QUA MỘT CƠN MƯA RÀO !!!
Hello, xin chào bạn!
Chào mừng bạn đã đến với: Blog tôi viết, tôi tâm sự
Mình là Thanh Lê, tác giả của blog này
Hôm nay mình ngồi xuống đây, gõ những dòng này khi mắt vẫn còn cay xè, mi mắt sưng húp và lồng ngực vẫn còn những nhịp nghẹn ngào chưa thể tan hẳn. Thú thật với bạn, trong suốt những năm tháng trưởng thành đã qua, có lẽ chưa bao giờ mình khóc nhiều đến thế. Đó không phải là kiểu khóc nức nở bộc phát vì một biến cố đơn lẻ, mà là một trận vỡ òa kiệt sức — khi mọi dồn nén, tủi thân và kiềm chế bấy lâu nay hoàn toàn sụp đổ.
Có những giai đoạn trong cuộc đời, sóng gió không kéo đến từng đợt để ta kịp thở, mà nó chọn ập đến cùng một lúc như một phản ứng dây chuyền tàn nhẫn. Dạo gần đây, mình thấy mình như bị rơi vào một khoảng không vô định, nơi mà mọi thứ xung quanh đều xoay lưng lại với kỳ vọng của mình. Từ những mâu thuẫn, khoảng cách dai dẳng trong gia đình khiến mình thấy cô độc ngay chính nơi đáng lẽ phải là ấm áp nhất, cho đến những áp lực, xáo trộn bất an trong công việc làm mình kiệt quệ mỗi ngày. Rồi cả các mối quan hệ xung quanh nữa — những người mình từng rất tin tưởng, những kết nối mình từng trân trọng, bằng cách này hay cách khác cứ dần rạn nứt, nhạt nhẽo rồi tuột khỏi tầm tay.
Nhiều đêm thức trắng, mình nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi trong sự bất lực: "Rốt cuộc mình đã làm sai điều gì?". Tại sao mình đã luôn cố gắng sống đàng hoàng, tử tế, luôn nỗ lực dốc lòng mà những điều không như ý cứ lần lượt nối đuôi nhau ghé thăm? Sự tủi thân nó chèn ép lồng ngực đến mức mình không thở nổi. Và thế là mình khóc. Mình khóc cho những áp lực không thể nói thành lời, khóc vì cảm giác hoang mang khi thấy bản thân nhỏ bé và trơ trọi giữa muôn vàn ngổn ngang. Những giọt nước mắt cứ thế tuôn ra không dừng lại được, như thể bao nhiêu gượng ép, bao nhiêu lần phải giả vờ mạnh mẽ suốt thời gian qua giờ đây đều đòi được giải tỏa.
Nhưng bạn ơi, sau khi những giọt nước mắt đã rút cạn lực kiệt, ngồi lại một mình trong khoảng không tĩnh lặng của căn phòng tối, mình mới chợt nhận ra một điều: Khóc chưa bao giờ là một sự yếu đuối hay thất bại. Đó đơn giản là cơ chế tự vệ rất tự nhiên của tâm hồn khi nó đã gồng gánh quá tải và cần được xả van áp suất. Trận khóc dài ấy, dù đau đớn, nhưng lại giúp mình gột rửa bớt những u uất, độc hại đã tích tụ quá lâu bên trong.
Khi đã đi qua đỉnh điểm của sự vỡ òa, mình chọn dừng lại. Mình hiểu rằng việc dằn dặt bản thân hay liên tục dốc sức hỏi lý do tại sao sẽ chẳng giúp gia đình êm ấm hơn, chẳng làm công việc hanh thông hơn, cũng chẳng thể níu kéo những mối quan hệ đã muốn ra đi. Giải pháp duy nhất cho mình lúc này không phải là lao ra ngoài để cố gắng sửa chữa tất cả mọi thứ cùng một lúc, mà là gạt bớt mọi thứ sang một bên, gom mình lại và học cách tự chữa lành cho chính mình.
Mình quyết định cho bản thân được phép "ngưng trệ". Mình không gượng ép bản thân phải tỏ ra tích cực hay vui vẻ ngay lập tức, vì điều đó chỉ tạo thêm áp lực. Mình chọn bắt đầu từ những điều rất nhỏ: Hít một hơi thật sâu để cảm nhận luồng không khí đi vào lồng ngực, pha cho mình một ly nước ấm, dọn dẹp lại góc phòng cho gọn gàng, và học cách buông tay khỏi những chuyện nằm ngoài tầm kiểm soát. Khi giông bão ngoài kia quá lớn và mình không thể dừng mưa lại, thì việc tử tế nhất mình có thể làm cho bản thân là trở thành một chiếc ô trú ẩn thật an toàn cho chính mình.
Mọi biến cố rồi cũng sẽ tìm thấy hướng giải quyết của nó, và nỗi buồn nào dù sâu thẳm đến đâu thì cũng sẽ có ngày cạn đáy. Tối nay, sau khi dốc hết lòng mình lên những dòng chữ này, mình sẽ đi ngủ một giấc thật sâu để bù đắp cho đôi mắt và tâm trí đã quá mệt mỏi. Mình nhắm mắt lại, đặt tay lên ngực và thầm cầu nguyện:
Cầu mong rằng ngày mai khi bình minh lên, ánh nắng sẽ lại rọi sáng căn phòng, lòng mình sẽ dịu bớt những chông chênh, và những điều nhẹ nhàng, tốt đẹp hơn sẽ từng chút một quay trở lại.
Cảm ơn bạn đã ở đây, kiên nhẫn ngồi lại và lắng nghe cả những phút giây yếu mềm, trần trụi nhất này của mình. Chúc cho bạn và mình, dù có trải qua bao nhiêu cơn mưa rào của cuộc đời, thì sau cùng vẫn luôn giữ được niềm tin vào ngày mai. Hẹn gặp lại bạn ở bài viết tiếp theo 💚



0 nhận xét