ĐỪNG ĐỂ VẾT MỰC LÀM HỎNG BỨC TRANH
Hello, xin chào bạn!
Chào mừng bạn đã đến với: Blog tôi viết, tôi tâm sự
Mình là Thanh Lê, tác giả của blog này
Dạo này mình viết nhiều hơn và ít nói hơn trước, có lẽ vì có những điều mình cũng không biết phải cất lời diễn tả ra làm sao. Chỉ khi ngồi tĩnh lại và đặt bút viết, mình mới có thể xâu chuỗi và đúc kết lại nhiều điều. Hôm nay thủ thỉ trong một ngày mưa thu Hà Nội mát mẻ, mình có một buổi sáng thật chill bên quán trà tĩnh tâm quen thuộc. Ngồi nhìn qua ô cửa ngắm mưa rơi, ngẫm lại một số điều trong lòng, tự nhiên mình muốn tìm một ai đó để tâm sự ngay lập tức. Gần đây cuộc sống của mình có nhiều điều đặc biệt lắm. Có những thứ tưởng chừng chẳng mấy hay ho, tưởng chừng đã là một dấu chấm hết, nhưng thực tế lại không hẳn như vậy. Có những chuyện ta vội đúc kết là nó tệ, nhưng lại không nhìn sâu thẳm bên trong vì sao nó lại diễn ra như thế. Không vòng vo nữa, hôm nay mình muốn ngồi xuống đây để cùng bạn rủ rỉ về một thói quen mà đôi khi vô tình chúng ta rất dễ mắc phải trong các mối quan hệ hàng ngày: Nhìn một vết mực đen trên tờ giấy trắng rồi vội vã đánh giá toàn bộ bức tranh. Hay nói cách khác, đó là việc chỉ vì một lỗi sai nhỏ nhặt hay một góc xù xề của người khác mà ta lỡ tay gạt bỏ toàn bộ con người, tình cảm và những điều tốt đẹp họ từng vun vén.
Trong cuộc sống, mình từng chứng kiến — và thú thật đôi khi cũng từng trải qua — những mối quan hệ tan vỡ một cách vô cùng nuối tiếc. Nó không xuất phát từ những điều quá độc hại hay phản bội tày trời, mà đôi khi chỉ bắt đầu từ một câu nói lỡ lời lúc nóng giận, một sự thất hẹn không mong muốn, hay một hành động chưa thực sự khéo léo. Chúng ta đang sống trong một thế giới mà sự hoàn hảo dường như trở thành một thứ áp lực vô hình. Chỉ cần một người đối tốt với ta mười lần, nhưng đến lần thứ mười một họ làm ta thất vọng hay không vừa ý, tâm trí ta liền rất dễ nảy sinh sự trách móc. Ta bắt đầu dán nhãn, phán xét và thậm chí hoang mang nghi ngờ liệu bản chất của họ có phải là như vậy, liệu trước giờ họ chỉ đang giả tạo với mình hay không. Nhưng nghĩ kỹ mà xem, liệu điều đó có quá bất công với đối phương, và có quá khứt khe với chính sự an yên của lòng mình?
Con người không ai là một cỗ máy được lập trình sẵn để luôn xử lý mọi việc đúng đắn một trăm phần trăm. Ai trong chúng ta cũng có những ngày kiệt sức, những lúc tâm trạng xuống đáy, hoặc những phút giây nông nổi mà chính bản thân sau đó cũng cảm thấy hối hận. Một người từng luôn đối xử tử tế, biết lắng nghe và đồng hành cùng bạn suốt một chặng đường dài, chẳng lẽ lại không đáng giá bằng một lỗi sai bộc phát trong khoảnh khắc? Nếu chỉ vì một hạt cát nhỏ rơi vào mắt mà ta nhắm tịt mắt lại và phủ nhận cả bầu trời xanh trước mặt, thì thứ chúng ta đánh mất không chỉ là một người bạn hay một mối quan hệ quý giá, mà còn là khả năng bao dung của chính mình.
Thực ra chiêm nghiệm này đến với mình rất rõ nét từ chính không gian văn phòng nơi mình đang làm việc. Dạo gần đây nơi mình làm có nhiều xáo trộn, các sếp tầm trung ra vào liên tục và vị trí đó luôn là một chiếc ghế nóng. Làm việc ở đây chưa đầy một năm mà mình đã chứng kiến ba vị trưởng phòng nối đuôi nhau tới rồi đi. Lúc đầu mình còn cảm thấy bất ngờ, nhưng đến lần thứ hai, thứ ba thì mình bắt đầu quen dần với cái đà ấy và chẳng còn quá nhiều cảm xúc. Mình không rõ đó là vui hay buồn, chỉ thấy bản thân dần trở nên lạnh nhạt và có phần vô cảm hơn trước mọi biến động xung quanh. Mình thu hẹp bản thân lại, chỉ tập trung vào việc của mình mà lờ đi chuyện của người khác.
Cho tới khi mình gặp chị H — vị sếp mới tiếp quản phòng Marketing nơi mình ngồi làm việc. Khi chị tới, ai ai cũng hy vọng rằng phòng mình sẽ có một kết cục khác, một tương lai tốt đẹp hơn dưới sự dẫn dắt của người lãnh đạo mới. Nhưng không, mọi thứ dần biến chất khi bước sang tháng thứ hai. Ban đầu các thành viên đều nỗ lực hỗ trợ hết mình, nhưng càng về sau, mọi người càng nhận ra mình không thể hòa hợp với phong cách làm việc của chị. Chị quá nóng tính, sắc bén và có phần chua chát mỗi khi giao việc hay truy vấn công việc. Sự căng thẳng leo leo khiến các thành viên cảm thấy vô cùng áp lực. Mọi người bắt đầu phản ứng lại, và kết quả hỗn loạn đến mức hàng loạt nhân viên trong phòng nối tiếp nhau viết đơn xin nghỉ việc.
Đứng trước khung cảnh đó, mình tự hỏi: Nếu trên đời này điều gì xảy ra cũng có lý do của nó, vậy tại sao mọi người không thể ngồi lại để lắng nghe và hiểu nhau hơn, rồi cùng tìm cách tháo gỡ? Đứng ở vị trí của ai cũng có cái lý riêng. Nhân viên cảm thấy tự trọng bị tổn thương nên không muốn hạ mình trước một người sếp quá nóng nảy và vô lý. Còn ở chiều ngược lại, người sếp lại nghĩ mình đang phải làm việc với một tập thể cái tôi quá cao, không chịu hợp tác, và sự gay gắt đôi khi chỉ là đặc quyền quản lý để giữ kỷ luật. Trong một cuộc tranh chấp, khi cả hai bên đều đẩy căng thẳng lên đỉnh điểm và không ai chịu nhượng bộ, đó chắc chắn là một cuộc chiến gây ra nhiều tổn thương. Không phải tổn thương về thể xác, mà là sự đổ vỡ về công sức, tâm huyết và nước mắt sau nhiều tháng ngày cống hiến. Thật tiếc nuối khi có những người đã chuẩn bị chạm tới cột mốc đáng nhớ trong sự nghiệp nhưng lại phải dừng bước chỉ vì lý do không thể dung hòa với người này, người kia.
Đứng ngoài cuộc, mình may mắn có cơ hội quan sát và nhìn thấu được cả hai bên. Chị H là người từng trải qua rất nhiều môi trường và nắm giữ nhiều chức vụ từ thấp đến cao, nên sự tự tin và dứt khoát của chị là điều dễ hiểu. Nhưng sự quyết liệt đến mức gai góc ấy thực chất lại xuất phát từ một vết thương tuổi thơ sâu sắc mà chị luôn mang theo. Mình xin phép không kể chi tiết vì muốn giữ sự riêng tư cho chị, chỉ biết rằng sâu thẳm bên trong, chị từng là một đứa trẻ không được cha mẹ công nhận. Chính vì chưa từng nhận được sự ghi nhận từ gia đình, chị luôn gồng mình lên, gánh vác mọi trọng trách với một khao khát cháy bỏng là chứng minh giá trị của bản thân. Chị buộc phải mạnh mẽ và quyết liệt như thế, chỉ là chị không nhận ra sự gai góc ấy vô tình làm tổn thương những người xung quanh. Khi có dịp trò chuyện sâu và hiểu được câu chuyện đằng sau, mình thấy thương và cảm thông cho chị nhiều hơn. Mình nghĩ, nếu các bạn đồng nghiệp biết được hoàn cảnh ấy, có lẽ họ cũng sẽ có một góc nhìn khác ôn hòa hơn, không còn chống đối mà sẽ tìm cách hỗ trợ công việc hiệu quả hơn.
Điều mình muốn nhắn gửi qua câu chuyện này là: Chúng ta thường quá vội vã nhìn vào một vết mực rồi vội kết luận cả bức tranh đã hỏng và không còn giá trị. Nhưng trên đời này làm gì có bức tranh nào hoàn hảo tuyệt đối? Nó đều được tạo thành từ rất nhiều vệt màu, đường nét khác nhau, và bằng một cách nào đó kết hợp lại để tạo nên sự sống động của thực tại. Nếu chỉ vì một vết xước nhẹ mà ta nỡ vứt bỏ cả bức tranh thì thực sự vô cùng tiếc nuối.
Khi nhìn vào bất cứ điều gì hay bất kỳ ai, hãy luôn mang theo chiếc kính của sự bao dung. Sự bao dung không phải là thỏa hiệp với cái xấu hay chịu đựng những tổn thương cố ý. Bao dung ở đây là việc biết phân biệt giữa một sự cố trót dại, một vết thương quá khứ với bản chất thật sự của một con người. Đó là khi ta đủ tĩnh lặng để nhìn lại cả một quá trình, xem họ đã từng đối xử với mình ra sao, và liệu sự chân thành của họ trong quá khứ có đủ lớn để bù đắp cho một sơ suất ở hiện tại hay không. Cách chúng ta nhìn nhận lỗi sai của người khác phản ánh rất rõ độ sâu trong nội lực của chính mình. Khi tâm ta đủ rộng mở, ta sẽ nhìn một lỗi nhỏ như một cơn mưa rào bất chợt — nó có thể làm ta hơi ướt một chút, nhưng không có nghĩa là cả mùa hè đều bị hủy hoại.
Thay vì im lặng tích tụ sự bất mãn hay vội vàng gạch tên người khác ra khỏi cuộc đời, sao chúng ta không chọn cách ngồi lại và mở lòng chia sẻ về những tổn thương nho nhỏ ấy. Nhẹ nhàng tháo gỡ một nút thắt sẽ luôn tốt hơn nhiều so với việc cắt đứt cả sợi dây tình cảm đã tốn bao công sức dệt nên. Sống ở đời, ai cũng cần những cơ hội để sai và để sửa. Khi bạn biết bao dung cho những sứt mẻ của người xung quanh, bạn cũng đang tự tạo cho mình một khoảng thở dễ chịu, bởi một ngày nào đó chính chúng ta cũng sẽ cần sự thấu hiểu từ người khác cho những phút giây không hoàn hảo của mình. Đừng để một vệt mực mờ làm bạn bỏ lỡ cả một bức tranh đẹp, hãy trân trọng sự chân thành xuyên suốt để giữ lại bên mình những mối nhân duyên thực sự đáng giá nhé.
Mình hy vọng rằng bạn sẽ luôn bình tĩnh trước mọi quyết định và đủ sáng suốt để nhìn mọi vấn đề thật thấu đáo. Bởi vì mỗi người đến với cuộc đời mình đều là một cái duyên, và việc duyên đó trở thành một kỷ niệm đẹp hay một nỗi hận thù gánh nặng, phần lớn đều do chính cách chúng ta lựa chọn đón nhận.
Cảm ơn bạn đã lắng nghe những dòng tâm sự hôm nay của mình. Hẹn gặp lại bạn ở bài viết tiếp theo 💚
.png)


0 nhận xét