KHI NIỀM TIN ĐẶT NHẦM CHỖ - BÀI HỌC VỀ RANH GIỚI NƠI NGƯỜI THÂN

 


Hello, xin chào bạn! 

Chào mừng bạn đã quay trở lại với "Blog tôi viết, tôi tâm sự".

Mình là Thanh Lê, tác giả của blog này.

Hôm nay mình ngồi đây để trải lòng về một câu chuyện mà thú thực, lúc mới xảy ra mình thấy vừa cay đắng lại vừa... nực cười. Đó là cảm giác khi niềm tin của mình bị chính một người thân thiết trong gia đình đem ra làm trò đùa.

Mình từng có một người chị gái bên ngoại. Chị em từng rất thân thiết, là nơi mình tìm đến mỗi khi muốn trút bỏ những tâm sự thầm kín hay những nỗi niềm khó nói trong cuộc sống. Mình mở lòng với tất cả sự tin tưởng và chân thành nhất, bởi mình nghĩ dù thế nào đi nữa, người trong nhà vẫn là chỗ dựa an toàn. Nhưng đời mà, ai ngờ đâu chính người mình tin tưởng nhất lại là người đem toàn bộ những câu chuyện riêng tư của mình đi rêu rao khắp nơi. Không dừng lại ở việc "buôn chuyện", người ta còn thêu dệt, bóp méo và biến những tâm sự thật thà của mình thành một drama hỗn loạn đằng sau lưng.

Lúc mới phát hiện ra, cảm xúc đầu tiên của mình không phải là giận dữ hay muốn lao vào tranh cãi, mà là sự ngỡ ngàng xen lẫn buồn cười. Nực cười vì hóa ra sự chân thành của mình lại đặt nhầm chỗ một cách ngớ ngẩn đến thế. Và nực cười hơn nữa là có những người lại dùng nỗi niềm của người khác làm niềm vui hay công cụ để gây sự chú ý cho bản thân.

Trải qua chuyện này, mình mới nhận ra một bài học xương máu: 

Máu mủ hay người thân không đồng nghĩa với việc họ sẽ tự động chân thành hay biết tôn trọng ranh giới của mình. Niềm tin là thứ đắt giá, và không phải ai mang danh "người nhà" cũng đủ tư cách để giữ nó.

Nhớ ngày đó, khi chị ấy có chuyện không vui, chuyện buồn mình cũng luôn ngồi lại lắng nghe, thấu hiểu. Có việc gì cần hỗ trợ, mình cũng vẫn hỗ trợ bằng sức hoặc tiền. Nhưng ai ngờ đâu, có một ngày mình bị một mũi tên chợt xuyên qua mà mình không lường trước được. Haha... kể cũng ngộ ha, dạo gần đây mình bị sao thế nhỉ? Sao cứ gặp mấy chuyện trên trời sao sao ý. Mọi thứ nó cứ ngổn ngang, hỗn loạn mà muốn mình phát điên phát rồ lên... Người này khiến cho mình có một tổn thương lòng mới, mình thấy nực cười nhưng cười tới phát khóc lên. Tại sao nhỉ? sao mà lại đem đến những thứ khốn nạn này tới với mình. Bản thân đang cố gắng tốt đẹp, cố gắng sống tốt mà sao khó tới như vậy. Xung quanh toàn thể loại gì thế này. Thực sự là thất vọng và cảm thấy muốn vứt bỏ hết đi, cảm giác thật sự là khó tả nổi. Chi tiết câu chuyện, mình sẽ kể chi tiết hơn thì ở podcast nhé!

---------------

Sau tất cả, mình chọn không làm rùm xóm, không tìm gặp để đối chất hay giải thích. Bởi vì với những người thích thêu dệt câu chuyện, bất kỳ lời giải thích nào của mình cũng chỉ trở thành chất liệu mới để họ tiếp tục làm loạn lên mà thôi. Lựa chọn của mình là im lặng và âm thầm gạch tên họ ra khỏi thế giới riêng. Mình thu hồi lại niềm tin, đóng lại cánh cửa tâm sự và cắt đứt hoàn toàn sự liên kết về mặt cảm xúc. Đó không phải là trốn chạy, mà là cách mình tự bảo vệ sự bình yên cho chính mình.

Nhiều người hỏi mình làm vậy có quá phũ phàng hay cạn tình không. Nhưng mình nghĩ, sống tử tế với người khác là tốt, nhưng tử tế với sự an yên của bản thân lại càng quan trọng hơn. Mình không thể ngăn mồm miệng thiên hạ "đi chơi xa", cũng chẳng thể quản được việc người khác sống thiếu tự trọng ra sao. Thứ duy nhất mình quản được là ranh giới của bản thân. Ai gieo năng lượng độc hại, ai đem niềm tin của mình ra làm trò đùa thì xin mời bước ra khỏi cuộc đời mình, bất kể họ là ai.

Bài học này tuy hơi đắng một chút, nhưng lại giúp mình tỉnh táo hơn rất nhiều trên hành trình trưởng thành. Nhờ đó mà mình biết trân trọng hơn những mối quan hệ thực sự chân thành và biết giữ khoảng cách an toàn với những sự giả tạo xung quanh.

Mong rằng những ai ngoài kia nếu có vô tình trải qua cảm giác bị phản bội niềm tin như mình cũng sẽ luôn giữ vững sự tĩnh lặng. Đừng để cái sai của người khác làm đục đi sự trong trẻo trong tâm hồn bạn. Mọi thứ xáo trộn rồi cũng sẽ lắng xuống, người sống sai rồi cũng sẽ tự nhận lấy cái giá của họ, còn việc của chúng ta là cứ tiếp tục sống đàng hoàng, tử tế và thương lấy bình yên của chính mình.

Cảm ơn bạn đã lắng nghe câu chuyện hôm nay. Hẹn gặp lại bạn ở bài viết tiếp theo nhé💚

You Might Also Like

0 nhận xét