên nhớ rằng...

Mình đến với họ là duyên phận, nếu còn duyên thì hãy giữ, nếu không còn thì hãy dứt khoát mà ra đi. '

Đừng níu kéo thêm vì nó không tốt đẹp hơn đâu.

Hãy đi tìm cho mình một cuộc sống mới, một hạnh phúc mới bên cạnh ai đó bạn thực sự yêu thương.

Và cuối cùng là hãy yêu bản thân nhiều hơn.

---------------------------------------------------------

Cảm ơn bạn đã đọc đến dòng cuối cùng này.

Chúc bạn có một ngày vui vẻ.

Nếu thích những bài mình viết thì hãy follow mình để nhận thông báo những bài mới hơn nhé.

Ngoài ra ở mục "Bức thư của bạn"

Đó chính là những bức thư sẽ được gửi đến hòm thư của mình, mình sẽ đọc và duyệt những bài hay và sẽ trả lời nó từ cảm xúc thật tâm nhất (đương nhiên là sẽ ẩn danh bạn gửi)

Nếu có gì muốn hỏi, thắc mắc thì hãy gửi vào hòm thư để cùng mình tâm sự nhé.

Còn bây giờ thì...

Xin chào và hẹn gặp lại.
  • 0 Comments
Bài đăng cũ hơn Trang chủ

Nhãn

  • 12 ơi! Có gì muốn nói?
  • Bạn vàng hay bạn than?
  • Bức thư của bạn
  • Câu chuyện
  • Độc giả chia sẻ
  • Gà mờ đi làm
  • Luật hấp dẫn
  • Series Tết 2022
  • Series Tết 2023
  • Series Tết 2024
  • Series Tết 2026
  • Sinh viên
  • Tâm trạng
  • Thanh và những trải nghiệm
  • Tình yêu

About me

a


Thanh Lê

"Do you smile today?.

Try to keep your smile because your life is beautiful, right!”


Follow Me

  • Facebook
  • instagram

Banner spot

Bài viết gần đây

Labels

12 ơi! Có gì muốn nói? Bạn vàng hay bạn than? Bức thư của bạn Câu chuyện Độc giả chia sẻ Gà mờ đi làm Luật hấp dẫn Series Tết 2022 Series Tết 2023 Series Tết 2024 Series Tết 2026 Sinh viên Tâm trạng Thanh và những trải nghiệm Tình yêu

instagram

Template Created By : ThemeXpose . All Rights Reserved.

Back to top