CHIẾC Ô CHẮC CHẮN NHẤT LÀ DO CHÍNH TAY MÌNH CẦM
Hello, xin chào bạn!
Chào mừng bạn đã đến với "Blog tôi viết, tôi tâm sự".
Mình là Thanh Lê, tác giả của blog này
Hôm nay, sau những ngày dài để tâm trí bận rộn chạy theo những áp lực bên ngoài, mình ngồi xuống đây để cùng bạn thủ thỉ về một điều tưởng chừng như rất quen thuộc nhưng chúng ta lại cực kỳ dễ lãng quên: Học cách chăm sóc và yêu thương chính bản thân mình nhiều hơn.
Có một thực tế khá xót xa là chúng ta thường rất giỏi nhạy cảm với nỗi đau của người khác. Ta dễ dàng nhận ra một đồng nghiệp đang mệt mỏi, sẵn sàng ngồi hàng giờ để nghe một người bạn trút giận, hay luôn lo lắng chu toàn từng chút một cho gia đình. Nhưng khi quay trở về với chính mình, ta lại vô tình trở thành một "vị giám khảo" khắc nghiệt nhất. Ta thản nhiên bỏ bữa vì dở dang công việc, thức thật khuya dù mắt đã mỏi nấc, và liên tục dằn vặt bản thân chỉ vì những thiếu sót nhỏ nhặt. Chúng ta đối xử với thế giới xung quanh bằng sự bao dung dịu dàng, nhưng lại bỏ quên mất một người cũng vô cùng cần sự chăm sóc — đó là chính bản thân mình.
Mình từng nghĩ rằng chăm sóc bản thân là một điều gì đó rất to tát, như những chuyến du lịch đắt đỏ hay những liệu trình spa xa xỉ. Nhưng sau những lần kiệt sức vì gồng gánh quá nhiều, mình mới nhận ra chăm sóc bản thân thực chất bắt đầu từ những điều vô cùng nhỏ bé và bình dị hàng ngày.
Đó là khi bạn học cách lắng nghe tín hiệu của cơ thể. Khi mệt, cho phép mình nghỉ ngơi mà không cảm thấy áy náy. Khi mỏi mắt, gấp máy tính lại và đi dạo vài phút. Đó là việc tự tay pha cho mình một ly trà ấm, chọn một bữa ăn tử tế thay vì ăn uống qua loa cho xong chuyện. Chăm sóc bản thân cũng là khi bạn dũng cảm thiết lập ranh giới: Biết nói câu "không" với những lời đề nghị vượt quá khả năng, và chủ động bước ra khỏi những mối quan hệ hay môi trường liên tục rút cạn năng lượng sống của bạn.
Chúng ta hay có tâm lý chờ đợi — chờ ai đó đến vỗ về, chờ ai đó nhận ra sự mệt mỏi của mình để chăm sóc. Nhưng bạn ơi, chiếc ô chắc chắn nhất trong giông bão luôn là chiếc ô do chính tay mình cầm. Không ai có thể đi cùng bạn 24 giờ một ngày, hiểu trọn vẹn những vết thương ngầm hay những áp lực bạn đang gánh vác bằng chính bạn. Khi bạn biết tự chữa lành, tự làm chỗ dựa cho mình, bạn sẽ không còn rơi vào cảm giác chông chênh hay hụt hẫng khi kỳ vọng vào người khác nữa.
Yêu thương bản thân chưa bao giờ là sự ích kỷ. Giống như việc trên một chuyến bay, người ta luôn dặn bạn phải đeo mặt nạ khí oxy cho mình trước rồi mới giúp đỡ người bên cạnh. Bạn không thể rót nước từ một chiếc bình trống rỗng. Chỉ khi nội tâm bạn đủ đầy, cơ thể bạn khỏe mạnh và tâm trí bạn bình yên, bạn mới có đủ năng lượng tích cực để lan tỏa và chăm sóc những người bạn yêu thương một cách trọn vẹn nhất.
Tối nay, khi đọc xong những dòng này, mình mong bạn hãy dừng lại một chút. Hãy đặt tay lên ngực, hít một hơi thật sâu và tự cảm ơn chính mình vì đã kiên cường đi qua biết bao sóng gió. Hãy bắt đầu từ những việc thật nhỏ: Đi ngủ sớm hơn một chút, uống đủ nước, ăn một món mình thích và buông bỏ những ưu phiền của ngày hôm nay.
Mong rằng bạn sẽ luôn nhớ chăm sóc bản thân thật tốt, dịu dàng với chính mình hơn một chút, vì bạn hoàn toàn xứng đáng nhận được sự trân trọng đó.
Cảm ơn bạn đã dành thời gian lắng nghe những tâm sự hôm nay của mình. Hẹn gặp lại bạn ở bài viết tiếp theo 💚



0 nhận xét