BẤT LỰC VỚI "NƠI ĐỂ TRỞ VỀ"



Mình đã định không chia sẻ chủ đề này lên blog cá nhân, bởi chính mình cũng đang chật vật trong câu chuyện của bản thân — chưa thể dứt ra và cũng chưa tìm thấy giải pháp. Nhưng hiện tại, mình cảm thấy nghẹn lồng ngực và thật sự bế tắc nếu không được viết ra, không được xả hết nỗi lòng này.

Có lẽ trên đời này, ai cũng có những khoảng lặng nhất định với gia đình. Mình cũng vậy, không ngoại lệ, chỉ là mức độ khác nhau mà thôi.

Hiện tại, mình đã tự đi làm, tự nuôi sống bản thân và không còn phụ thuộc vào gia đình như thời sinh viên. Mình đã đạt được đúng ước nguyện: tự do, độc lập và tự chủ cuộc sống. Nhưng để nói là hạnh phúc thực sự, thì chưa.

Chắc cuộc đời không cho ai tất cả. Bạn có thể thành công ở mảng này, nhưng lại dở tệ ở mảng khác. Giống như hồi đi học, có bạn là học sinh giỏi Hóa cấp tỉnh nhưng điểm Văn chỉ vỏn vẹn 5.0. Có những doanh nhân thành công ngoài thương trường, kinh doanh đâu thắng đó, nhưng khi trở về nhà lại thiếu vắng một bữa cơm ấm cúng. Và cũng có những đứa trẻ đang vật lộn tập trưởng thành, nỗ lực tự an ủi bản thân mỗi ngày, thì xung quanh lại liên tục xảy ra những chuyện chướng tai gai mắt...

Mình chính là đứa trẻ đang ở trong hoàn cảnh như thế.

Ngay thời điểm mình đang dốc hết sức cho công việc, mong muốn phát triển bản thân để có một chỗ dựa vững chắc và tự chủ hơn, thì gia đình ở nhà lại không ổn. Nhà mình hiện tại rơi vào trạng thái chiến tranh lạnh. Bản thân mình cũng là một phần trong đó, bởi mình nhận ra mình vẫn chưa đủ bao dung để bước qua những giận dữ và tổn thương trong lòng.

Người lớn lạ lắm. Họ dạy con trẻ phải biết chịu trách nhiệm với hành động và lời nói của mình, nhưng đến lượt họ thì lại hoàn toàn ngược lại. Họ chỉ sống cho cảm xúc cá nhân mà chẳng hề bận tâm con cái đang nghĩ gì. Họ làm sai một điều rất nghiêm trọng, nhưng lại bao biện đó là "quy luật cuộc sống" và "nỗi khổ tâm riêng", rồi bắt con trẻ phải thấu hiểu và cảm thông. Thật sự, mình cảm thấy kiệt sức và bất lực trước những lời giải thích đó.

Lúc này, mình dùng sự im lặng để phản hồi. Nhưng càng im lặng, mình lại càng bị làm phiền. Họ dường như không nhận ra mình đang tức giận đến nhường nào, cũng không cảm nhận được nỗi đau đang âm ỉ bên trong.

Tâm hồn mình thực sự đã chết đi một chút. Mình không biết phải làm sao mới đúng, càng không biết liệu mọi thứ có thể tốt lên được hay không.

Nhưng dù sao, mình vẫn chọn viết ra. Viết để giải tỏa bớt gánh nặng và nguyện cầu cho mọi thứ rồi sẽ ổn, dù biết chặng đường phía trước sẽ rất khó khăn.

Cảm ơn bạn đã đọc đến đây. Hôm nay cho mình xin lỗi vì đã than thở một chút, mong rằng những năng lượng trầm lặng này không làm ảnh hưởng đến bạn...

You Might Also Like

0 nhận xét